Chính văn cuốn · Đệ 40 chương

Chương 40, Ái Lena thích hợp làm trị liệu sư, Dạ Hàn chứng thực

————————

“Cái gì?” Dạ Hàn cùng những người khác nghe sương đen nói thế, ai nấy đều rõ ràng bị dọa sợ.

“Thương Lam hắn...... Sẽ chết sao?” Đế Tị Lạc bụm mặt không dám nhìn về phía đang càng ngày càng thống khổ Thương Lam, giọng nói pha chút nức nở.

“Ta không biết.” Sương Đen rũ mi, đuôi mèo sau lưng bực bội quẫy đạp.

Dạ Hàn không nói gì, không biết đang suy nghĩ gì.

“Hàn ca ca, các ngươi nói cái gì thế?” Ái Lena chớp đôi mắt thu mình ở một bên, rụt rè hỏi: “Là Ất Xà Xà trứng sao? Ta biết một chút về nó, nói không chừng có thể......”

Đế Tị Lạc đột nhiên nắm lấy vai Ái Lena, bắt nàng nhìn mình. “Em biết cách cứu anh ấy không?”

“Em, em biết......”

“Em có chắc có thể giữ anh ấy sống không? Có để lại thứ không tốt gì không? Anh ấy có đau lắm không? Có cách nào cứu anh ấy không? Anh ấy......” Đế Tị Lạc càng nói càng lộn xộn, Bạch Diễm không chịu nổi, giơ tay vỗ vai Đế Tị Lạc, ra hiệu cô bình tĩnh, Elsie thì nắm tay Đế Tị Lạc, kéo cô ra chỗ khác.

“Em biết bao nhiêu?” So với Đế Tị Lạc, Pháp Duy có vẻ bình tĩnh hơn nhiều.

“Muốn thanh trừ trứng rắn, cũng không phải không có cách.” Ái Lena rõ ràng bị Đế Tị Lạc dọa, giọng nói cũng nhỏ đi. “Nhưng không có nguyên liệu, mà cần năm loại nguyên tố ổn định trở lên......”

“Nguyên liệu gì?” Sương Đen hỏi: “Còn nguyên tố ổn định là gì?”

“Nguyên liệu cần đông lạnh gia, khu trùng thảo, dị ma hoa và tinh linh huyết.” Ái Lena nhớ lại nội dung học, đọc thuộc từng nguyên liệu. “Sau đó cần năm người thuộc tính khác nhau ở bên truyền ma lực, yêu cầu tâm trạng ổn định, không gợn sóng mới được.”

“Ta có cách sinh ra nguyên liệu thực vật, nhưng không có cách sinh ra tinh linh huyết.” Đã khôi phục phần nào cảm xúc, Đế Tị Lạc được Bạch Diễm và Elsie dìu quay lại. Cô giơ tay, lòng bàn tay vừa lúc hiện ra đông lạnh gia, khu trùng thảo và dị ma hoa.

“Tinh linh huyết thực ra cũng không phải không có......” Pháp Duy và Vạn Vũ liếc nhau, đến khi Vạn Vũ gật đầu, Pháp Duy mới hít sâu một hơi, từ trong túi lấy ra một cái lọ, miệng lọ dán lên cánh tay Vạn Vũ đưa ra, rút thánh võ của mình, vạch một đường trên da thịt gần miệng lọ.

Máu từ vết thương của Vạn Vũ chảy ra có màu đỏ nhạt, hơi trong suốt, dường như còn có ánh bạc, trong lúc chảy máu, tai Vạn Vũ dần dài ra, từ tai người tròn trịa ban đầu từ từ biến thành tai tinh linh thon dài, mái tóc ngắn màu xanh lam nhạt cũng đột nhiên mọc nhanh, cuối cùng dài tới ngang thắt lưng.

Chiếc lọ chứa đầy máu đỏ nhạt, ánh bạc lấp lánh trong máu trôi nổi, trông như một mảnh sao trời hồng nhạt, rất đẹp.

Pháp Duy ném lọ cho Ái Lena, còn mình nắm tay Vạn Vũ từ từ thi triển trị liệu thuật, dù không giỏi như Ái Lena, nhưng ít nhất vết thương đã không còn chảy máu.

Ái Lena nhận lấy thảo dược từ tay Đế Tị Lạc, đặt chúng cùng chiếc lọ lên bàn, cô rút ra một cây pháp trượng từ trong không khí, đó là cây trượng mà trên cùng có mặt trăng tròn làm bằng đá quý vàng, xung quanh là những bọt sóng hồng ngọc bao quanh mặt trăng, bên ngoài còn một vòng sáng lớn màu bạc bao bọc.

