Chính văn cuốn · Đệ 25 chương

Chương 25: Á hắc, ai bảo các ngươi cố tình muốn ta vả mặt các ngươi chứ!

————————

Thương Lam ôm sách giáo khoa đi vào phòng học, tên nam sinh trước kia luôn nhắm vào hắn giờ xung quanh có thêm rất nhiều người, trông như đang phô trương thanh thế.

"Này, tên nô lệ kia, lát nữa học tiết thực hành ma pháp đối chiến đấy, ngươi cứ chờ xem." Nam sinh chống tay ngang hông, vừa gọi vừa chỉ vào Thương Lam, mà đám nam sinh phía sau hắn cũng gập đi gập lại các ngón tay kêu răng rắc, muốn hù dọa Thương Lam.

Thương Lam vờ như không nghe thấy, chọn vị trí gần bục giảng nhất rồi ngồi xuống.

"Rốt cuộc mình rước họa từ đâu ra vậy nhỉ?" Thương Lam thấp giọng lẩm bẩm: "Không lẽ là vì Đế Ti Lạc sao?"

Giáo viên đi giày cao gót "cốc cốc cốc" bước lên bục giảng, cất tiếng hô to yêu cầu trật tự, sau đó trước sự chú ý của mọi người liền vỗ vỗ tay. Bục giảng phía trước lập tức phóng đại gấp vài lần, nửa bên trái là rừng cây, nửa bên phải có đá và một cái ao trong suốt.

"Hôm nay là tiết thực hành ma pháp đầu tiên, vì cô chưa rõ thực lực của các em ra sao, nên lát nữa cô sẽ gọi người lên kiểm tra để nắm được khoảng thực lực, tiện thể chỉ ra vài lỗi sai thường gặp cho các em nghe." Giáo viên dáng người gợi cảm cao rắm, sở hữu một mái tóc đen dài, mái tóc ấy cứ đung đưa theo từng động tác của cô.

"Bây giờ cô sẽ giải thích quy tắc kiểm tra, các em nghe cho rõ: Khu rừng này là không gian kết giới do cô tạo ra, cô có thể thao tác những thay đổi bên trong. Khi các em ở bên trong, cô sẽ bắt đầu từ việc triệu hoán ma thú cấp thấp, theo số lượng ma thú các em đánh thắng càng nhiều, cấp bậc của chúng cũng sẽ nâng cao dần, cho đến khi các em bị trọng thương hoặc tử vong mới được truyền tống ra khỏi kết giới. Nhưng đừng lo lắng, thương hại chịu trong kết giới sẽ không mang ra ngoài đâu."

"Ở chỗ cô không có lý do không đánh tiếp được, mỗi người đều phải thách thức giới hạn của bản thân. Ở bên trong các em có thể tay không chiến đấu, dùng ma pháp hoặc triệu hoán Thánh Võ, bất kỳ phương pháp nào nghĩ ra được đều có thể dùng." Giáo viên dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Cô là Lộ Nhã Carlier, các em có thể gọi là cô Carlier. Bây giờ cô bắt đầu gọi tên, ai chưa được gọi thì trật tự quan sát."

Thương Lam vừa nghe xong liền bắt đầu tính toán hậu quả nếu mình lôi Thánh Võ ra. Nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy đám nam sinh đó chẳng thể nào giữ bí mật, đành phải áp dụng phương pháp thôi miên, nhưng đó chỉ là hạ sách.

Khi Thương Lam ngẩng đầu lên, vừa hay có một nữ sinh đi vào kết giới của giáo viên. Một con gấu đen xuất hiện bên cái cây phía sau nữ sinh, mà cô gái lại hoàn toàn không hay biết. Gấu đen lao tới chồm lên, nữ sinh lập tức bị xô ngã xuống đất. Gấu đen vung móng vuốt, trong kết giới nháy mắt máu hoa văng khắp nơi, giây tiếp theo nữ sinh đã bị đưa ra khỏi kết giới, ngồi quỳ trên bục giảng thở hống hộc vì chưa hoàn hồn.

"Người tiếp theo, học sinh Á Nhĩ Sarah." Một thiếu niên bước lên đài với dáng vẻ nhẹ nhàng uyển chuyển. Hắn có mái tóc dài màu trắng điểm xuyết gẩy sợi màu xanh lam ngọc cùng đôi mắt màu bạc ánh xanh, khuôn mặt cực kỳ thanh tú.

Thiếu niên bước vào trong kết giới, một con gấu đen lập tức lao tới, liền bị thiếu niên nhẹ nhàng thực hiện một cú vật qua vai ném văng xuống đất, đau đớn rên rỉ liên hồi.

Thương Lam nhìn phần gấu đen nhô ra một mảng, trong lòng giật mình nghĩ: Tên thiếu niên này thế mà trực tiếp ném gấu đen đến mức lệch xương!

Mặt thiếu niên đọng lại nụ cười nhàn nhạt, túm lấy chân gấu đen quăng nó ra ngoài tầm mắt.

Thương Lam chấn động, một thiếu niên trông gầy gò yếu ớt thế này mà lại sở hữu thực lực đáng sợ đến vậy sao?

