Chính văn cuốn · Đệ 47 chương

Chương 47: Chủ ý đều là do Bạch Diễm đưa ra

————————

Dạ Hàn hài lòng cong khóe môi. “Còn ghen sao?”

Thương Lam vẫn cứng miệng như cũ: “Ta đã bảo ta không ghen rồi mà!”

“Đừng cứng miệng nữa.” Dạ Hàn giữ lấy vai Thương Lam, làm bộ muốn hôn tới, Thương Lam trong lúc cấp bách liền vung một tát thẳng vào mặt Dạ Hàn.

Bốp một tiếng, âm thanh giòn giã vang vọng khắp phòng.

Dạ Hàn bị đánh quay đầu đi, ngơ ngác ngẩn người tại chỗ, mà Thương Lam nhìn vết chưởng ấn đỏ chói trên má trái của Dạ Hàn cũng sợ tới ngây người.

“Ta...” Thương Lam hoảng loạn muốn xin lỗi, nhưng bị ngón trỏ của Dạ Hàn giơ lên chặn trước miệng ngắt lời.

Dạ Hàn kề sát vào mặt Thương Lam, khóe miệng treo một nụ cười hờ hững. “Ngươi có biết thứ đến trước cái tát này của ngươi là gì không?”

Thương Lam không biết hắn lại muốn chơi trò gì, chỉ chớp chớp mắt nhìn hắn.

“Là hương thơm trên người ngươi.” Dạ Hàn nói xong tự mình bật cười trước, rồi ghé má phải tới, dùng tay chỉ chỉ: “Bên này cũng muốn.”

Thương Lam bị những lời này của Dạ Hàn làm cho đỏ bừng mặt, nhất thời cũng không biết có nên cho hắn thêm một tát nữa hay không.

Dạ Hàn thấy đối phương không có động tác liền trực tiếp nắm lấy tay Thương Lam dán vào má phải của mình, nheo mắt lại như thể đang tận hưởng mà cọ cọ.

Bị đụng chạm như vậy, Thương Lam vốn còn chưa dám ra tay liền quyết đoán rút tay về, đúng như Dạ Hàn mong muốn mà vung một tát sang bên mặt còn lại của hắn.

“Đừng tưởng ngươi đẹp trai thì ta không dám đánh ngươi.” Thương Lam hừ hừ, nhưng rồi lại lo lắng không ngừng lén ngó hai vết chưởng ấn đỏ tươi trên hai má Dạ Hàn.

“Ngươi biết thế này gọi là gì không?” Dạ Hàn cười nói: “Cái này gọi là phần thưởng đấy, thân ái.”

Thương Lam giật giật khóe miệng.

Năm người sau khi trở về liền nhìn thấy Dạ Hàn khắp người đầy vết bầm cùng dấu đỏ, trên mặt chễm chệ hai cái chưởng ấn rõ rệt, ôm bụng cuộn tròn trên sofa, cùng với một Thương Lam đang xù lông bên cạnh.

“Các ngươi về... Khụ khụ, về rồi à...” Dạ Hàn đau đớn xoa xoa bụng, có thể thấy Thương Lam ra tay nặng đến mức nào.

Bạch Diễm mặt đầy kinh hãi che mắt mình và Elsie lại, không lỡ nhìn thẳng: “Trời ơi, các ngươi là...”

Hắn không thốt ra từ bạo lực gia đình, vì hắn cảm thấy căn bản không giống bạo lực gia đình chút nào.

Kẻ đánh người thì đỏ mặt, kẻ bị đánh thì trông vẻ thích thú, thậm chí còn có chút sảng khoái.

“Trong khoảng thời gian chúng ta đi ra ngoài, giữa các ngươi đã xảy ra chuyện gì vậy...” Đế Tí Lạc hít sâu một hơi, lắc lắc đầu.

Pháp Duy đỡ trán thở dài, đi đến quầy gọi đồ ăn gọi mấy túi đá viên rồi ném cho Dạ Hàn trên sofa.

Dạ Hàn không đỡ lấy, chỉ tội nghiệp ngẩng đầu nhìn Thương Lam đang đứng một bên, ý tứ trong mắt không thể rõ ràng hơn.

Thương Lam không chịu nổi ánh mắt ấy của Dạ Hàn, không tình nguyện cầm túi đá chườm vào chỗ bầm của hắn.

Dạ Hàn đang định há miệng nói gì đó liền bị Thương Lam hung hăng trừng mắt một cái, sợ hắn không chịu chườm đá cho mình nữa nên đành ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Vạn Vũ nhìn đồng hồ trên tường, nhẹ nhàng kéo kéo áo Pháp Duy.

“À... Cũng đến lúc ăn tối rồi.” Pháp Duy vừa nói xong liền thấy hai đôi mắt như sói đói bên cạnh gắt gao chằm chằm nhìn mình, ông cười cười: “Đói thì tự đi gọi đồ ăn đi, hai tuần này ta không vào bếp đâu đấy.”

