Chính văn cuốn · Đệ 67 chương

Chương 67: Rốt cuộc muốn trả lời "đẹp" hay là "khó coi"?

————————

Dạ Hàn toàn thân sởn tóc gáy, ngay sau đó là giọng báo điện tử vang lên: "Đại hội báo cáo, đội thám hiểm thứ nhất, A Lôi Tư, đã bỏ mạng. Hiện tại đội thứ nhất còn lại bốn thám hiểm."

Xem ra cô gái vừa rồi chính là A Lôi Tư.

Trong không gian truyền đến từng đợt chấn động trầm thấp, Dạ Hàn giơ trường kiếm trước ngực, dựa lưng vào tường, đề phòng cảnh giác nhìn quanh, đại khí cũng không dám thở.

Đội thứ nhất, rõ ràng lúc đầu có tám người, giờ chỉ còn lại bốn người. Trong thời gian ngắn ngủi, một nửa thành viên trong đội không phải chết thì cũng bỏ cuộc, hơn nữa cô gái vừa rồi, xét theo tình hình của đội thứ nhất, rõ ràng đang gặp cửa ải khó khăn ở trong mê cung này.

Dạ Hàn dán sát tường chậm rãi di chuyển, cho đến chỗ rẽ vừa nãy chạm trán với cô gái kia, hắn cẩn thận ngó ra, lập tức sững sờ, đối diện trực tiếp với một đôi mắt trợn trừng, đầy tơ máu.

"Ta... Đẹp không..." Dạ Hàn chỉ cảm thấy toàn thân một trận ớn lạnh, dưới con mắt kia là một cái miệng rách toác, khóe miệng bị thô bạo khâu lại, nửa thân dưới treo lủng lủng những bộ phận cơ quan trông không thuộc về cơ thể nó, máu chảy đầm đìa. Trên người nó còn bị ác ý khâu thêm vài cánh tay và chân không thuộc về nó. "Đẹp không? Đẹp không? Đẹp không? Đẹp không?"

Nó gắt gao nhìn chằm chằm Dạ Hàn, không có ý định buông tha, khuôn mặt quỷ dị gần như dán sát vào người hắn.

Dạ Hàn nuốt nước bọt, hắn nói đẹp cũng không được, nói khó coi cũng không được, không dám trả lời tùy tiện, chỉ có thể tiếp tục cùng nó mắt to trừng mắt nhỏ.

"Không nói? Vậy chính là... cảm thấy ta xấu?"

Khuôn mặt đó lẩm bẩm: "Ta xấu sao? Ta xấu sao? Ta xấu sao? Nói đi mà..."

"Không... sẽ không xấu, còn rất...". Mở miệng ra, Dạ Hàn liền biết không xong, hắn vội vàng đá văng thứ sinh vật kia, nó ngã xuống đất, bò lê bò càng về phía cái đầu phủ phục trên mặt đất.

"Đẹp không? Xấu không? Đẹp không? Xấu không?" Nó vừa cười khanh khách, vừa nhấc đầu cô gái lên, ấn vào trên người mình. "Hâm mộ quá... Đẹp lắm... Ngươi là của ta..."

Dạ Hàn không kiềm được rùng mình một cái, hắn nuốt nước bọt, nắm chặt trường kiếm định lén lút bỏ đi, ngờ đâu thứ sinh vật kia đột nhiên quay đầu, gắt gao nhìn chằm chằm hắn. "Ta đẹp không? Ta đẹp không?"

Dạ Hàn hít sâu một hơi. "Đẹp."

Thứ sinh vật kia nở nụ cười, tiếng cười chói tai sắc nhọn khiến Dạ Hàn không chịu nổi. Nhưng khi hắn cho rằng nó sẽ tha cho mình, nó đột nhiên quay đầu, ánh mắt chân thành đến đáng sợ. "Đẹp sao? Vậy ngươi cũng trở thành một phần của ta đi."

Nói xong, không cho Dạ Hàn thời gian phản ứng, nó lao tới một cái, mở cái miệng rách nát chuyển màu đen, cắn mạnh lên vai Dạ Hàn.

"Ư..." Dạ Hàn kêu lên một tiếng, hắn cảm nhận rõ hàm răng lỗ chỗ của nó từ từ cắm vào da thịt, mà trước khi nó cắn xuống, Dạ Hàn đã sớm giơ trường kiếm đâm vào người nó, nhưng dù lưỡi kiếm đã lún vào phân nửa trong cơ thể nó, nó vẫn như không hề cảm nhận được, tiếp tục dùng sức cắn vai hắn.

