Chính văn cuốn · Đệ 32 chương

Chương 32, Nếu hiểu lầm thì giải thích, không ngại hảo hảo hưởng thụ một chút ngày nghỉ đi!

————————

“Khi đó ký túc xá chúng ta hầu như đều ở trạng thái say xỉn, chỉ có ta và Dạ Hàn phòng không say.”

“Có một ngày, Vạn Vũ chạy tới nói với ta, bạn cùng phòng của hắn hành động cử chỉ không bình thường, thường thường sáng sớm đã tỉnh, sau đó ngồi xổm ở trước cửa phòng ta, lúc ấy ta không để lắm, liền nói với Vạn Vũ, người kia khả năng chỉ là muốn cùng ta thân cận.”

“Kết quả có một lần buổi sáng, người kia như cũ sáng sớm dậy, chạy đến trước cửa phòng ta ngồi xổm, Vạn Vũ bị hắn đánh thức, dứt khoát trực tiếp xuống lầu đọc sách, ở đi ngang qua phòng ta thời điểm, người kia chính trảo cửa phòng tay nắm cửa, tựa hồ muốn vào.”

“Vạn Vũ cũng không nghĩ nhiều đã đi xuống lầu, tiếp theo người kia vào phòng ta sau liền luôn không có động tĩnh, sau đó người trong ký túc xá đều tỉnh, phòng ta vẫn không có tiếng động gì, người kia cũng không ra, Vạn Vũ cảm thấy không ổn, xông lên gõ mạnh cửa phòng ta, nhưng ta không mở cửa cho hắn cũng không đáp lại, cuối cùng hắn dứt khoát phá cửa mà vào, mở cửa nháy mắt, ta quay đầu nhìn hắn, lộ ra nụ cười muốn cho hắn yên tâm, nhưng bộ dáng ta lúc đó thực sự không có sức thuyết phục a.”

Nói đến đây, Pháp Duy nhẹ nhàng phun ra một hơi. “Người kia đứng ở bên giường ta, nhìn thấy Vạn Vũ, liền sợ tới mức lật qua cửa sổ chạy trốn, tay cầm đồ vật cũng quên trả ta.”

Vạn Vũ sắc mặt hơi hơi phát thanh, đè lại miệng Pháp Duy, kéo người dùng sức vào lòng ngực.

“Vẫn là ta nói cho hay.” Dạ Hàn sờ sờ đầu Thương Lam. “Kẻ súc sinh kia đào tim Pháp Duy ra chạy thoát, Vạn Vũ đuổi theo, những người còn lại gọi điện báo tin, sau đó đưa Pháp Duy đi y tế, cuối cùng Vạn Vũ đoạt lại tim Pháp Duy, nhưng dây mạch bất hạnh bị hao tổn.”

“Sau đó phát hiện tên kia là Ma tộc, bị Bất tử sinh vật sai sử, vọng tưởng thống trị Áo Cách Venus Học viện, mới công kích thương tích Pháp Duy, dùng để giết gà dọa khỉ.” Bạch Diễm xoa xoa mắt đi xuống lầu, giúp Thương Lam và Đế Ti Lạc giải thích.

“Đây là nguyên nhân Áo Cách Venus Học viện cấm Ma tộc và Bất tử tộc nhập học.” Bạch Diễm mở hai tay, ra vẻ bất đắc dĩ. “Dù vẫn còn một ít Ma tộc và Bất tử tộc trộm lén tiến vào.”

“Cho nên Vạn Vũ mới đối với ngươi đặc biệt cảnh giác, đồng dạng là buổi sáng, đồng dạng muốn tiến phòng ta, thậm chí đồng dạng là Ma tộc.” Pháp Duy nhẹ nhàng vỗ rớt tay Vạn Vũ che miệng hắn, chớp chớp mắt nhìn Thương Lam, sau đó ánh mắt ý vị thâm trường nhìn chằm chằm Bạch Diễm.

“Tóm lại, hắn xuống tay với Pháp Duy, là vì Pháp Duy là năm người tổ chi nhất danh vọng cực cao, nhưng trong năm người chúng ta lại thực lực yếu nhất.” Bạch Diễm tự hào ưỡn ngực, hừ hừ nói: “Rốt cuộc Pháp Duy là văn võ song toàn sao.”

“Ít nhất ta không phải nữ trang đại lão.” Pháp Duy ngoài cười mà trong không cười phản kích.

“Uy, có hay không lễ phép a.” Bạch Diễm tức giận dậm chân, ném gối về Pháp Duy. “Ăn ta một cái.”

Vạn Vũ bất động thanh sắc tiếp gối, sau đó quăng mạnh trở lại, trúng giữa đầu Bạch Diễm.

