Chính văn cuốn · Đệ 23 chương

Chương 23, ta không ở hội nghị mới kêu hội nghị? Cái gì ngụy biện a!

————————

Chờ đến khi Thương Lam ăn xong bữa trưa, thời gian sớm đã bước vào buổi chiều hai giờ.

"Tiểu khả ái, ngươi ăn xong chưa?" Bạch Diễm đẩy cửa ra một khe, ngồi xổm ngoài cửa, từ khe cửa nhìn lén nói: "Khó được hung ba ba không ở, ta liền tới xem ngươi lạp."

"Lăn." Thương Lam buông hộp cơm, ngữ khí không mấy thân thiện. "Ngươi làm gì cứ chạy tới mãi vậy?"

"Nhớ ngươi a."

Thương Lam liếc Bạch Diễm một cái xem thường.

"Tiểu khả ái, ngươi vừa khỏi bệnh, ngoan ngoãn một chút."

"Ngươi nếu hay nói như vậy, muốn ta bồi ngươi tâm sự không?" Dạ Hàn đứng sau lưng Bạch Diễm, luồng khí lạnh trên người lao thẳng tới Bạch Diễm, dọa hắn vội vàng cười xin lỗi.

"Xin, xin lỗi, ta không cố ý đối với tiểu khả ái như vậy...... Thương Lam, ta giờ đi được chưa?"

Dạ Hàn nhướng mày.

"Ta cái kia...... Ta đi ngay đây." Nói xong liền né qua người Dạ Hàn, chạy thẳng xuống lầu.

"Nếu hắn còn tới quấy rầy ngươi, cứ nói với ta, ta sẽ dạy dỗ hắn." Dạ Hàn cười nhìn về phía Thương Lam, vẻ mặt đáng sợ vừa rồi dường như chưa từng tồn tại.

Thương Lam gật đầu. Dạ Hàn đột nhiên ngồi xuống bên cạnh hắn, vươn tay nhẹ nhàng lau hạt cơm bên khóe miệng hắn. "Sao ăn mà dính đầy miệng thế?" Sau đó, dưới ánh mắt chăm chú của Thương Lam, liếm sạch hạt cơm trên tay.

Thấy hắn làm động tác như vậy, Thương Lam ý thức được hành động của hai người thật sự rất giống động tác giữa tình lữ, mặt lại đỏ lên: "Ngươi ngươi ngươi, sao lại ăn luôn vậy!"

"Không được sao?" Dạ Hàn hỏi lại.

"Cũng không phải không được, chỉ là...... Thôi kệ ngươi." Thương Lam bĩu môi hầm hừ một tiếng, cầm hộp cơm mình ăn dở, nhảy xuống giường chạy ra ngoài, về phòng mình, rồi đóng sầm cửa phòng lại.

Dạ Hàn bị phản ứng của hắn chọc cười, hít một hơi thật sâu, búng một cái tay, cửa phòng và cửa sổ đồng thời đóng lại, rèm cửa kéo kín, đèn điện cũng tắt. Trong căn phòng tối đen, một góc dường như có bóng đen đang nhúc nhích.

"A ha ha ha ha ha ha, ngươi cuối cùng cũng biết vĩ đại ngô quan trọng sao?" Giọng nói khàn khàn khiến người ta khó chịu truyền ra từ sau lưng Dạ Hàn: "Hay là nói, ngươi đã không chịu nổi sức mạnh của ngô, cần phải thả ngô ra ngoài sao?"

"Không chịu nổi? Chẳng qua là thấy ngươi đáng thương." Dạ Hàn trên mặt không hề sợ hãi, không bị giọng nói kia ảnh hưởng, tiếp tục nói: "Vĩ đại *Mors lại bị nhốt trong một cái thân xác phàm nhân, nghĩ thôi đã thấy đáng thương."

"Không ngờ ngươi chỉ là một kẻ phàm nhân, lại có dũng khí nghi ngờ năng lực của ngô!"

"Có gì mà không dám?"

"Ngô thấy ngươi có vẻ rất coi trọng tên nhóc vừa rồi, tin hay không ngô động động ngón tay, là có thể khiến tên nhóc đó hôi phi yên diệt?"

Dạ Hàn không đáp lời, không khí xung quanh dần nhiễm một cỗ lạnh giá. "Vậy ngươi có tin...... Ta động động ngón tay, là có thể khiến ngươi hôi phi yên diệt không?"

"...... Hừ, ngô đấu không lại ngươi, ngươi chỉ cần bảo đảm thân thể hoàn hảo vô khuyết cho đến khi ngô thoát ly là được."

