Quyển 2 · Chương 8: Hội Cầu Chân Sinh Mệnh (Chỉnh sửa)
“Thật đúng là xảo quyệt nha.”
Ân Tư thầm nghĩ trong lòng.
Sau đó thu lại vẻ kinh ngạc trên mặt, cậu nở nụ cười rồi mở cửa phòng bước vào.
“Ân?”
Nhìn thấy Ân Tư, lão nhân đang ngồi sau bàn làm việc lập tức ánh mắt ngưng tụ.
“Ngươi là?”
Viện trưởng thần sắc nghiêm túc dò hỏi thân phận của Ân Tư.
“Viện trưởng tiên sinh, ta là nhà thám hiểm tới nhận lời mời làm giáo viên kiếm thuật.”
“Tên ta là Hắc Nhĩ, xin được chỉ giáo nhiều hơn.”
Ân Tư cười đáp lại.
“Nhà thám hiểm sao?”
“Với thực lực của ngươi mà tới học viện nhỏ này làm giáo viên kiếm thuật, chẳng lẽ không thấy nhân tài không được trọng dụng sao?”
“Ta không thể đưa ra mức thù lao cao để thuê ngươi lâu dài được đâu.”
Viện trưởng tỏ vẻ nghi ngờ, lãnh đạm nói.
“Viện trưởng tiên sinh nói đùa, ta chỉ tới kiếm miếng cơm ăn, cũng không phải đang nhận ủy thác, không cần thù lao cao ngất ngưỡng.”
Ân Tư tiếp tục nói.
“Vậy sao?”
Viện trưởng không tỏ ý kiến.
“Vậy ngươi thông qua rồi… Hắc Nhĩ đúng không, ngày mai chính thức đi học.”
“Hiện tại ta dẫn ngươi tới ký túc xá… Đã tới đây rồi, chắc ngươi vẫn chưa có chỗ ở nhỉ.”
Viện trưởng tuyên bố kết quả phỏng vấn ngay tại chỗ, sau đó nói tiếp.
Dứt lời, ông đứng dậy dẫn Ân Tư rời khỏi phòng.
“Thú vị… Đây là coi mình là kẻ chủ mưu sao?”
“Xem ra, nghi thức ma pháp kia che giấu bí mật không nhỏ nha… Có nên đi thăm dò thêm không, biết đâu lại vớ được món hời?”
Ân Tư vừa đi theo viện trưởng tới khu ký túc xá giáo viên vừa thầm nghĩ.
Nghĩ là làm, đây tuy không phải nhẫn đạo của Ân Tư, nhưng lại là phong cách hành sự của cậu trong phó bản.
Vì thế, Ân Tư trực tiếp hỏi thẳng viện trưởng đang đi phía trước:
“Nghi thức ma pháp ngài bố trí ở trấn nhỏ rốt cuộc có tác dụng gì, có thể nói cho ta biết không?”
Lời còn chưa dứt, Ân Tư đã rút kiếm.
Thanh quang lóe lên, trường kiếm mang theo luồng gió sắc bén chém về phía lão nhân.
“Đoàng!”
“Rắc!”
Hộ thuẫn trên người viện trưởng đột nhiên dâng lên, chặn lại nhát chém của Ân Tư một chút, nhưng gần như ngay lập tức bị xuyên thủng.
Tuy nhiên, khoảng thời gian ngắn ngủi đó cũng đủ để vị viện trưởng ma pháp sư này vận chuyển ma pháp của mình.
Ma pháp trận màu vàng cam hiện ra, ngay sau đó, một bức tường đất đột ngột xuất hiện chặn đứng nhát chém.
Tiếp theo, hàng loạt ma pháp trận với đủ loại màu sắc xuất hiện giữa không trung.
Sau đó, cầu lửa, lưỡi dao gió, băng nhọn, mũi tên nước cùng các loại ma pháp khác oanh tạc điên cuồng về phía Ân Tư.
Cùng lúc đó, trên người viện trưởng cũng xuất hiện một đạo ma pháp trận màu xanh lơ.