Đế Tí Lạc và Bạch Diễm như lao đi vội vã tới quầy gọi đồ ăn, tranh nhau gọi những món mình thích.

“Oa, món bánh lá thủy tinh này nhìn có vẻ ngon quá.”

“Ta nói cho ngươi nghe nè, tới Linh Giới nhất định phải ăn băng phấn điệp, chua chua ngọt ngọt, không ăn là tiếc hớn đấy.”

“Vậy còn đĩa cá tròn này thì sao?”

“Ngươi tinh mắt đấy! Đĩa cá tròn này cũng là một trong những món nhất định phải ăn ở Linh Giới.”

“Ta muốn uống nước cây linh!” Elsie cũng chen vào cùng bọn họ gọi đồ ăn.

“Gọi giúp ta một phần bít tết bò với rượu vang đỏ, Vạn Vũ muốn sinh tố salad.” Pháp Duy lười đi qua nên cùng Vạn Vũ ngồi xuống sofa, gọi với về phía Bạch Diễm: “Cũng gọi cho Vạn Vũ một phần nước cây linh nhé!”

“Ta muốn bánh mật đường với soda tuyết tùng.” Thương Lam đang chườm đá cho Dạ Hàn ngẩng đầu lên: “Ngươi muốn ăn gì?” Hắn cúi đầu hỏi Dạ Hàn đang nằm trên đùi mình.

“Ngươi gọi gì ta ăn nấy.” Dạ Hàn còn chẳng buồn mở mắt: “Ta nghe theo ngươi.”

Mặt Thương Lam vô cớ bùng lên một đợt hơi nóng: “Vậy... Vậy gọi cho hắn giống ta đi.”

Đến khi đồ ăn được dọn ra đủ, bảy người đói bụng đã lâu chẳng buồn giữ hình tượng nữa, trực tiếp ăn uống ngấu nghiến.

Đế Tí Lạc cùng Bạch Diễm vẫn trẻ con giành giật đồ ăn như cũ, thỉnh thoảng còn văng trúng Elsie vô tội bên cạnh; Pháp Duy ưu nhã cắt một miếng bít tết bỏ vào miệng, bưng chén rượu nhấp một ngụm rượu vang đỏ; Vạn Vũ cúi đầu không nói một lời ăn phần salad của mình.

Dạ Hàn ỷ vào việc mình có thương tích trên người liền rên rỉ đòi Thương Lam đút cho, năm người còn lại đã quá quen với việc lướt qua màn nũng nịu này của Dạ Hàn, chỉ có một mình Thương Lam là lúng túng không biết làm sao.

“Ngươi... Ngươi rõ ràng tự ăn được mà!”

“Tay ta đau lắm...”

“Không được giả bệnh giả đau!”

“Bụng đau quá, má cũng...”

Thương Lam tự nhủ thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn không chịu nổi lời nài nỉ của Dạ Hàn mà nhét một miếng bánh vào miệng hắn: “Ngươi mà vừa ăn vừa nói chuyện nữa là ta không đút cho đâu đấy!” Lời đe dọa chẳng hề có chút uy hiếp nào nhưng vẫn khiến Dạ Hàn ngoan ngoãn ăn cơm, dù sao hắn khó khăn lắm mới khiến Thương Lam chịu đút cho mình.

Sau khi ăn xong bữa tối, Đế Tí Lạc nói muốn đi tìm Á Nại Mễ Nhĩ lấy món đồ trang sức đã làm xong, sẵn tiện đi dạo mát nên một mình đi ra ngoài.

Để lại sáu gã con trai ở lại trong phòng khách.

Ăn uống no nê, Bạch Diễm xoa xoa bụng đề nghị: “Nếu Đế Tí Lạc đã ra ngoài rồi thì chúng ta nhân lúc này cùng nhau tắm đi.”

“C... Cùng tắm sao...” Thương Lam rất đỗi ngập ngừng.

“Đương nhiên rồi, dù sao bồn tắm cũng đủ lớn mà, giống như nhà tắm công cộng vậy, dĩ nhiên là phải tắm chung rồi.” Bạch Diễm cười lớn vỗ vỗ vai Thương Lam: “Ngươi không lẽ là ngại...”

Dạ Hàn trước khi Bạch Diễm kịp thốt ra từ đó đã nhanh chóng đè đầu hắn xuống, ngũ ngón tay hơi siết lại, dùng ánh mắt cảnh cáo đối phương.

“Ta thấy có vẻ cũng được đấy chứ.” Pháp Duy đi đến bên cạnh Dạ Hàn, nhẹ nhàng gạt bàn tay đang túm lấy đầu Bạch Diễm ra, giải cứu người nọ khỏi móng nanh của Dạ Hàn: “Cảm giác đúng là một trải nghiệm khá mới mẻ.”