"Ừm." Dạ Hàn thu lại thân hàn khí kia, bắt chéo chân. "Vậy còn tạm được."

"Quay lại chuyện chính, ngươi gọi ngô ra, có ý gì?"

Dạ Hàn thấy thần đã an phận, liền trực tiếp mở miệng đưa ra yêu cầu. "Hai năm thọ mệnh, giúp Thương Lam thoát khỏi sợ hãi, cũng để hắn có thể tự mình khống chế ma hóa."

"Ma hóa thì có thể tự thân khống chế, nhưng Ma tộc mỗi tháng đều cuồng hóa một lần, vừa cuồng hóa là không thể khống chế được sự ma hóa của bản thân, còn tên nhóc kia hiện tại ngay cả ma hóa cũng không khống chế được, nói gì đến cuồng hóa!" Bóng dáng Mors lay động một hồi, lại nói: "Bốn năm."

"Không được, hai năm rưỡi."

"Ba năm."

"Được."

Theo giọng nói Dạ Hàn rơi xuống, một vật thể hình cầu màu đen bay tới bên cạnh hắn. Những hạt ánh sáng vàng không ngừng tuôn ra từ người Dạ Hàn, cho đến khi hạt ánh sáng vàng không còn xuất hiện nữa, quả cầu đen hút đầy ánh vàng bay về phía bóng dáng Mors, sau đó bị Mors nuốt một ngụm xuống bụng.

"Nhớ kỹ nói được thì làm được, đừng lấy không thọ mệnh của ta rồi bỏ chạy, hậu quả ngươi hiểu rõ chứ?"

"Ngô đương nhiên sẽ thực hiện, không cần ngươi nhắc nhở, ngô đêm nay sẽ đi tìm tên nhóc đó." Nói xong, Mors giây tiếp theo đã biến mất khỏi căn phòng, đèn điện, rèm cửa và cửa sổ đều mở ra.

Dạ Hàn nhẹ nhàng hít vào một hơi, ngả người ra sau là ngủ thiếp đi. Chờ đến khi hắn tỉnh lại, thời gian đã bước vào bảy giờ tối.

"Dạ Hàn, ngươi còn ngủ sao? Bữa tối ta mang vào đây ác." Ngoài cửa truyền đến tiếng Pháp Duy kêu to. Dạ Hàn lên tiếng, Pháp Duy liền trực tiếp vào phòng. "Ăn xong tự mình dọn dẹp, rồi tám giờ tập trung ở phòng khách."

Dạ Hàn cầm lấy bữa tối, yên lặng ăn.

Ăn xong liền để sang một bên, nhìn đồng hồ một chút, cầm hộp cơm và quần áo xuống lầu. Ném hộp cơm cho Bạch Diễm đang rửa chén, rồi xách quần áo đi tắm rửa.

"Thương Lam ngủ chưa?" Đế Tư Lạc lặng lẽ ghé sát vào bên cạnh Pháp Duy hỏi.

"Sương Đen xuống dưới, hỏi hắn."

"Sương Đen, Thương Lam ngủ chưa?"

"Ngủ rồi, cho hắn uống nước là uống nước, chút cảnh giác cũng không có." Sương Đen cười chế giễu. "Chờ Dạ Hàn ra là có thể bắt đầu sớm được rồi."

"Được." Đế Tư Lạc gật đầu, lùi về chỗ cũ thưởng thức bông hoa nhỏ trên tay.

"Có ai vắng mặt không?" Vừa tắm xong, Dạ Hàn khoác khăn tắm đi về phía phòng khách, mái tóc hơi ướt dán trên trán, cả người còn tỏa ra một luồng hơi nóng.

Pháp Duy kiểm kê một chút nhân số, trả lời: "Đều có mặt, Thương Lam vừa nãy cũng đã bị chúng tôi dụ...... Dỗ ngủ rồi."

Nói xong còn riêng liếc mặt Dạ Hàn một cái.

"Về bí ẩn thân thế của Thương Lam, Đế Tư Lạc đã phát hiện không ít manh mối." Pháp Duy ra hiệu Đế Tư Lạc có thể nói.

"Trước mắt về thân phận thật sự của Thương Lam vẫn chưa rõ lắm, chỉ là về thời thơ ấu của hắn cũng đã có một số manh mối." Đế Tư Lạc thanh thanh yết hầu, tiếp tục nói: "A Khuê kéo Bill gia nhặt được Thương Lam ở núi Gai, cũng chính là gần đại bản doanh Thiên Tuyển. Lúc đó trên người hắn có vết bỏng, vết cháy, vết đao và một số vết thương cũ, mà thời điểm đó cách sự kiện nổ mạnh ở sân huấn luyện Đấu Ma chỉ có mười ngày. Nhưng một đứa trẻ bị trọng thương thì làm sao có thể sống sót mười ngày ngoài hoang dã không có thức ăn nước uống? Điểm này cần phải điều tra kỹ."