Ông đạp bộ bay lên, bước đi với tốc độ hoàn toàn không phù hợp với một lão nhân, như thể được gắn động cơ, nhanh chóng rời xa vị trí cũ.
Sau đó ông bay lên không trung, nhìn xuống Ân Tư đang sử dụng “Phong Tường” để ngăn cản các đòn tấn công.
“Chậc!”
Ân Tư nhìn viện trưởng đã bay lên không trung, cảm thấy hơi khó chịu.
Vị lão viện trưởng này quá cẩn thận rồi, phản ứng nhanh như vậy, xem ra trước kia không ít lần bị người ta áp sát.
“Ngươi không phải do Hiệp hội Nhà thám hiểm phái tới? Ngươi rốt cuộc là ai?”
Viện trưởng lơ lửng trên không trung chất vấn Ân Tư.
“Ta chưa bao giờ nói mình là người của Hiệp hội Nhà thám hiểm phái tới, ta chỉ nói mình là một nhà thám hiểm mà thôi.”
“Ngươi tự hiểu lầm, ta biết làm sao được.”
Ân Tư vẻ mặt không sao cả đáp.
“Giảo hoạt!”
Viện trưởng bực bội nói.
“Ngươi nên bay cao hơn chút nữa, nhưng nơi này là trong nhà, cũng không bay cao được đâu.”
Lời còn chưa dứt, Ân Tư đã áp sát trước mặt viện trưởng, cú đâm sấm sét đã hướng thẳng tới ngực ông.
Trong nhà ở đây chính là chỉ bên trong tòa nhà ký túc xá giáo viên.
Ngoài những giáo viên có nhà riêng bên ngoài, các giáo viên khác hầu hết đều ở đây.
Phòng của viện trưởng cũng vậy.
Vừa rồi ông đang định dẫn Ân Tư tới căn phòng còn trống.
Mà đã là trong nhà, thì chiều cao trần nhà đương nhiên có hạn.
Viện trưởng cũng chỉ bay lên được độ cao ba, bốn mét mà thôi…
Độ cao này đối với Ân Tư, chỉ cần nhảy một chút là có thể với tới.
Đối mặt với đòn tấn công của Ân Tư, viện trưởng lộ vẻ nghiêm túc, ma pháp trận hiện lên, một chiếc hộ thuẫn nửa trong suốt với cấu trúc nguyên tố phức tạp chặn đứng cú đâm.
Nhưng lực va chạm từ cú đâm vẫn đẩy viện trưởng đập mạnh vào trần nhà.
“Phanh!”
“Phanh!”
Hai âm thanh gần như vang lên cùng lúc.
Một tiếng là viện trưởng va vào trần nhà, tiếng còn lại là Ân Tư rơi xuống đất.
Tuy Ân Tư có thể dùng phong nguyên tố để lơ lửng trong thời gian ngắn, nhưng cảm giác không chạm đất khiến cậu khó phát lực và di chuyển.
Vì thế nếu không cần thiết, cậu sẽ không để mình lơ lửng trên không trung làm bia ngắm.
“Phanh!”
Từ phía trần nhà lại truyền đến một tiếng động lớn.
Theo sau âm thanh đó là hàng loạt ngói và mảnh gỗ rơi xuống, ánh mặt trời bên ngoài xuyên qua bụi bặm chiếu vào trong phòng.
Khu giáo viên ký túc xá chỉ có một tầng, mà động tĩnh vừa rồi là do Viện trưởng dùng ma pháp đánh vỡ nóc nhà, bay ra ngoài.
“Chạy thoát? Hay là không muốn đánh ở chỗ này?”
Ân Tư nhìn lỗ hổng trên đỉnh đầu cùng bóng dáng Viện trưởng đang bay đi, lại nhìn những người khác vì động tĩnh mà chạy tới xem xét tình hình, nhẹ giọng nói.
“Thôi, không nghĩ nữa, đuổi theo là được.”
Nói xong, Ân Tư liền nhảy thẳng về phía lỗ hổng trên nóc nhà……
Sau đó ở giữa không trung, hắn đạp lên không khí vặn vẹo để mượn lực, hoàn thành cú nhảy thứ hai, trực tiếp bước lên nóc nhà cao năm, sáu mét.
