Chính văn cuốn · Đệ 34 chương

Chương 34, ta tin tưởng hiện tại không có khả năng đơn thuần chính là đi ngắm cảnh

————————

“Cho nên rốt cuộc, vì cái gì ta sẽ gọi là Á Huy a?” Trên đường về ký túc xá, sau khi xác nhận Ái Lệ Na không ở gần đó, Thương Lam mới dám oán giận với Đế Ti Lạc: “Trực tiếp nói cho nàng ta tên thật không phải hảo.”

Đế Ti Lạc lắc đầu, đứng đắn trả lời: “Này ngươi liền không biết rồi, nếu là nàng đã biết tên thật của ngươi, nói không chừng sẽ dùng thế lực gia tộc nàng để tra tư liệu của ngươi, nếu như bị lòi ra cái lai lịch kỳ quái kia của ngươi, ngươi ở chỗ này liền thảm.”

“Lai lịch ta nơi nào kỳ quái.”

“Dòng họ hiện tại của ngươi là A Khuê Kéo Bill, nàng tùy tiện một tra, liền sẽ biết ngươi là trống rỗng sinh ra.” Đế Ti Lạc buông tay. “Nếu là nàng lại tra càng cẩn thận một chút, liền sẽ biết ngươi xuất hiện là sau vụ nổ ở sân huấn luyện đấu ma không mấy ngày, như vậy liền đủ để cho người ta sinh nghi.”

Thương Lam run lên một chút, nhẹ nhàng cắn môi dưới. “Ta còn là làm cái người câm cho rồi.”

Bạch Diễm nghiêng đầu tự hỏi một chút, đột nhiên chùy một cái vào lòng bàn tay mình. “Thế nếu Ái Lệ Na không tra được Á Huy là ai thì sao?”

Đế Ti Lạc tự tin vỗ vỗ ngực. “Cái này ngươi cứ yên tâm, ta đã sớm dự đoán được sẽ có ngày này, cho nên bảo mẫu thân đại nhân làm cho hắn một cái giả thân phận trước khi nhập học, tên gọi là Á Huy · Tắc Y Tư Thêm, là một thằng nhóc câm mười lăm tuổi, giới tính nam, gia chủ nhà Tắc Y Tư Thêm cũng có đồng ý cho mẫu thân đại nhân mượn dòng họ của bọn họ, hơn nữa gia chủ nhà Tắc Y Tư Thêm này, chính là ba của dưỡng mẫu Thương Lam.”

Cái thân phận xuất hiện bất thình lình, không ngờ đã sớm bị Đế Ti Lạc chuẩn bị kỹ càng, Thương Lam nghĩ tới đây, bỗng nhiên cảm thấy sự thật kỳ thực không phải như lời Đế Ti Lạc nói. “Ngươi sẽ không phải chuẩn bị cái thân phận này cho ta, chỉ là cảm thấy hảo chơi thôi chứ?”

Bị Thương Lam nói trúng tim đen, Đế Ti Lạc cười gượng. “A ha ha, không có đâu......”

“Quả nhiên là như vậy, ta mới không phải đạo cụ cho ngươi chơi đâu!” Dạ Hàn bắt lấy Thương Lam đang muốn xông lên đánh Đế Ti Lạc, trấn an như vỗ vỗ đầu cậu ấy.

“Đúng rồi, nếu hôm nay nghỉ, cả ngày ở trong học viện cũng nhàm chán, hay là vào trong thành xem một chút đi.” Elsie đề nghị: “Chúng ta có thể xin giấy phép ra ngoài trường, sau đó đi Bất Phong Thành gần học viện nhất dạo một vòng.”

“Bất Phong Thành? Được nha, xuất phát bây giờ sao?” Mắt Đế Ti Lạc xoát sáng lên.

Bạch Diễm tiêu sái từ trong túi trống rỗng lấy ra bảy cái thẻ trống, vẫy vẫy trước mặt Đế Ti Lạc. “Giấy phép ra ngoài trường? Cái đó phiền phức lắm, còn phải đi xin, ta đây có giấy phép trống, điền thông tin cơ bản đưa cho cảnh vệ xem, là chúng ta có thể trực tiếp ra khỏi trường.”

“Chuẩn bị kỹ càng nhỉ, đồ biến thái.” Dạ Hàn nhìn thẻ trong tay hắn cười lạnh. “Chẳng lẽ đã sớm tính toán ra ngoài dụ dỗ nam sinh trong sáng à?”

Dù bị Dạ Hàn vạch trần mục đích thật sự, Bạch Diễm cũng không nổi giận, ngược lại cười rất vui vẻ. “Đương nhiên rồi, mấy cậu từ từ, tôi về thay đồ một chút, tiện thể gọi Pháp Duy và Vạn Vũ.” Nói xong liền phóng về hướng ký túc xá, bỏ lại bốn người một mèo ở lại chỗ cũ.

