Chính văn cuốn · Đệ 62 chương
Chương 62: Mẫu tử du lịch, trẻ con có hơi nhiều
————————
Pháp Duy vừa nói như thế, những người khác đều kinh ngạc xoay người. Ngay từ đầu là bức tường kia, thế nhưng sau khi họ đi lâu như vậy, vẫn ở phía sau họ cách đó không xa.
“Chúng ta gặp quỷ đả tường?” Dạ Hàn cảnh giác lấy ra thánh võ của hắn, trên đỉnh đầu hai chiếc sừng trắng từ tóc đen chui ra.
“Hoặc là, bức tường kia đang di chuyển đi theo chúng ta?” Elsie xoay người liền chạy đến trước mặt tường. Hắn không dám lộn xộn dùng ma lực nữa, chỉ lấy ra thánh võ của mình chọc tới chọc đi trên tường.
Sương Đen lắc lắc đôi tai trên đỉnh đầu, sụp xuống thành tai phi cơ. “Tường xác thực tự mình di động, nhưng không phải đi theo chúng ta.”
“Ý gì cơ?” Trước mặt tường, Elsie nghi hoặc nghiêng nghiêng đầu. Ngay lúc hắn không chú ý, bức tường kia không tiếng động tiến về phía trước, sau khi đụng vào Elsie mới dừng lại không động đậy. “Oa a!”
“Hình như...... Không ổn lắm?” Vạn Vũ híp híp mắt, vươn tay chắn Pháp Duy ở sau lưng.
“Ta cũng đâu có yếu như vậy lạp.” Pháp Duy bất đắc dĩ móc ra chủy thủ, ngoan ngoãn đứng ở sau lưng Vạn Vũ.
Lúc này bức tường kia đột nhiên phát ra tiếng xạch xạch, một vết nứt không mấy thu hút xuất hiện ở góc tường, sau đó dưới sự nhìn chăm chú của mọi người càng nứt càng lớn, cho đến khi vết rách lan rộng toàn bộ mặt tường, sợ tới mức Elsie vội vàng chạy trở về.
“Chúng ta có nên chạy không?” Đế Ti Lạc khẩn trương trốn bên cạnh Thương Lam, không ngừng quay đầu lại nhìn hành lang dài vô tận kia. “Các ngươi còn nhớ rõ vết máu nhìn thấy ngay từ đầu không?”
Bị Đế Ti Lạc nói như thế, những người khác đều không khỏi căng thẳng thần kinh, cảnh giác nhìn đạo tường kia.
“Ta nói này, thật sự không cần chạy sao?” Vị công chúa điện hạ sợ chết kia đã lén lút đi về hướng ngược lại với bức tường.
“Ngươi cảm thấy chúng ta dù có chạy thì có cách nào chạy thoát sao?” Thương Lam rút ra hai thanh chủy thủ giấu ở trong giày được đem lén từ bên ngoài vào. “Hành lang dài này cảm giác không có hồi kết, chạy thì sớm hay muộn cũng mệt chết.”
Tiếng bước chân rậm rạp từ sau tường vang lên khiến người ta nghe mà da đầu tê dại. Tiếp đó tiếng bước chân dừng lại một chút, vết rách trên bức tường chậm rãi mở tung.
Mọi người chậm rãi lùi về sau, kéo ra khoảng cách với mặt tường. Đột nhiên dưới chân chấn động, tường nổ tung vỡ vụn, hàng ngàn hàng vạn con nhện nhỏ như thủy triều lao về phía họ, khung cảnh một thời kỳ đẫm máu tởm lợm.
Tuy nói là nhện nhỏ, nhưng mỗi con chưa tính tám cái chân thì kích thước đã to chừng đầu người. Thân thể chúng lông xù xù, tám cái chân vừa thô vừa dài, thân thể mang màu cà phê đậm khiến người ta không rớt mà run. Nhìn kỹ, trên lưng mỗi con nhện nhỏ đều có một khuôn mặt người.
“Không phải chứ? Mặt người này cũng quá sống động rồi đi?” Bạch Diễm kinh ngạc nhìn chằm chằm lưng con nhện, bị Elsie lôi kéo chạy như điên.