Hắn nhìn quanh một lượt, phát hiện các học sinh khác cũng mang biểu cảm tương tự, còn nét mặt tên nam sinh trước đó liên tục nhắm vào hắn biến hóa lại càng sắc nét hơn.

Thiếu niên dường như không nhìn thấy tình hình bên ngoài, vừa xoay người nháy mắt đã lại chế phục một con gấu đen khác ra chịu chết.

Giáo viên dường như cảm thấy gấu đen không còn tạo ra đe dọa với hắn, liền bỏ triệu hoán gấu đen, chuyển sang triệu hoán cả một đàn sói xám.

Bốn, năm con sói xám vây quanh thiếu niên, chực chờ như hổ rình mồi gắt gao chằm chằm nhìn. Thế nhưng dù bị một đàn sói bao vây, trên mặt thiếu niên lại chẳng có lấy một chút hoảng loạn, vẫn duy trì nụ cười thong dong như cũ.

Con sói xám dẫn đầu có lẽ cho rằng thiếu niên quá yếu ớt dễ ăn hiếp, hú lên một tiếng làm tín hiệu, cả đàn sói đồng thời lao về phía thiếu niên.

Thiếu niên hơi nghiêng người lách qua, tiếp đó lại nhanh chóng ngồi xổm xuống quét chân về phía con sói xám vừa đáp đất, rồi nhờ lực tựa phía sau bật nhảy lên, xoay một vòng nhào lộn hoa lệ trên không trung, dùng lực đạp mạnh vào đầu một con sói trong đó. Lực đạp mạnh tới mức ép đầu con sói dính chặt xuống sàn nhà vỡ nát, bắn ra óc trắng cùng máu tươi.

Những con sói khác nhìn thấy thì có chút chần chừ, nhưng không do dự bao lâu lại tiếp tục tấn công. Trong tay thiếu niên nháy mắt xuất hiện một cây kim bạc mảnh, hắn nhẹ nhàng phóng đi, cây kim mảnh liền bay ra cắm sâu vào phần đầu con sói. Tay thiếu niên cũng không hề rảnh rỗi, ngay khoảnh khắc cây kim phóng ra, hắn cũng áp sát tới trước mặt một con sói khác, bồi một cú đấm cho con sói tội nghiệp đó. Nguyên bản năm con sói chỉ trong chưa đầy hai phút đã biến thành một con đơn độc.

Con sói cô độc kia ngao lên một tiếng, hình như muốn thối lui, nhưng vừa nghĩ tới các đồng đội khác, nó hú dài một tiếng rồi lao về phía thiếu niên với tốc độ nhanh gấp đôi ban nãy. Thiếu niên bắt đúng thời cơ tóm lấy chân trước con sói, hất ngược lên trên khiến con sói bay bổng ra ngoài.

Giáo viên chống cằm suy nghĩ một lúc, triệu hoán ra Tướng Quân Trư Nhân.

Nhưng thiếu niên vẫn đánh cho Tướng Quân Trư Nhân chẳng còn mảnh giáp, một hơi hạ gục mười mấy loại ma thú khác nhau. Mãi đến khi giáo viên triệu hoán Mãng Xà Khổng Lồ, thiếu niên mới kết thúc bài kiểm tra, ra ngoài trước thời hạn.

"Trời ạ... Con Mãng Xà Khổng Lồ đó là thứ con người có thể đánh thắng sao?" Thương Lam nhìn con mãng xà khổng lồ trong kết giới dù hứng chịu đòn tấn công tay không, ma pháp và Thánh Võ của thiếu niên mà vẫn lông tóc không tổn hại, không khỏi rùng mình một cái.

Thiếu niên bước xuống đài, không trở về vị trí ban đầu của mình mà đi tới ngồi xuống bên cạnh Thương Lam.

"Chào cậu, lúc tớ ra ngoài có nhìn thấy cậu vỗ tay, cảm ơn cậu nhé." Thiếu niên đưa tay ra.

Thương Lam ngẩn người một chút rồi nắm lấy tay đối phương: "Không có gì, cậu thật sự rất lợi hại."

"Tớ tên Á Nhĩ Sarah, cậu gọi tớ là Á Nhĩ được rồi."

"Tớ là Thương Lam Aquilabil, cậu cứ gọi tớ là Thương Lam." Thương Lam hỏi: "Mà này, cậu không có họ, lại còn đôi tai kia nữa, là Tinh Linh sao?"

"Đúng vậy, tớ là hoàng tử thứ hai của Thánh Tinh Linh Vương, mang huyết thống Thánh Giả. Còn cậu thì sao? Chủng tộc gì vậy?"

Thương Lam im lặng một chút, khi cất lời giọng hơi khàn đi: "Con người..."

"Là con người sao, nhưng vì sao trên người cậu lại có ma khí?" Á Nhĩ Sarah hếch hếch mũi ngửi.

"Có lẽ... bị dính ma khí chăng?"

"Ừm? Cậu ra khỏi trường rồi sao? Trong học viện đâu thể có Ma Tộc chứ?"