"Tránh ra!" Dạ Hàn một tát chụp lên mặt nó, lập tức một lớp băng sương lan tràn trên khuôn mặt nó. Không biết có phải phát huy tác dụng hay không, nó thét thảm một tiếng, bụm mặt bỏ miệng, co rúm về góc tường.

"Mặt ta! Mặt ta! Mặt ta! Mặt ta!" Miệng nó liên tục phát ra những tiếng động lạo xạo như móng tay cào kính. "Mặt ta a a a a a a!"

Nó nhìn Dạ Hàn qua khe ngón tay, đôi mắt tràn đầy oán hận nhìn chằm chằm hắn. "Ngươi đền mặt ta! Đền mặt ta! Đền mặt ta! Đền mặt ta đi a..."

"Bằng cái gì? Bằng cái gì? Không công bằng! Sao ngươi có thể đẹp như vậy a a a a a a a!" Nó khóc lóc thảm thiết, đồng thời vung vẫy cánh tay xông về phía Dạ Hàn. Dạ Hàn vội vàng rút kiếm chặn lại, nhưng bị lực xung kích chấn cho tay đau nhói. Và trong khoảnh khắc ấy, nó tránh được trường kiếm của Dạ Hàn, gắt gao bám vào đầu hắn.

"Đền mặt ta a a a a a!" Nó dùng móng tay sắc nhọn loạn vừa vẽ trên mặt Dạ Hàn, hắn nghiến răng, cảm thấy trên mặt có chất lỏng ấm nóng chảy xuống.

"Trả lại nhan sắc cho ta... Đền cho ta a a a a!"

Dạ Hàn liên tục dùng băng chụp vào nó, nhưng vì trên mặt đầy máu, hai mắt bị máu che lấp, không thể nhìn thấy vị trí của nó, nên sau một hồi tấn công lung tung, cuối cùng mới đánh thứ sinh vật kia rơi xuống.

Dạ Hàn không nhìn thấy vết thương trên mặt mình, nhưng hắn chắc chắn rằng mình sẽ bị hủy dung.

Hy vọng Lông Chim sẽ không chê hắn. Hắn tùy tay lau máu trên mắt, vừa thấy rõ được đồ vật thì thứ sinh vật kia đã lại lao tới.

Dạ Hàn một tay múa trường kiếm, tay kia nắm chuẩn khoảng hở nó né lưỡi kiếm, chưởng phách thẳng vào đầu nó, lập tức băng sương văng khắp nơi. Nó cất cao giọng kêu, như đáp lại, từng bàn tay to máu me túa ra từ các góc tường. Dạ Hàn ngay lập tức hướng lưỡi kiếm về phía những bàn tay ấy, và trong lúc bất tri bất giác, thứ sinh vật kia đã lặng lẽ biến mất.

"Chán thật." Dạ Hàn huy kiếm chém về phía một bàn tay đang đánh úp lại, nhưng lưỡi kiếm dễ dàng bị bàn tay to nắm lấy. Dạ Hàn gắt gao không buông kiếm, nên bị bàn tay kia lôi kéo về phía góc tường. Một bàn tay khác nhân cơ hội tấn công chân hắn, hắn nhẹ nhàng nhảy tránh, không ngờ lại rơi vào bẫy.

Khi hắn nhảy lên trong khoảnh khắc, vì hai tay gắt gao nắm lấy trường kiếm, hai chân treo lơ lửng, không có cơ hội phản kháng, bàn tay bên cạnh bất ngờ đánh tới ngực Dạ Hàn. Vừa lúc bàn tay ấy gần kề, Dạ Hàn hai tay dùng lực, nhờ hai tay đang nắm chặt trường kiếm, tự kéo thân thể mình lên trên, tung một đá xoay người vào bàn tay đang tới gần.

Bàn tay bị đá văng bay ra sau, đâm vào một vệt ngân quang vừa xuất hiện từ chỗ rẽ, trong điện quang hỏa thạch bị chém thành hai nửa, máu tươi văng khắp nơi.

Dạ Hàn sững sờ một lúc, đối diện ánh mắt người từ chỗ rẽ bước ra. "Thương... Lam?"

Lưỡi hái trên tay Thương Lam còn dính máu tươi bắn tung từ bàn tay to, hắn nhìn đầy vẻ xa lạ về phía người vừa gọi tên mình. "Ngươi là ai?"

Dạ Hàn vừa xoay lưỡi kiếm, cắt đứt ngón tay bàn tay to đang nắm chặc kiếm, khiến nó rơi xuống đất, rồi vội vàng lau máu trên mặt. "Ta là Dạ Hàn."