“Số lượng hơi nhiều, hơn nữa tốc độ của chúng chúng ta chạy không lại.” Sương Đen kiên định xoay người, giơ roi trên tay hướng về phía nhện nhỏ lao tới quất thẳng một roi. Bốp một tiếng, mấy con nhện nhỏ bị Sương Đen đập nát, chất lỏng màu xanh lục tanh hôi phun đầy đất. “Thật ghê tởm.”
“Càng ngày càng nhiều.” Dạ Hàn cầm trường kiếm của hắn vung hết kiếm này đến kiếm khác về phía nhện nhỏ lao tới. Hắn còn thường xuyên quay đầu lại xác nhận an nguy của Thương Lam, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Thương Lam, hắn liền cảm thấy mối lo của mình là dư thừa.
Chỉ thấy Thương Lam nắm hai thanh chủy thủ trong tay, lao vào trong đàn nhện nhỏ. Đầu tiên hắn nhảy lên lưng một con nhện nhỏ, đồng thời tấn công nhện nhỏ nhào tới từ hai bên trái phải, sau đó cứ dùng phương thức như vậy không ngừng xuyên qua trên lưng nhện nhỏ. Mỗi khi đánh chết hai con nhện nhỏ, hắn lại nhảy sang con tiếp theo, dùng phương pháp này để né tránh chất lỏng nhện nhỏ phun ra.
“Thân thủ khá đấy.” Bạch Diễm nhướng mày, tán dương nói: “Tân sinh khóa này đều lợi hại thế sao?”
Đều là tân sinh khóa này, Đế Ti Lạc trốn sau lưng Elsie bất mãn bĩu môi. “Chán thật, cảm giác mình bị gạt ra ngoài.”
Bạch Diễm bật cười. “Công chúa điện hạ, thật ngượng ngùng nha.” Hắn vừa cười nói vừa lấy ra một cây cung màu đỏ liệt hỏa. Hắn trống rỗng rút ra một mũi tên từ sau lưng, nhanh chóng kéo cung, chỉ nghe vút một tiếng, nhìn lại phía trước thì mũi tên đã cắm trên người nhện nhỏ.
Bạch Diễm huýt sáo một cái.
Elsie cầm trường mâu của hắn, giáng cho mỗi con nhện nhỏ nhào lên một kích. Hắn lắc lắc chất lỏng dính trên trường mâu. “Thứ này nhiều quá rồi đấy, phải đánh tới bao giờ đây?”
Pháp Duy cầm chủy thủ yểm hộ Vạn Vũ, mà trong tay Vạn Vũ nắm chặt một sợi tơ không mấy tơ hào. Thương Lam ngước mắt nhìn lên, sợi tơ phía trên bên trái lấp lóe một chút, vừa lúc một con nhện nhỏ từ phía trên bên trái nhào tới. Chưa đợi chủy thủ của Thương Lam áp sát, con nhện nhỏ đó trong nháy mắt đã bị cắt làm hai nửa.
“Sao...... chuyện gì thế?” Thương Lam đâm nửa thể xác con nhện nhỏ còn đang cựa quậy lên tường.
“Là...... thánh võ của ta.”
Pháp Duy vừa chém nhện nhỏ vừa giải thích cho Thương Lam. “Sợi tơ của hắn có chức năng tương tự tia hồng ngoại, nhưng sợi tơ của hắn còn khó nhận ra hơn, càng khó né tránh hơn.”
“Vậy ta đụng phải không phải sẽ bị cắt mất một miếng thịt sao?” Thương Lam đánh một cái rùng mình, khẩn trương ngó nghiêng xung quanh.
“Yên tâm, sợi tơ của hắn cũng có thể trở nên mềm mại. Khi người không phải kẻ địch đụng vào, chỉ cảm thấy bị va nhẹ một cái, sẽ không gây ra tổn thương.” Pháp Duy cười móc móc sợi tơ của Vạn Vũ. “Thánh võ này vô cùng tiện dụng đấy.”