Hành vi gần như trái với vật lý học này của Ân Tư đã khiến các giáo viên đang vây xem một phen kinh hô.
“Oa! Đây là quái vật gì, thế mà có thể hoàn thành lần nhảy thứ hai ở trên không?”
“Còn nữa, vừa xảy ra chuyện gì, sao nóc nhà lại thủng một lỗ lớn thế kia?”
“Lỗ lớn như vậy, nóc nhà không sập xuống chứ?”
Trong đó, một nam giáo viên tóc nâu, trông chừng ba mươi mấy tuổi, liên tục kinh ngạc nói.
Sau khi bước lên nóc nhà, Ân Tư thấy Viện trưởng đang bay cao hơn, lơ lửng giữa không trung chờ hắn.
“Xem ra ông không phải muốn chạy trốn, mà là không muốn liên lụy đến người thường…… Viện trưởng tiên sinh đúng là người có tấm lòng nhân hậu nha.”
“Đáng tiếc, ta lại không có loại thiện tâm đó…… Cho nên, ông không xuống dưới, ta sẽ đi xuống giết sạch bọn họ.”
Ân Tư trước tiên cười khen Viện trưởng một câu, sau đó lập tức thay đổi sắc mặt, uy hiếp nói.
Vẫn là câu nói đó, nếu có thể không chiến thì hắn tuyệt đối sẽ không chiến.
Tuy rằng nhị đoạn nhảy, tam đoạn nhảy các thứ đều có thể dùng, nhưng loại cầu thang không trung này, hiện tại hắn vẫn chưa thể ứng dụng thuần thục.
Chiến đấu là thay đổi trong nháy mắt, tốc độ của bản thân hắn lại quá nhanh.
Cho nên mỗi một trận chiến, hắn thường xuyên đều ở trong trạng thái di động tốc độ cao.
Loại cầu thang không trung có thể thực hiện nhiều đoạn nhảy này, bản chất chính là tăng mật độ không khí, làm nó cứng lại để làm điểm tựa.
Nhưng mỗi một khối cầu thang không trung ngưng tụ đều cần thời gian, hắn vẫn chưa thể hoàn thành tức thì.
Nguyên nhân gây ra tình trạng này, ngoài việc không đủ thuần thục ra……
Còn có lý do phong nguyên tố trong cơ thể không đủ nhiều, khiến việc ảnh hưởng đến phong nguyên tố ngoại giới bị hạn chế.
Nguyên tố cần phải tích lũy chậm rãi, trong thời gian ngắn hắn cũng không thể giải quyết vấn đề này.
“Tùy ý giết hại người thường, ngươi không sợ bị các thế lực lớn truy nã sao?”
“Hơn nữa, giữa chúng ta hẳn là không có thù hận gì lớn, hà tất phải làm đến mức đó?”
Nghe vậy, sắc mặt Viện trưởng trầm xuống, trầm giọng nói với Ân Tư.
“Chỉ cần ông nói cho ta bí mật của nghi thức ma pháp, ta lập tức rời khỏi nơi này, tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt ông nữa.”
Ân Tư thề thốt cam đoan với Viện trưởng.
Loại hứa hẹn này, Ân Tư thuận miệng nói ra, cũng không để tâm Viện trưởng có tin hay không.
Đương nhiên, hắn cũng sẽ tuân thủ, nhưng hứa hẹn trong phó bản, thông thường chỉ có hiệu lực trong phó bản mà thôi.
“Ngạch……”
Viện trưởng kinh ngạc trước giọng điệu nghiêm túc của Ân Tư, ông cảm giác như Ân Tư thật sự sẽ làm được lời hứa đó.
Bất quá, Viện trưởng cũng không thể vì một câu hứa hẹn và uy hiếp của Ân Tư mà nói ra bí mật nghi thức ma pháp của trấn nhỏ.
“Nghi thức này đã báo cáo với tứ đại thế lực, liên quan đến lợi ích của nhiều bên, ngươi xác định muốn nhúng tay vào?”