Ái Lena hơi nghiêng pháp trượng về phía thảo dược và lọ, kế đó một luồng ánh sáng xanh dịu từ trung tâm bốn vật phẩm chầm chậm lan rộng, cho đến khi bao bọc lấy chúng, màu sắc dần chuyển từ xanh sang trắng, cuối cùng kêu “vù” một tiếng nhanh chóng tan biến, để lộ bên trong một lọ chất lỏng pha lẫn đỏ xanh.

“Cho anh ấy uống cái này là được.” Ái Lena cầm lọ, đến bên Thương Lam, dùng ngón cái đẩy nắp ra, Dạ Hàn vội tiến lên đỡ Thương Lam há miệng, Ái Lena nắm thời cơ đổ thẳng chất lỏng vào miệng anh.

Thương Lam nuốt hết chất lỏng, cơ thể yên tĩnh lại, không còn giãy giụa.

“Nhanh, nhân lúc này thả ma lực vào anh ấy, anh, anh, còn anh và anh, lại đây.” Ái Lena chỉ sương đen, Bạch Diễm, Elsie và Pháp Duy, cộng thêm cô tổng cộng năm người vây quanh Thương Lam, họ đồng thời giơ một bàn tay, lòng bàn tay mỗi người tỏa ra hào quang màu sắc khác nhau, trên ánh sáng có một sợi tơ mảnh nối đến bụng Thương Lam.

“Hàn ca ca, anh giữ chặt anh ấy, đừng để anh ấy giãy.” Ái Lena nói: “Mặc kệ lát nữa anh ấy có khó chịu thế nào, anh cũng không được để anh ấy tránh ra.”

Dạ Hàn gật đầu, hai tay ghì chặt vai Thương Lam, đầu ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch, thần sắc cũng có chút căng thẳng.

Theo năm người tăng lớn ma lực, hai chân Thương Lam bắt đầu đạp loạn, ngón tay bấu lấy tay Dạ Hàn đang giữ vai mình, siết chặt đến nỗi để lại vài vết cào trên cánh tay anh. Thân thể Thương Lam không ngừng vặn vẹo muốn thoát ra, nhưng Dạ Hàn nhẹ nhàng ấn anh nằm trên ghế.

Ánh sáng trong tay năm người dần phai nhạt, Thương Lam cũng từ từ ngừng giãy, cuối cùng mềm oặt nằm trên ghế thở dốc.

Ái Lena lau mồ hôi trên trán, thở phào một hơi. “Thế là xong, mấy ngày nay đừng để anh ấy vận động mạnh, cố gắng nghỉ ngơi, đồ ăn đừng ăn quá nặng mùi, dạ dày anh ấy không chịu nổi.”

Nói xong nhìn khung cảnh bên ngoài phi thuyền, phát hiện đã về tới Học viện Áo Cách Vệ Nữ, liền vội chào tạm biệt mọi người, vội vã xuống phi thuyền.

Dạ Hàn nhìn bóng lưng cô rời thuyền, nói: “Em rất có tiềm năng làm trị liệu sư.”

Ái Lena nghe vậy khựng lại, không trả lời, nhưng từ bước chân trở nên nhẹ nhàng, uyển chuyển hơn khi lên bờ, có thể thấy cô vui khi được Dạ Hàn khen.

Dạ Hàn bế Thương Lam lên, cùng Pháp Duy họ trở về ký túc xá.

May giờ đã khuya, dọc đường hầu như không có ai thấy họ, nên Dạ Hàn không lo việc anh ôm Thương Lam bị nhìn thấy.

Pháp Duy tiện đường qua căn tin mua bữa tối cho họ, vừa kịp lúc trước khi căn tin đóng cửa, thành công nhận về những ánh mắt ai oán từ các đầu bếp.

Cuối cùng họ cũng về đến ký túc xá, mấy người sắp chết đói lao về phía Pháp Duy, giật lấy bữa tối trên tay anh, ngấu nghiến ăn.

Dạ Hàn lấy phần của mình và Thương Lam rồi bế Thương Lam về phòng. Vào phòng, Dạ Hàn nhẹ nhàng đặt Thương Lam lên giường, không vội ăn ngay mà ngồi cạnh Thương Lam, lấy khăn lau nhẹ nhàng cơ thể dính máu cho Thương Lam.

Khi Dạ Hàn lau xong tay chân và mặt cho Thương Lam, định cởi áo trên cho anh, Thương Lam bỗng ngồi dậy, kéo lại quần áo đã bị xắn lên một nửa.