Vạn Vũ ừ một tiếng, Bạch Diễm coi như hắn đã đồng ý, hớn hở kéo Elsie chạy về phía phòng tắm.

“Thật là, sao vẫn chẳng có ai hỏi ý kiến của ta vậy...” Elsie bất lực nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo Bạch Diễm vào phòng tắm.

Nếu đám người Bạch Diễm đã vào thì Pháp Duy cùng Vạn Vũ cũng đi theo, còn Thương Lam dưới sự nửa dỗ nửa lừa của Dạ Hàn cũng đồng ý, chậm rãi đẩy cửa phòng tắm ra.

“Quần áo của ngươi để ở bên kia là được.” Elsie đã trút bỏ xiêm y đang định bước vào khu vòi sen quay đầu nhắc nhở: “Khăn tắm treo trên tường cạnh khu vòi sen, sữa tắm với dầu gội ở đó đều có cả.”

Nghe Elsie nói, Thương Lam lại càng cúi gập đầu thấp hơn, vành tai bừng lên sắc hồng nhạt. Dạ Hàn đứng sau lưng hắn khẽ cười một tiếng, đỡ lấy Thương Lam suýt chút nữa thì trượt chân: “Ngươi đừng cúi đầu nữa, cởi quần áo ra đi.” Nói xong liền định vươn tay giúp Thương Lam cởi ra nhưng bị đối phương luống cuống đẩy ra.

“Ta tự làm được...” Sau đó hắn đứng trơ ra dưới ánh nhìn của Dạ Hàn, không hề nhúc nhích: “Ngươi... Ngươi đừng có nhìn ta hoài thế!”

“Được được được, ta không nhìn.” Dạ Hàn cười lắc đầu, xoay người tự cởi quần áo của mình.

Cho dù Dạ Hàn không nhìn hắn nữa nhưng Thương Lam vẫn chưa có động thái gì, chỉ ngơ ngác nhìn Dạ Hàn cởi từng chiếc áo trên người xuống, bờ vai rộng rãi, cánh tay săn chắc, đường eo thon gọn... Thương Lam vội vã dời tầm mắt, tập trung cởi quần áo của mình.

Điều hắn không phát hiện ra là Dạ Hàn dường như biết hắn đang lén nhìn nhưng lại không lên tiếng bóc trần, ở nơi Thương Lam không thấy được liền cong cong khóe môi.

Thương Lam là người cuối cùng tắm xong, đến khi hắn bước ra thì năm người còn lại đã sớm tắm xong từ lâu, ai nấy đều thong thả tựa vào thành bể ngồi. Pháp Duy thấy Thương Lam mới ra liền vẫy vẫy tay với hắn.

Lúc này cả khuôn mặt Thương Lam ngập tràn sự ngượng ngùng và lúng túng bất an, hắn cứng đờ bước nhanh đến bên hồ. Đúng lúc hắn định bước chân xuống bể tắm thì dưới chân đột nhiên trượt một cái, cả người mất trọng tâm nhào về phía trước.

“Cẩn thận!”

Thương Lam cảm thấy đầu mình va phải một thứ gì đó cứng cứng, cả thân thể ngã vào một vòng ôm ấm áp. Hai tay Dạ Hàn ôm lấy eo hắn, cẩn trọng đỡ lấy hắn. Trên mặt hắn dường như vì Thương Lam va phải vết bầm mà khẽ nhíu mày nhưng vẫn lo lắng quan tâm: “Không sao chứ? Có va vào đâu không?”

Thương Lam nhìn đôi đồng tử màu xanh lam sẫm ngay sát trước mắt, trên mặt ửng lên một tầng màu đỏ nhạt, dưới sự hỗ trợ của hơi nước lại càng thêm phần ngượng ngùng đáng yêu.

Dạ Hàn không tự chủ được nuốt nuốt nước bọt, hơi né tránh tầm mắt đi một chút.

“Ta không sao.” Thương Lam vừa lắc đầu vừa thoát khỏi vòng tay Dạ Hàn, trốn vào một góc thu người ngồi xuống, giống như một chú chuột hamster nhỏ đáng yêu làm Dạ Hàn suýt chút nữa không kiềm được muốn xông tới ôm hôn một trận.

Dạ Hàn cũng tìm một vị trí cách xa Thương Lam một chút, sau đó dựa người ra, cầm khăn lông đắp lên mắt mình.

Lúc này Thương Lam hận không thể để Đế Ti Lạc sớm một chút trở về.

Không đúng, nếu bọn họ còn chưa tắm xong mà nàng lại đã trở về, thế thì sẽ trực tiếp xông vào phòng tắm mất……

Thương Lam cảm thấy mình thật mâu thuẫn, một bên hy vọng Đế Ti Lạc sớm một chút trở về, một bên lại cầu nguyện nàng trễ chút trở về.

Thôi, nàng vẫn là đừng trở về thì tốt hơn.

Truyện liên quan