“Nhân yêu.” Dạ Hàn bên cạnh bồi thêm một câu. “Xứng đáng.”

Thương Lam nhìn gối bay tới bay lui, chọc chọc cánh tay Dạ Hàn, đầu lại gần bên tai hắn nhỏ nhỏ hỏi: “Hôm nay thật sự nghỉ sao?”

Nguyên bản cho rằng Thương Lam hỏi loại nghiêm túc, ngượng ngùng để người khác biết, không ngờ lại là loại đáng yêu này, hơn nữa Thương Lam dùng loại thanh âm lại mềm lại ngọt ở bên tai hỏi, Dạ Hàn khóe miệng không tự chủ mà nhếch lên cười. “Đương nhiên, chúng ta mỗi năm ngày khóa sẽ nghỉ một ngày.”

Không đợi Thương Lam kịp phản ứng, một cái gối tinh chuẩn trúng đầu hắn.

“Oa ha ha, đây là bản công chúa thực lực.” Đế Ti Lạc tay cắm eo, đứng trên lầu kiêu ngạo cười.

“Ngươi đừng quá kiêu ngạo ác.” Thương Lam trốn ra khỏi lòng ngực Dạ Hàn, cầm gối vừa nãy phản kích Đế Ti Lạc.

Sương đen từ chân Đế Ti Lạc bò ra, nhìn gối bay tới, lại nhìn người dưới. “Nếu muốn chơi, liền chơi điểm hay ho.” Nói xong, một tầng nhàn nhạt màu đen lấy sương đen làm trung tâm khuếch tán, màu đen che đậy sàn nhà và gia cụ, toàn bộ ký túc xá khắp nơi phảng phất đắp lên một tầng hắc sa, sương đen đẩy Đế Ti Lạc và Elsie chạy xuống lầu, sau đó phong bế cầu thang, chính mình trốn ở lầu hai.

“Các ngươi tận tình chơi đi, kết giới này là phục chế, đồ vật rối loạn kết giới triệt rớt sẽ khôi phục.” Sương đen co người lại ở lầu hai, lười biếng duỗi người.

Bị đá xuống Đế Ti Lạc dùng hành động thực tế biểu lộ khó chịu trong lòng, từng sợi dây leo chạy trốn về vị trí sương đen, lại bị kết giới ngăn cản.

Không phục Đế Ti Lạc quay đầu lấy giá sách ném sách hết giận, từng cuốn sách bị dây leo cuốn lên ném văng ra, tốc độ nhanh khiến Elsie liên tục bị hai cuốn sách trúng.

Thương Lam thấy vậy, ném một đoàn hắc cầu về Đế Ti Lạc, hắc cầu trúng giá sách sau lưng nàng nổ tung, vây Đế Ti Lạc trong bụi bột đen.

“Ngươi là con mực sao?” Đế Ti Lạc luống cuống tản bụi bột đen, chỉ Thương Lam, vài sợi dây leo đánh tới, Dạ Hàn một bên bắt tay Thương Lam duỗi người ra sau lưng, nhanh chóng đánh úp dây leo, ngón tay nhẹ nhàng chạm một chút, băng trùy từ mặt đất bắn lên đâm trúng.

“Thật, thật lợi hại.” Thương Lam trừng to mắt. “Hảo chuẩn.”

Bạch Diễm khóe miệng nhấc cười xấu xa, lặng lẽ làm dưới chân Thương Lam bốc lửa.

“Năng!” Thương Lam nhảy dựng, còn ở giữa không trung đã bị Dạ Hàn ôm lấy, chà xát bàn chân, trừng mắt Bạch Diễm, mà tay Dạ Hàn ôm Thương Lam hơi siết chặt, cũng nhìn Bạch Diễm ánh mắt muốn giết người.

“Ha ha ha ha, Dạ Hàn ngươi ôm hắn động tác thật thuần thục a.” Bạch Diễm trước người bốc lửa, chặn băng trùy bay tới, sau đó nhìn khuôn mặt Thương Lam có vẻ ửng hồng, hì hì cười, bồi thêm: “Không hổ là lão phu lão thê.”

Bạch Diễm nói chưa dứt lời, đã bị một cái xúc tua màu đỏ đen đánh gãy, không thể không nhắm miệng đuổi những mảnh xúc tua bay về tay.

“Ngươi......” Dạ Hàn nhìn xúc tua từ bối Thương Lam bắn ra, thả người xuống, vòng quanh Thương Lam kiểm tra. “Không có cánh, cái đuôi và sừng sao?”

『 Ngươi cho rằng hắn ngủ thì ta cũng nghỉ sao? 』 Trong đầu truyền đến tiếng Mặc Nhi, Dạ Hàn bừng tỉnh đại ngộ.