Bạch Diễm trên tờ giấy trắng soàn soạt viết xuống nội dung vừa rồi Đế Tư Lạc nói, Dạ Hàn thì bất động thanh sắc cụp mắt xuống.

"Về sự kiện nổ mạnh ở sân huấn luyện Đấu Ma, những người chứng kiến kể rằng lúc đó một con Ma tộc trên sân thi đấu đột nhiên gào rú lên, tiếp theo sàn nhà bắt đầu rung chuyển dữ dội, con Ma tộc đó ngã xuống đất, một trận kình phong cực mạnh thổi sụp sân thi đấu. Sau đó con Ma tộc đứng dậy, bắt đầu tiến về phía khán giả, mỗi một khán giả bị hắn cào trúng đều cơ thể phình to, rồi khi cơ thể chịu không nổi đến cực hạn liền nổ tung, đồng thời kéo theo tia lửa và một ít làn khói đen kỳ lạ. Chờ khi làn khói đen tràn ngập toàn bộ sân thi đấu, mọi thứ như mất kiểm soát, ầm một tiếng nổ tung, sau đó bắt đầu bốc cháy."

"Con Ma tộc đó thì sao?" Elsie chớp chớp mắt.

"Hỏi hay lắm, người chứng kiến nói, con Ma tộc đó đã bị nổ văng trong quá trình nổ mạnh."

Mí mắt Dạ Hàn run lên. "Nổ văng?"

"Đúng vậy, sau đó ta tra được đến đây thôi, có gì muốn nói sao?"

"Người chứng kiến............ Thân phận?" Vạn Vũ nheo mắt.

"Người chứng kiến là những khán giả may mắn sống sót a. À, hình như ta chưa nói đến, ngoài con Ma tộc bị nổ văng kia ra, không có con Ma tộc nào khác sống sót, mà khán giả chỉ còn lại chưa đến một phần mười người sống."

"Nếu không có con Ma tộc nào sống sót, vậy có khả năng nào đó là con Ma tộc kia gây ra vụ nổ, rồi trong không khí sinh ra thành phần khiến Ma tộc không thể sinh tồn?" Pháp Duy chống cằm trầm tư.

"Loại thành phần nào lại khiến Ma tộc chết ngay lập tức?" Bạch Diễm lẩm bẩm.

"Hay là có người lén rải thuốc bột vào lúc nổ?" Đế Tư Lạc bực bội gãi gãi đầu.

"Không...... Không thể. Thuốc bột...... Cũng sẽ...... Khiến khán giả...... Chết."

Ngay lúc mọi người nghĩ nát óc cũng không tìm ra đáp án, Elsie đột nhiên chen một câu vào.

"Hoặc là, trong cơ thể những con Ma tộc đó có một loại dược vật đặc biệt, khi gặp phải một loại dược vật khác mới có thể sinh ra phản ứng?"

Đế Tư Lạc hít một hơi vì kinh ngạc.

Vạn Vũ và Pháp Duy sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

Bạch Diễm dừng động tác viết.

Elsie nghiêng đầu nhìn những người rõ ràng không khí không đúng.

Dạ Hàn ngẩng đầu, lạnh lùng phun ra năm chữ: "...... Ất quá Amonia xà độc."

Tác giả có lời muốn nói:

*Mors là Thần Chết trong thần thoại La Mã, tên thần "Mors" trong tiếng Latinh chính là ý nghĩa cái chết.

Mặt khác, bổn vương ở đây xin nói thêm để giải thích đơn giản về ma hóa và cuồng hóa.

Ma hóa gồm hai loại: bộ phận ma hóa và toàn thân ma hóa, nghĩa là trên cơ thể mọc ra cánh, sừng và những bộ phận phi nhân khác, gọi là ma hóa.

Cuồng hóa là mỗi năm có vài lần định kỳ, Ma tộc sẽ không thể khống chế sự ma hóa của bản thân; nếu xen lẫn trong đám người thì rất dễ bị phát hiện. Một số Ma tộc có ý chí tự chủ thấp, khi cuồng hóa sẽ mất khống chế, làm ra những hành vi vô thức như đả thương người, thậm chí ngộ sát. Số lần cuồng hóa của mỗi Ma tộc đều khác nhau, có thể một năm một lần hoặc một năm năm lần.

Truyện liên quan