"Dạ Hàn?" Thương Lam kinh ngạc nhìn hắn, rồi vội vàng chạy tới, kéo tay Dạ Hàn chạy về hướng khác, vừa chạy vừa chú ý xem có bàn tay to nào tấn công không, thoăn thoắt dùng lưỡi hái chém đứt chúng. "Chúng ta đi đến nơi an toàn trước đã."

Chạy một đoạn, Thương Lam xác định những bàn tay to đã không đuổi theo nữa mới buông tay Dạ Hàn, lo lắng nâng mặt hắn lên xem xét. "Sao thương tích nghiêm trọng vậy?"

Trên mặt Dạ Hàn gần như không có chỗ nào sạch sẽ, khắp nơi đầy vết trầy nhỏ, đặc biệt là vùng má trái, có một vết rách lớn nhất dài nhất, còn đang rỉ ra máu đen sì.

Dạ Hàn há miệng thở dốc, nhưng không nói gì, như một đứa trẻ làm sai cúi đầu xấu hổ. Và thẳng đến sau khi yên tĩnh lại, nỗi đau từ những vết thương mới từ từ hiện rõ rõ ràng.

"Vai ngươi..." Thương Lam không tin được nắm lấy cánh tay Dạ Hàn, nhìn vết răng cắn sẫm xanh trên vai hắn, tay run nhẹ. "Đau lắm không?"

Nghe những lời này, Dạ Hàn từ từ ngẩng đầu, thấy khuôn mặt lo lắng của Thương Lam, như vết thương nằm trên chính cơ thể mình, mày cau chặt, đuôi mắt đỏ hoe. "Đau sao?"

Thương Lam nhẹ nhàng xoa phần vai bên kia của Dạ Hàn, tay vòng qua vết thương dịu dàng vuốt ve. "Ta cắn, còn đau không?"

Dạ Hàn nhìn bộ dạng hắn, lắc đầu. Vết thương do Thương Lam cắn lúc trước khi bị cuồng hóa đã không còn đau nữa.

"Xin lỗi..."

Hai tay ôm lấy Thương Lam đang run rẩy vào lòng, Dạ Hàn tựa đầu lên vai hắn, nhẹ nhàng cọ.

"Không sao, ngoan."

Tác giả có lời muốn nói:

Tiết Khảm tiểu kịch trường 【Ngày Cá Tháng Tư】

Bạch Diễm (vẻ ngoài là một thiếu nữ tóc dài trắng mặc đồng phục học viện): (cầm một bức thư, thẹn thùng chạy đến trước mặt Elsie) Kìa, kia... Elsie đồng học, thật ra ta thích cậu đã lâu!

Elsie: Cậu đẹp lắm, cảm ơn cậu, nhưng mà...

Pháp Duy: Bạn học, Elsie có người thích rồi. (cười)

Bạch Diễm: Ai? Phải, vậy à... (giả bộ thất vọng)

Vạn Vũ: Ngày Cá Tháng Tư... Thông báo đấy?

Thương Lam: Sao cậu giống như... Ưm Ưm Ưm Ưm! (bị D bịt miệng)

Bạch Diễm: Nhưng mà, thật đấy, tớ thật sự thích Elsie đồng học! (lại lần nữa đưa thư tình cho Elsie)

Elsie: Thực xin lỗi, tớ thật sự có người thích rồi. Tớ thích Bạch Diễm. (thẹn thùng cười)

Bạch Diễm: Hả? (không kiềm chế được, lộ ra giọng nói thật)

Pháp Duy: Quả nhiên là Bạch Diễm. (nhướng mày)

Bạch Diễm: Hả??? (cất cao giọng)

Elsie: (phì cười) Ngày Cá Tháng Tư vui vẻ ha ha ha ha ha ha ha ha!

Bạch Diễm: Cái gì chứ, dọa tớ sợ chết, hóa ra là nói đùa à! (khoác cổ Elsie)

Elsie: (liếc trộm Bạch Diễm một cái)

Thương Lam: Tớ cảm thấy... Không giống nói đùa lắm. (nhỏ giọng)

Pháp Duy: (nhún vai) Khỏi cần cũng chỉ có mỗi Bạch Diễm cho là vui đùa thôi. (bỏ tay)

Vạn Vũ: Hắn biết sau... Liền sẽ... không cười nổi.

Dạ Hàn: (đi đến bên tai Thương Lam) Ta thích ngươi.

Thương Lam:???

Dạ Hàn: Nói đùa.

Đế Ti Lạc: Cái này trông hoàn toàn không giống nói đùa. (đèn sáng trưng)

Truyện liên quan