Thương Lam chớp chớp mắt, không hiểu nhìn Dạ Hàn, kết quả vì không chú ý bị Vạn Vũ đánh lén, ướt đẫm tóc, một đôi ngân tử mang bất đắc dĩ và bất mãn gắt gao trừng người gây tội cho hắn ướt đầu. “Ngươi này mang theo chút tư nhân ân oán đi.”

Vạn Vũ không phản bác, hơi nhíu mày, mắt thiếu tấu quang mang nhìn Thương Lam, sau đó quay đầu nhìn Pháp Duy, mắt tràn đầy tự hào.

“Ngươi a, rốt cuộc kiêu ngạo cái gì.” Pháp Duy dở khóc dở cười, đột nhiên trước mắt tối sầm, ý thức được gì, duỗi tay vẫy bụi bột đen, một khuôn mặt tuấn mỹ mà đen nhánh ánh vào mắt, Pháp Duy không nhịn được, phun cười. “Ha ha ha ha ha ha ha ha, Vạn Vũ ngươi ha ha ha ha, hắc ha ha ha ha ha!”

Bụi bột đen tan đi, ngay cả Dạ Hàn thấy mặt Vạn Vũ cũng nhịn không được cười, Bạch Diễm cười ngã xuống đất, Đế Ti Lạc cười một chút, chạy nhanh dừng lại, tay sờ sờ mặt, khiến Thương Lam chú ý, quả nhiên mặt Đế Ti Lạc cũng dính bụi đen, Thương Lam chỉ vào mặt nàng cười đến thở hổn hển.

Đế Ti Lạc tức giận dậm chân, vung tay, từng mảnh lá cây bay về Thương Lam, Thương Lam ngưng tụ hắc nhận, xoá sạch lá cây.

Cứ nói xoá sạch, kỳ thực là Thương Lam thay đổi quỹ đạo bay, mỗi mảnh lá bay tinh chuẩn về Bạch Diễm.

“Uy uy uy, ngươi này mang theo chút tư nhân ân oán đi?” Bạch Diễm tay bốc lửa, vừa thiêu lá cây vừa nhảy né những cái lọt lưới.

“Pháp Duy, đánh lén...... Hắn......” Vạn Vũ búng tay, một viên thủy cầu bay vào lửa Bạch Diễm, dập tắt công cụ phòng thân, dư lại lá cây toàn trúng mặt Bạch Diễm, Pháp Duy cũng giơ tay, gió cuốn lá cây trên mặt Bạch Diễm, lá cây xoay một vòng lại dán lại mặt hắn.

Elsie xem náo nhiệt, không quên rải sỏi vụn bùn đất lên Bạch Diễm. “Hắc hắc, A Diễm thoạt nhìn giống như thụ nha.”

“Trở về thiên nhiên đâu, nhân yêu.” Dạ Hàn cũng vui khi người gặp họa, tuy chặn lửa bay tới, lại bị thủy cầu rơi xuống dính ướt, đuôi tóc nhỏ nước.

“Ha ha, ngươi cũng ướt.” Thương Lam nhìn “đồng loại” Dạ Hàn, cười: “Đêm nay không cần gội đầu.”

Dạ Hàn thở dài, xoay người đóng băng chân Vạn Vũ, sau đó đóng băng tay Pháp Duy đang bắt Vạn Vũ, hai người dính chặt nhau.

“Còn có thể như vậy chơi a, kia ta cũng thử?” Elsie hứng thú giơ tay, thiên điểu địa chấn, Thương Lam và Dạ Hàn bị nham thạch chôn, chỉ còn nửa người trên động.

“Còn rất thú vị nha?” Đế Ti Lạc sợ bị hại, chạy nhanh dùng dây leo cột Bạch Diễm và Elsie lại.

“Công chúa điện hạ, ta là vô tội.” Bạch Diễm giãy giụa trên đất, làm Elsie cột cùng kêu: “Đau a! A Diễm ngươi đè ta.”

Đế Ti Lạc cao hứng xem sáu người biểu diễn chạy thoát, mình ngồi ghế uống trà nhàn nhã.

“Vạn Vũ, ngươi dùng thủy xem có hòa tan không.”

“Thương Lam, nham thạch có cách đánh vỡ không?”

“Ngươi đừng nhúc nhích a, đè ta lạp!”

“Từ từ, nói không chừng ta dùng lửa đốt rớt dây leo.”

“Kêu...... Bạch Diễm...... Giúp chúng ta......”

“Ta muốn trước tấu Đế Ti Lạc tên kia!”

Mỗi người dùng ma pháp muốn thoát, đủ màu ma pháp nguyên tố lấp lánh trong ký túc xá, tình huống hỗn loạn thả đồ sộ.

Truyện liên quan