Chính văn cuốn · Đệ 27 chương

Chương 27, Tin Dữ Linh dẫn tới mất khống chế, Mặc Nhĩ Tư huấn luyện viên cảm thấy huấn luyện không đủ

————————

“Ai, ai ngờ nhìn thấy ngươi.” Thương Lam chịu đựng sợ hãi hướng nữ nhân rống to. “Ngươi cút ngay!”

Nữ nhân thấy hắn như vậy, không giận phản cười. “Trước kia ngươi rất nghe lời, rất đáng yêu, hiện tại thì ra lá gan lớn rồi.”

“Liên quan gì đến ngươi?”

“Ta đến xem ta đáng yêu tiểu cẩu cẩu a.” Nữ nhân tạm dừng một chút, đầu nghiêng sang, che miệng cười khẽ, mà động tác vốn nên đột hiện nữ tính hiền nhu này, ở trên người nàng lại như là Tử Thần đối với người sắp chết trào phúng.

Thương Lam cảm thấy sống lưng một trận phát lạnh, hắn cắn chặt răng, trong tay hắc nhận chỉ về phía nữ nhân tiếp tục đi tới, nghĩ thông qua vung vẩy hắc nhận để bức lui nữ nhân, nhưng cỗ cảm giác áp bách quen thuộc kia lại làm thân thể hắn cứng đờ như cục đá không thể nhúc nhích.

“Nga? Ngươi lại có thể dùng ma pháp? Vui đến quên quy củ rồi?” Nữ nhân dừng bước, nụ cười trên mặt biến mất, thay thế là một loại lạnh băng đến cực điểm nhìn chăm chú. “Cần ta giúp ngươi ôn lại một lần không?”

“Lăn!” Hắn đã quên mình là ai, đã quên hiện tại ở đâu, bản năng cảm thấy sợ hãi, hắn thở dốc càng lúc càng nhanh, sau lưng quần áo đột nhiên phồng lên một khối đang nhúc nhích, rất nhanh liền xé rách quần áo, một đôi cánh màu đỏ sẫm triển lộ trong không trung, tiếng xé vải vóc quanh quẩn trong kết giới, dưới đài các bạn học nháy mắt ngừng thở.

Nữ nhân nhìn thấy đôi cánh, trong mắt điên cuồng càng thêm mãnh liệt, nàng che miệng cười, tiếng cười chói tai như lưỡi dao cạo qua thủy tinh.

“Xem, ngươi vẫn luôn đẹp như vậy, ta ngoan tiểu cẩu.” Ngữ khí của nàng đầy hưng phấn và trào phúng, phảng phất cảnh này chính là nàng chờ mong đã lâu.

Thương Lam sững sờ tại chỗ, cứng đờ quay đầu, trong mắt mang theo tuyệt vọng nhìn đôi cánh kia. “Không......”

“Cánh đều ra rồi, chứng tỏ bản tính của ngươi cuối cùng đã trở lại, không phải sao?” Nữ nhân nhìn thấu phản ứng của hắn, hưng phấn cười to. “Giết chóc đi, đối mặt với thân phận của ngươi đi!”

“Câm miệng! Đây không phải của ta……” Giọng Thương Lam run rẩy, ý đồ che giấu nội tâm sợ hãi, nhưng sự tồn tại của đôi cánh không thể phủ nhận, hắn thử vẫy cánh, nhưng lại cảm thấy chúng tự nhiên như vẫy tay mình, điều này khiến hắn càng luống cuống. “Không thể nào, ta là người, sẽ không có cánh......”

“A ha ha ha ha ha ha ha ha, nhìn xem, đây không phải ta đáng yêu tiểu cẩu cẩu sao?” Nữ nhân cúi người xuống, giọng hạ thấp đến chỉ Thương Lam nghe thấy, lạnh băng như đến từ vực sâu. “Đây không phải ta đáng yêu Ma tộc tiểu cẩu cẩu sao?”

Thương Lam dừng động tác, rũ mi mắt xuống, nữ nhân thấy bộ dáng hắn, cho rằng hắn đang trốn tránh. “Ngươi chính là Ma tộc ác, huyết thống thuần khiết ma......”

Không đợi nữ nhân nói hết, Thương Lam ngẩng đầu, ánh hồng từ mắt phải chiếu vào mắt nữ nhân, 『Thương Lam』 đập cánh mạnh mẽ, luồng khí lực cường đại thổi nát hình bóng nữ nhân, mà trong khoảnh khắc nữ nhân biến mất, theo tiếng thủy tinh vỡ, gió từ cánh cũng thổi tan kết giới, cảnh rừng rậm sụp đổ trước mắt mọi người.