“Vậy chúng ta ở đây chờ hắn sao?” Thương Lam nhìn chỗ Bạch Diễm biến mất, hơi bất lực.

“Không cần, ra cổng trường chờ.” Dạ Hàn kéo Thương Lam đi về phía cổng trường, Đế Ti Lạc và Elsie cũng túm con Sương Đen đang định về ký túc xá nghỉ ngơi đi theo.

Bọn họ đứng chờ ở cổng trường, nói trùng hợp cũng trùng hợp, lại gặp Ái Lệ Na.

“Hàn ca ca, anh muốn ra ngoài trường à?” Ái Lệ Na đã thay một bộ áo liền quần màu phấn tím, tóc cũng tết thành hai bím. “Em cũng muốn ra ngoài nè, các anh định đi đâu vậy?”

Dạ Hàn liếc mắt còn không muốn thấy cô ta, quay đầu sang bên kia lén trợn mắt trắng.

“Bọn tớ định đi Bất Phong Thành, đang chờ A Diễm với mọi người ấy.” Elsie cười hì hì giúp Dạ Hàn trả lời câu hỏi của Ái Lệ Na.

Đế Ti Lạc nhìn trang phục của Ái Lệ Na, tò mò “ờ” một tiếng. “Ngày nghỉ có thể mặc quần áo riêng hả?”

“Đúng vậy, nhưng thường thì người không định ra ngoài trường vẫn mặc đồng phục, dù sao cũng tiện hơn mà.”

Dạ Hàn khựng lại một chút, kéo Thương Lam chạy trối chết về phía khu ký túc xá. “Tôi đi thay bộ quần áo.”

Đế Ti Lạc và Elsie cũng vẫy tay chào Ái Lệ Na, rồi đuổi theo.

Sương Đen bị bỏ lại cùng Ái Lệ Na mắt to trừng mắt nhỏ, cuối cùng gầm nhẹ một tiếng với Ái Lệ Na rồi cũng chạy.

Chỉ còn lại một mình Ái Lệ Na ở cổng trường, nhưng cô ta chẳng có vẻ gì tức giận, ngược lại ôm mặt đỏ bừng ngây ngô cười si. “Oa, Hàn ca ca thay thường phục xong không biết sẽ đẹp thế nào đây.”

Đằng xa, Dạ Hàn đang thay đồ trong phòng ký túc xá hắt xì một cái.

Khi hắn từ trong phòng bước ra, mọi người hầu như đã đợi ở cửa.

“Dạ Hàn cậu à, thay thường phục thôi cũng hấp dẫn người thế này, cậu đừng quên Ái Lệ Na muốn đi cùng đấy.” Pháp Duy nhìn Dạ Hàn lải nhải: “Còn nữa, cậu định ra ngoài trường mà bị nữ sinh bám theo à? Mặc đồ như vậy, lúc bị đuổi theo bỏ chạy tôi cũng không cứu cậu đâu.”

Dạ Hàn vô tội cúi đầu nhìn bộ sơ mi trắng quần dài đen trên người mình, với cái áo khoác đen tiện tay khoác, hắn thực sự không hiểu chỗ nào hấp dẫn.

“Khụ.” Thương Lam nhẹ ho một tiếng, chỉ vào ngực Dạ Hàn, cổ áo khẽ hở ra, một mảng da thịt lộ ra ngoài không khí, lúc này hắn mới phát hiện cúc cổ áo quên cài.

“Xem ra thế này, người muốn ra ngoài dụ dỗ không phải tôi nhỉ?” Bạch Diễm vừa nghe nói Ái Lệ Na muốn đi theo, vội vàng tẩy sạch trang điểm, tóc giả cũng ném sang một bên, thay bộ thủy thủ phục đáng yêu thành thường phục ra ngoài.

“Còn không phải...... Bởi vì...... Ái Lệ Na......” Vạn Vũ treo trên người Pháp Duy mặc áo khoác xám đậm, một tay ôm eo anh, tay kia kéo mũ áo liền mũ xuống. “Anh không muốn...... Đội mũ......”

“Màu xanh biển của áo liền mũ hợp với màu tóc anh lắm!” Elsie ở bên nhảy nhót, dây xích trên quần đùi theo cậu nhảy lên ném qua ném lại, vẻ mặt sốt sắng muốn xuất phát.

Đế Ti Lạc hài lòng vỗ váy dài, cái váy cùng cái áo hoodie màu trắng kem trên người là mượn của Bạch Diễm, không ngờ đồ nữ của Bạch Diễm còn đẹp hơn nàng.

“Nhóc con, quần áo của mi cũng rộng quá nhỉ?” Sương Đen đôi mắt tím nheo lại, không khách khí đánh giá Thương Lam.