Hắn nhảy lên trên, dùng chân ngoắc lấy sợi tơ của Vạn Vũ, một
tay cầm chủy thủ của chính mình, tận dụng sợi tơ mượn lực treo thân thể, đu đưa tấn công nhện nhỏ.
“Cẩn thận.” Một con nhện nhỏ từ góc chết tầm mắt Pháp Duy vồ tới, Bạch Diễm hơi xoay người, một mũi tên tinh chuẩn bắn trúng con nhện nhỏ đó. “Ta đã nói rồi mà, nhóm năm người chúng ta giá trị vũ lực yếu nhất.”
“Ngươi không có tư cách nói ta đâu.” Pháp Duy dùng chủy thủ cắm một cái xác nhện nhỏ ném về phía Bạch Diễm, trúng một con nhện nhỏ đang định đánh lén Bạch Diễm từ phía trên. Mà Bạch Diễm thuận thế ngắm lên trên, mũi tên bang một tiếng đâm thấu con nhện nhỏ đính lên trần nhà.
“Nói thế nào nhỉ...... Tổng cảm thấy như đánh không xong ấy.” Thương Lam nhảy về bên cạnh Dạ Hàn, hỗ trợ dọn dẹp mấy con nhện nhỏ phía sau Dạ Hàn.
“Đương nhiên đánh không xong rồi.” Sương Đen quất một roi vào đàn nhện nhỏ. “Năng lực sinh sản của mẹ người ta đặc biệt tốt mà.”
Ngay khi những người khác bị lý do kỳ quặc của Sương Đen làm cho mù mịt không hiểu ra sao, một con nhện khổng lồ to gần như chiếm trọn cả hành lang bước qua đám nhện nhỏ đi tới. Bởi vì hình thể của nó quá mức to lớn, lúc di chuyển đã giẫm chết rất nhiều nhện nhỏ. Nhưng nhìn kỹ, phần đuôi của nó đang phồng lên một khối cầu, một vài thứ giống nhện nhỏ đang làm căng lớp túi da dạng cầu, giãy giụa bò ra ngoài.
“Xem ra vừa hay bị chúng ta bắt gặp bà mẹ dắt con đi du lịch rồi.” Dạ Hàn kéo Thương Lam lùi lại vài bước.
“Hơn nữa còn là bà mẹ đang sinh đẻ.” Bạch Diễm bồi thêm một câu.
“Thứ này có thể gọi là sinh đẻ sao?” Đế Ti Lạc ghét bỏ ngoảnh mặt đi. “Đây rõ ràng là phân liệt thì có.”
Sương Đen giơ tay vung lên, roi quật về phía nhện mẹ nhưng lại bị nó nhấc chân nhẹ nhàng gạt ra. “Các vị, chúng ta phải dùng ma lực rồi.” Nói xong cũng không giữ sức, nhảy lùi về sau, đồng thời một đoàn kim đen li ti bay về phía nhện mẹ.
Một phần những cây kim đen đó bị nhện nhỏ nhảy lên bảo vệ nhện mẹ đỡ lấy, phần còn lại thành công làm tổn thương nhện mẹ. Một chiếc chân của nó bị cắm vài cây kim đen, đau đến mức nhe răng gầm rống.
“Ma pháp có thể làm nó bị thương.” Sương Đen hô lớn với những người phía sau: “Các ngươi từng người một dùng ma pháp là được, tiết kiệm ma lực một chút.”
“Ta với A Diễm tới!” Elsie vui vẻ giơ hai tay lên, sau đó nhanh chóng cúi lưng, tay làm động tác đập xuống. Một viên đá to ngang ngửa bụng nhện mẹ xuất hiện trên đỉnh đầu nó ngay khi Elsie giơ tay, rồi nện xuống theo động tác của Elsie. Nhện mẹ không chịu nổi lực đạo ấy, bị ép gục xuống mặt đất, thậm chí sàn nhà cũng bị Elsie đập lõm một khoảng.