"Có lẽ... trà trộn vào chăng?" Thương Lam giật mình tật giật trả lời.

Cũng may Á Nhĩ Sarah hiểu nhầm biểu cảm của hắn thành sự sợ hãi nên cũng không tiếp tục truy hỏi thêm.

Lúc này vừa hay đến lượt tên nam sinh kia kiểm tra, trước khi lên đài hắn còn khiêu khích hếch cằm về phía Thương Lam.

"Nô lệ nhỏ, chờ nhận chủ nhân đi!" Nói xong liền nghênh ngang đi vào trong kết giới, rồi không lâu sau đó chật vật tháo chạy ra ngoài.

Thương Lam vô cùng cạn lời, rõ ràng lúc đi vào tự tin như thế...

"Quái bên trong mạnh quá, tên nô lệ nhỏ như ngươi tám phần đến gấu đen cũng đánh không lại, vừa gầy vừa trắng thế này nhìn là biết chưa qua rèn luyện rồi." Nam sinh mất mặt trước Thương Lam nhưng vẫn mạnh miệng chế nhạo hắn, dường như làm vậy mới che giấu được sự chật vật của bản thân: "Ta thấy ngươi vào chưa đầy một phút đã sợ đến mức khóc thét chạy ra rồi, ha ha ha."

Thương Lam lặng lẽ đảo mắt trong lòng, còn Á Nhĩ Sarah bên cạnh thì cau mày nhìn nam sinh kia, thầm bất bình thay cho Thương Lam.

Thương Lam lặng lẽ chờ đợi tại chỗ, mãi đến khi giáo viên gọi người cuối cùng lên kiểm tra, hắn mới từ tốn đứng dậy đi về phía kết giới.

Các học sinh xung quanh thầm thì bàn tán, có người mang tâm thái xem trò vui, có người lại lộ ra chút đồng tình. Dù sao Thương Lam trông thực sự không giống người có sức chiến đấu, cho dù từng xem trận đấu giao hữu giữa hắn và Học viện Redilaxon thì vẫn nghĩ đó chỉ là do hắn may mắn, nên chẳng có ai coi trọng thực lực của hắn cả.

Chân hắn bước tới một bước, cảnh tượng xung quanh như sóng nước gợn lăn tăn một chút, bục giảng ban đầu hóa thành khu rừng rậm vô bến vô bờ, mà những học sinh khác phía sau cũng biến mất không thấy đâu.

Thì ra ở bên trong không nhìn thấy bên ngoài... Thương Lam siết chặt nắm đấm, không dám lơ là chút nào.

Đột nhiên, hắn nhìn thấy một con gấu đen to lớn đứng phía trước, vẻ mặt đầy tợn dữ, móng vuốt sắc nhọn dường như chỉ cần tùy ý quơ một cái là có thể xé rách không khí, tỏa ra cảm giác áp bách khiến người ta khiếp sợ. Nó hoàn toàn khác hẳn với những gì hắn nhìn thấy từ bên ngoài, bảo sao có rất nhiều nữ sinh dọa đến xỉu tại chỗ.

Thương Lam đứng vững, không lập tức ra tay mà cẩn thận quan sát động tác của gấu đen. Gấu đen gầm lên một tiếng dữ dội rồi lao mạnh về phía hắn. Hắn lập tức hạ thấp trọng tâm, ngay khoảnh khắc gấu đen lao tới cũng xông thẳng ra, ôm chặt lấy eo gấu đen đẩy ngã nó xuống đất.

Gấu đen vùng vẫy múa may vuốt sắc, Thương Lam rảnh ra một tay, nhẹ nhàng vặn một cái đã tháo rời cánh tay gấu đó xuống.

Thương Lam nhân lúc gấu đen đau đớn lăn lộn, giáng một đấm nện thẳng vào đầu nó. Một tiếng "bốp" vang lên nện nát đầu nó ra.

Xác gấu đen chậm rãi biến mất, thay thế vào đó là năm con sói xám đang nấp sau cây quan sát hắn.

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu kịch trường 【Về Tinh Linh Tộc】

Thương Lam: Một chủng tộc rất đẹp, nam tuấn tú nữ xinh đẹp.

Đế Ti Lạc: Gặp qua nhiều rồi, nhưng rất nhiều Tinh Linh có diện mạo đẹp đẽ sẽ bị bắt làm nô lệ...

Elsie: Đôi tai rất đặc biệt.

Vạn Vũ: ... (cau mày)

Pháp Duy: Thỉnh thoảng sẽ thấy trong các buổi yến tiệc do hoàng cung tổ chức, hiện tại Thánh Tinh Linh Vương siêu cấp đẹp trai.

Dạ Hàn: Nghe nói Ma Tộc sẽ ăn thịt Tinh Linh.

Bạch Diễm: Dù chủng tộc đó có đẹp đến đâu cũng không bằng em gái ta đâu nha.

Sương Đen: Lúc ở Ma Giới vĩnh viễn chẳng bao giờ thấy được, đều tại cái tin đồn Ma Tộc ăn thịt Tinh Linh kia hết...

Truyện liên quan