Thương Lam ho khan dữ dội, gắng gượng ngồi dậy, thấy trong mắt đồng học là kinh sợ và chán ghét.

Hắn hai mắt biến thành màu đen, môi nhẹ nhàng mấp máy vài cái, trong lúc hắn ngã xuống, đồng học và lão sư nháy mắt lộ ra thần sắc mê mang.

“Đồng học, cậu không sao chứ?” Ý thức của hắn đứt đoạn như vậy.

Cảm giác qua hồi lâu, Thương Lam nhắm chặt mắt, rên rỉ khó chịu, cảm thấy có bàn tay ai đó đặt trên đầu.

“Thương Lam? Cậu tỉnh à?” Giọng Đế Ti Lạc truyền vào tai hắn, tiếp theo là từng cơn đau co rút.

“Ừ......” Hắn ôm đầu chậm rãi ngồi dậy, lại vì toàn thân vô lực mà ngã về sau, được một cánh tay đỡ lấy, ôm vào lòng người đó.

“Không sao chứ?” Thương Lam chớp mắt, ngẩng đầu vừa lúc đối diện mắt lo lắng của Dạ Hàn.

Hắn xoa thái dương, vô lực nhắm mắt. “Ừ......”

“Chà, quả nhiên lại xảy ra chuyện rồi.” Sương Đen đứng trên bàn sách, thấy Thương Lam tỉnh liền dừng động tác rửa mặt.

Thương Lam quay đầu nhìn, phát hiện mình đã về phòng, động tác này vừa lúc bị Đế Ti Lạc thấy.

“Phòng cậu, vốn định đưa cậu đi phòng y tế, nhưng sau Dạ Hàn nói không thể để hộ lý sư thấy bộ dáng cậu, nên cậu bị đưa về phòng.” Đế Ti Lạc buông tay nói: “Nếu không phải chúng tôi vừa tan học, và lớp cậu có xôn xao lớn, thì cậu đã ở phòng y tế rồi.”

“Các cậu không cần lên lớp à?” Thương Lam vừa mở miệng đã thấy giọng mình khàn khàn, Dạ Hàn nhanh tay lẹ mắt cầm ly nước trên tủ đầu giường đưa cho Thương Lam. “Cảm ơn.”

“Tất nhiên tôi phải đi học chứ, muốn ở lại chăm cậu là Dạ Hàn.” Đế Ti Lạc vẻ mặt không liên quan chỉ Dạ Hàn. “Anh ấy vừa biết cậu gặp chuyện, điện thoại tôi vừa cúp, ba mươi giây sau đã xuất hiện.”

Dạ Hàn hiếm khi hơi ngượng, ho nhẹ một tiếng quay mặt đi. “Vừa ở gần đây.”

“Người cậu không có điện thoại, nơi duy nhất có điện thoại là phòng học, từ tòa nhà dạy học năm ba của cậu đến đây ít nhất cũng mất một hai phút nhỉ? Ở gần đây cũng không thể nhanh vậy mà đến.” Đế Ti Lạc nở nụ cười. “Chắc chắn anh vì Thương Lam mà lén dùng ma pháp trận truyền tống đến đúng không?”

“Ờ, đó là vì...... Tôi......” Dạ Hàn nhất thời không nghĩ ra từ, cứ thế bị công chúa điện hạ Đế Ti Lạc đánh bại bằng khả năng biện luận. “Thôi.”

Đế Ti Lạc giơ chữ V, tung tăng rời phòng.

Thương Lam hơi nghi hoặc nhìn Dạ Hàn đang một tay che mặt, khẽ hỏi: “Tôi có thể nằm xuống không?”

Sương Đen nhìn hắn một hồi lâu, cuối cùng lắc đầu, nhảy ra cửa sổ.

Trong phòng còn lại Thương Lam và Dạ Hàn, Thương Lam thấy Dạ Hàn hình như không nghe thấy, bèn nhắc lại lần nữa: “Tôi có thể nằm xuống không?”

Dạ Hàn đáp lời, tay nhẹ nhàng đỡ Thương Lam nằm xuống, rồi rút tay về. “Cơm trưa tôi để trên bàn, đói thì tự ăn, tôi ra ngoài một lát.” Sau đó liền đứng dậy ra khỏi phòng.