Bạch Diễm ở một bên lợi dụng khoảnh khắc tảng đá nện xuống, kéo cung nhắm chuẩn phần đuôi nhện mẹ, bắn một phát mũi tên mang theo ngọn lửa về phía khối cầu đang có nhện nhỏ bò ra. Mũi tên ngập sâu vào khối cầu, một dòng chất lỏng màu xanh lục phun ra nhưng không thể dập tắt ngọn lửa. Ngọn lửa vẫn rực cháy trên mũi tên, nhện mẹ phẫn nộ dùng chân bò đập rơi mũi tên xuống. Tuy thành công làm rơi mũi tên, nhưng một chiếc chân bò của nó đã bị đốt cháy đen.
Bạch Diễm không ngừng tấn công vào phần đuôi nhện mẹ, còn Thương Lam thừa lúc nhện mẹ bận rộn gạt bỏ mũi tên, vô thanh vô tức nhảy lên đầu nhện mẹ, hai thanh chủy thủ nhắm chuẩn hai con mắt to nhất, không chút do dự đâm xuống.
Động tác của nhện mẹ khựng lại trong nháy mắt, qua vài giây nó mới cảm nhận được đau đớn, giãy giụa múa may các chân bò, muốn hất Thương Lam trên đỉnh đầu xuống. Nhưng Thương Lam lại càng cắm chặt chủy thủ vào tròng mắt nó, dựa vào chủy thủ để cố định thân thể mình.
Nhện mẹ vừa đau vừa tức, nhưng sau một hồi giãy giụa và phản kháng vô ích, cuối cùng mệt mỏi gục xuống mặt đất. Nó nằm bẹp trên sàn không nhúc nhích, nhưng chưa chờ Thương Lam thở phào một hơi, đám nhện nhỏ bên dưới đột nhiên toàn bộ tan chảy thành một bãi chất lỏng màu xanh lục. Hắn vẫn ngơ ngác đứng ngốc trên đầu nhện mẹ, đến khi nhóm Dạ Hàn sốt sắng hò reo bảo hắn mau rời khỏi đó thì đã quá muộn.
Một đợt đau nhức bỏng rát truyền đến từ cổ tay hắn, Thương Lam bị đau thả tay đang nắm chủy thủ ra. Hắn nhìn về phía trước, trong một con mắt bị hắn đâm bị thương của nhện mẹ thế nhưng thò ra một cánh tay trắng bệch như tượng điêu khắc, bên trên dính đầy chất lỏng màu xanh lục. Bàn tay đó tóm chặt lấy cổ tay Thương Lam, nơi bị chất lỏng màu xanh lục chạm vào thế nhưng bắt đầu biến thành màu đen, thối rữa.
“Xong rồi, hóa ra con nhện chỉ là lớp thể xác mà thôi.” Pháp Duy nhíu chặt lông mày nói:
“Chúng ta từ đầu đến cuối đều chưa từng tấn công trúng thứ thật sự nên tấn công.”
Truyện liên quan
Tiến Ngục Hệ Tà Thần
Xã súc trâu ngựa Lehmann chuyển sinh dị thế giới, mới vừa vừa rơi xuống đất liền được đến một ...
Toàn Cầu Đóng Băng, Ta Dựa Không Gian Độn Vật Nằm Yên
【 song nam chủ + mạt thế + độn hóa + song trọng sinh + không gian 】. .
Lãng Mạn Vật Cách Điện
Phản lãng mạn vật cách điện pháp y (thụ) X Cực kỳ thiếu cảm giác an toàn lính cứu hỏa ...
Thế Tử Hôm Nay Cũng Ở Nhận Sai Vị Hôn Phu
Thế tử khác họ ẩn nhẫn dã tâm x Trưởng công chúa quyền nghiêng thiên hạ giả nam trang
Hương Giang Nhà Giàu Số Một Thân Thủ Nuôi Lớn, Ngược Văn Nam Chủ
Xuyên qua + niên đại Cảng Thành + cứu rỗi + vô CP. Nội dung đề cập nuôi con, có ...
Dị Linh Chuyện Lạ
Đôi mắt cao ngạo lạnh lùng, trên người người đàn ông ngập tràn hàn khí.. Không đúng, đây không phải ...