Thương Lam không còn mặc cái áo choàng trắng đính dây chuyền vàng, thay vào đó là một cái áo len màu xám nhạt, tay áo len dài quá, suýt che kín cả cánh tay, chỉ để hở một đoạn ngón tay trắng nõn thon thả, phía dưới là quần đùi xám đậm, bị vạt áo len che gần hết, chỉ có một đoạn ống quần nhỏ lộ ra bên dưới, chân đi giày đen nạm đá quý màu xám, hô ứng với màu quần đùi, giản dị mà không mất tinh xảo.

“Oa, Thương Lam mặc đồ này không nóng sao?” Elsie chớp mắt, có hơi kinh ngạc.

“Bất Phong Thành bên đó gần phía bắc, giờ cũng gần mùa đông rồi, chắc sẽ hơi lạnh.” Thương Lam cười gãi đầu. “Tôi hơi sợ lạnh.”

Sương Đen nhún vai, nhảy lên vai Thương Lam nằm.

Bảy người đã thay đồ xong, đến cổng trường, Ái Lệ Na đang đợi họ vừa thấy Dạ Hàn xuất hiện, cả khuôn mặt liền tươi rói nở nụ cười rạng rỡ, mắt sáng rực, vui vẻ vẫy tay với Dạ Hàn. “Hàn ca ca!”

Dạ Hàn mặt đen phớt lờ lời gọi của cô.

“Hàn ca ca đẹp trai quá, bộ đồ này mặc trên người anh khác thường hẳn, cái kiểu phong trần phóng khoáng ấy, là nét riêng của Hàn ca ca đó!” Mắt Ái Lệ Na sắp...... Không, đã tràn đầy trái tim. “Áo sơ mi trắng ôm sát thân hình, để lộ dáng người vai rộng eo thon, quần dài đen như tô điểm cho đôi chân dài thon thả của anh, cái áo khoác đen trên người cũng chẳng che được khí chất mê người của anh, trái lại càng làm nổi bật vẻ anh tuấn phi phàm!”

Sương Đen trên vai Thương Lam bị một tràng này ghê tởm đến hơi xù lông, ghé sát tai Thương Lam nhỏ giọng phàn nàn: “Con mụ này bị sao thế? Mà nếu giờ ta ở hình người, chắc nổi da gà hết rồi.”

Bạch Diễm nghe thấy lời Sương Đen, cũng ghé tai Elsie bắt chước giọng Sương Đen phàn nàn: “Cổ ta bị sao thế, ra ngoài trường còn định săn sao à? Một tràng bình luận kia là sao, đi làm giám khảo cuộc thi thẩm mỹ chắc.”

Pháp Duy chẳng hề ngạc nhiên trước phản ứng của Ái Lệ Na, vẻ mặt đã quen bị Dạ Hàn trừng một cái. Có lẽ với Ái Lệ Na, Dạ Hàn dù có mặc bao tải rác cũng bị cô nói như mặc vest.

Vạn Vũ làm bộ vô tình bóp nhẹ ngón tay Pháp Duy, khi anh quay đầu lại, vừa lúc chạm phải ánh mắt đầy lo lắng của Vạn Vũ.

Anh sững lại một chút, sau đó làm như không sao lắc đầu, bóp lại ngón tay Vạn Vũ.

Hai động tác nhỏ này lại vừa lúc bị Sương Đen thấy, con mèo lắc đầu, vội dời mắt. Xem tiếp nữa thì mắt mèo của hắn không giữ nổi!

Cuối cùng vẫn là Bạch Diễm ra mặt giải cứu Dạ Hàn, lắc lắc thẻ trên tay đẩy Dạ Hàn đi tìm cảnh vệ, lúc này mới khiến Ái Lệ Na ngừng các đợt công kích ngôn ngữ và tinh thần nhắm vào Dạ Hàn.

Kết quả là Thương Lam chẳng làm gì mà bị Ái Lệ Na nghiến răng nghiến lợi trừng chằm chằm.

Bởi vì Ái Lệ Na nhất quyết phải đi theo, cuộc dạo chơi nhàn nhã của bảy người một mèo biến thành cuộc chiến hỗn loạn của tám người một mèo, tuy rằng chỉ do một mình Ái Lệ Na đơn phương gây sự.

Bất quá Ái Lệ Na không định để Thương Lam ngon lành, thế là trên thuyền bay cố tình biến ngụm nước Thương Lam sắp uống thành cục đá, xong việc còn vui sướng khoe khoang: “Em trùng thuộc tính với Hàn ca ca nè, thật trùng hợp ha.”

Lúc này, dù tính tình tốt đến mấy, Thương Lam cũng không nhịn nổi nữa, quyết định nhận lấy thư thách đấu của Ái Lệ Na với thân phận người câm.

Truyện liên quan