“Ta, ta có thể tự làm.” Thương Lam đỏ bừng mặt ấn chặt quần áo, ánh mắt đảo quanh, không dám nhìn Dạ Hàn.

Dạ Hàn cười khẽ, ném một bộ quần áo lên người Thương Lam. “Em đi tắm trước đi, sạch sẽ sẽ thoải mái hơn.”

Thương Lam đỏ mặt gật đầu, cầm quần áo liền biến mất.

Dạ Hàn sau khi Thương Lam rời đi không lâu, lại đi lấy một chiếc khăn khác, lau sạch máu và bụi bẩn trên người mình.

Khi lau đến lưng, Dạ Hàn rít một tiếng, nhớ ra trên lưng mình còn có vết thương, đành bất lực lôi từ dưới gầm giường ra một hộp y tế, rửa sạch vết thương, rồi tự băng bó thuốc cho mình.

Thương Lam khi trở về thấy một người thanh niên tóc đen ngồi ở mép giường, quấn băng từng vòng từng vòng quanh lưng, trên băng có chút máu thấm ra, nhuộm đỏ từng mảng trên nền trắng.

Thương Lam bước đến sau lưng Dạ Hàn, giơ tay nhẹ nhàng vỗ đầu Dạ Hàn.

Dạ Hàn như nhận được ân huệ, mở to mắt nhìn Thương Lam. Người sau bị anh nhìn đến ngượng ngùng, ấp úng mở miệng: “Đau lắm hả? Xin lỗi, là tại ta......”

“Không, không phải lỗi của em.” Dạ Hàn cắt ngang.

“Nhưng mà, nếu không phải ta bị cào, anh cũng sẽ không......”

Dạ Hàn lắc đầu. “Em chịu khổ nhiều hơn, huống hồ, em đâu muốn bị bắt đi.”

Thương Lam không trả lời.

“Em thấy áy náy vì làm anh bị thương?”

Thương Lam gật đầu.

“Vậy nếu thế......” Dạ Hàn mặt dày chỉ vào má mình. “Hôn một cái?”

Màu hồng lập tức phủ kín cả mặt Thương Lam, anh mấp máy miệng, hình như muốn nói gì đó.

“Gì cơ?” Dạ Hàn sáp lại gần để nghe rõ Thương Lam nói gì.

Nhân lúc Dạ Hàn tới gần, Thương Lam nhanh chóng chụt một cái lên mặt anh, rồi đưa tay che nửa mặt, nhỏ nhẹ giận: “Lưu manh.”

Dạ Hàn bật cười.

“Cười gì mà cười!”

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu kịch trường 【 về Dạ Hàn 】

Thương Lam: Rất dịu dàng, rất đáng tin cậy, nhưng mà...... Rất lưu manh (nhỏ giọng)

Dạ Hàn: Hử? (nhướng mày)

Thương Lam: Không, không có gì!

Đế Tị Lạc: Trước kia ở trong hoàng cung nhìn thấy anh ấy, cứ tưởng anh ấy rất lạnh nhạt, khó gần, hóa ra sau này mới phát hiện anh ấy thực ra dễ nói chuyện lắm.

Pháp Duy: Với người ngoài lúc nào cũng vẻ cao cao tại thượng, lạnh lùng, thực ra hoàn toàn trái ngược đâu (cười)

Vạn Vũ: Thực là...... Không biết...... Nấu cơm.

Dạ Hàn: Khụ, ừm.

Bạch Diễm: Căn bản là hung dữ.

Elsie: Hắc hắc, người khác thì rất tốt! Mười mấy cuốn sách ảnh động thực vật trong phòng em đều do anh ấy cho.

Pháp Duy: Đó chỉ là vì em giúp anh ấy đuổi lễ vật tạ của Ái Lena thôi (cười trộm)

Sương Đen: Đối với Thương Lam đặc biệt chấp nhất.

Khách Ái Lena: Hàn ca ca siêu soái siêu lợi hại! Mỗi năm hắn đều đại diện trường học đi thi đấu, hơn nữa lần nào cũng cầm cúp thưởng trở về! Hắn công khóa cũng siêu cấp tốt, trước đây bài vở của ta đều do hắn dạy, tuy rằng ta một chữ cũng chưa nghe hiểu cả......

Dạ Hàn: (mắt liếc

Khách Ái Lena: Ối! Xin, xin lỗi, ta lần sau đi học sẽ nghiêm túc!

Truyện liên quan