Dạ Hàn nhanh chóng về phòng mình, kéo rèm lại, gọi Mặc Nhĩ Tư.

“Tại sao cậu ấy lại ma hóa lúc đang học?”

“Ta không biết, có lẽ lúc học đang tiến hành thực lực trắc nghiệm?”

“Tiết ma pháp giáo trình? Cuối cùng của thực lực trắc nghiệm hình như là...... Tin Dữ Linh?”

“Tin Dữ Linh là một đoàn sinh vật dạng bóng tối, sẽ biến thành thứ đối phương sợ nhất, vậy cậu ta sợ nhất là gì?”

“Ma tộc?”

“Ngươi nói chưa đúng, cậu ta không sợ Ma tộc, cậu ta sợ chính là bản thân mình là Ma tộc.”

“Vậy cậu ấy, thấy ma hóa sau chính mình?”

“Cũng có thể cậu ta có thứ còn sợ hơn cả bản thân là Ma tộc.”

“Thứ cậu ta sợ, đấu ma dùng Ma tộc sợ hãi......”

Bóng Mặc Nhĩ Tư lắc lư. “Kẻ bắt cậu ta, kẻ hãm hại cậu ta.”

Dạ Hàn đột nhiên trừng to mắt, nhìn Mặc Nhĩ Tư. “Đoàn trưởng Thiên Tuyển Đấu Ma Đoàn.”

Mặc Nhĩ Tư trầm ngâm một tiếng, chửi: “Nữ nhân đó, vừa già vừa xấu, lại còn rất tôn sùng kẻ mạnh, ả bắt Ma tộc đánh cược, một mặt là để kiếm tiền, mặt khác là để tìm ra Ma tộc mạnh nhất.”

“Tại sao ả phải tìm Ma tộc mạnh nhất?”

“Ngươi không biết, ả là tội phạm bị truy nã cấp bốn ở Minh giới, là bất tử sinh vật, ả tìm Ma tộc mạnh nhất là để gây chiến.”

Dạ Hàn trong nháy mắt tiếp nhận lượng lớn tin tức, đầu còn chưa kịp xoay chuyển, chỉ lẩm bẩm nhắc lại vài từ khóa của Mặc Nhĩ Tư. “Tội phạm bị truy nã? Bất tử sinh vật? Chiến, chiến tranh?”

“Phải, ả đã chết từ hơn ba trăm năm trước, để cho chủng tộc khác biết sức mạnh của bất tử sinh vật, ả trốn khỏi Minh giới, toàn tâm toàn ý tìm kiếm quân đội mạnh nhất.”

“Vậy sao chỉ tìm Ma tộc?”

Tuy không thấy biểu cảm Mặc Nhĩ Tư, nhưng Dạ Hàn từ không khí xung quanh và trong giọng nói nghe ra sự bất thường.

“Bởi vì, trong Ma tộc có một huyết thống đặc thù, gọi là Tinh.”

Tác giả có lời muốn nói:

Ê? Có phải hơi nhanh không? Sao lại xuất hiện chiến tranh?

Yên tâm, chuyện rất lâu về sau (nhàn nhã

Tiểu kịch trường 【 Về ma pháp giáo trình 】

Thương Lam: Còn chưa chính thức học qua, nhưng thực lực trắc nghiệm đã đủ vất vả.

Đế Ti Lạc: Tôi dùng xuân phong trói quái vật, kết quả tới sói, nhiều quá, tôi bị đuổi ra ngoài rồi~

Dạ Hàn: Có thể luận bàn với đồng học, còn có thể nghe ý kiến lão sư.

Elsie: Vui lắm, đồng học lần nào cũng bị đá của tôi đè bên dưới!

Pháp Duy: Elsie, họ chẳng vui tí nào đâu.

Vạn Vũ: Đồng học...... quá yếu......

Pháp Duy: Cậu đừng chê, đây là trường học thôi, mà còn nhớ trước đây tham quan ngoại khóa tân sinh là ai xông vào đầu tiên rồi bị đối phương đánh cho bẹp không?

Bạch Diễm: Vì không phải em gái tôi, nên tôi trực tiếp phóng hỏa thiêu.

Pháp Duy: Còn có ngươi, ngươi căn bản không phải phóng hỏa thiêu, ngươi là trực tiếp đem toàn bộ bên trong kết giới đốt cháy! Nếu không phải ta dùng phong vách tường che chở bản thân, bằng không sớm đã không biết mình đang đứng ở đâu.

Truyện liên quan