Viện trưởng lại trầm giọng nói.
Trong giọng nói lộ rõ sự uy hiếp.
“Ha! Lợi ích của nhiều bên gì chứ, trong đó đâu có bao gồm ta, sao có thể tính là nhiều bên?”
“Cho nên, hoặc là ông giết ta, hoặc là nói cho ta biết bí mật liên quan.”
“Còn nữa, đừng chờ đợi nữa…… Nếu vị mục sư ‘Sinh Mệnh’ kia đến bây giờ vẫn chưa xuất hiện.”
“Điều đó chứng tỏ nàng cũng không muốn tham gia vào cuộc tranh đấu giữa ngươi và ta.”
“Đồng thời cũng cho thấy, vai trò của ông trong nghi thức ma pháp tại trấn nhỏ này, dường như không quan trọng như ta tưởng tượng.”
Ân Tư đáp lại.
“Không phải đâu, Viện trưởng tiên sinh vẫn rất quan trọng.”
“Dù sao việc duy trì nghi thức, còn cần những nhân tài am hiểu về ma pháp cũng như tri thức lĩnh vực liên quan mới có thể làm được.”
Giọng nói ôn nhu vang lên trên nóc nhà, bóng dáng Nemo Phỉ Lạp cũng theo đó xuất hiện trong mắt hai người.
“Lại là như vậy…… Tại sao ta không thể phát hiện nàng tiếp cận? Chẳng lẽ đây cũng là năng lực do thần tính mang lại?”
Ân Tư ánh mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm vào bóng dáng xinh đẹp cách đó không xa.
“Vị kỵ sĩ tiểu ca này, ánh mắt trực diện quá nha.”
“Tuy rằng ta biết mình rất xinh đẹp, dáng người cũng rất tốt, nhưng ngươi nhìn ta như vậy, ta sẽ thẹn thùng đó.”
Nemo Phỉ Lạp cảm nhận được ánh mắt của Ân Tư, nhàn nhạt cười nói.
Tuy nói là thẹn thùng, nhưng Nemo Phỉ Lạp lại không hề có dấu hiệu đỏ mặt, ý cười trên mặt vẫn không thay đổi.
Thậm chí nàng còn ưỡn ngực, phô bày vốn liếng ngạo nhân của mình.
“Ngươi muốn nhúng tay vào cuộc chiến giữa ta và ông ta sao?”
“Thôi, hỏi ai cũng như nhau…… Vậy vị tiểu thư mục sư xinh đẹp của ‘Sinh Mệnh Cầu Thật Hội’ này.”
“Ngươi có thể nói cho ta biết, nghi thức ma pháp bao phủ toàn bộ trấn nhỏ Hưu Tư này rốt cuộc là cái gì không?”
“Tác dụng của nó rốt cuộc là gì, tại sao lại đáng giá để tứ đại thế lực chú ý?”
“Tiểu thư mục sư, có thể cho ta một đáp án không?”
Ân Tư nghiêm túc dò hỏi Nemo Phỉ Lạp.
“Hừ hừ!”
Nemo Phỉ Lạp chỉ khẽ cười một tiếng, không đáp lại.
“Đúng vậy, đây là đáp án ngươi cho ta sao…… Xem ra trận chiến này không thể tránh khỏi rồi.”
Trong mắt Ân Tư, chiến ý trở nên càng thêm nhiệt liệt……
Truyện liên quan
Triệu Hoán Thẻ Bài Hệ Thống
Phế sài... Ngạch, Thiên Đạo thẻ bài thức tỉnh!. Khi đối thủ bóp nát đồng thau tạp cuồng tiếu, nào ...
Ta Có Một Giới, Chư Thiên Vạn Giới Giới!
Chết đột ngột rồi trở thành quản lý viên bãi rác Chư Thiên số 9527.. Một tòa thành phế tích ...
Ngày Cũ Vu Sư: Giải Nghệ Luân Hồi Giả Vĩnh Sinh Chi Lộ
Kẻ luân hồi Lý một tay cầm thẻ đen mở ra cánh cổng vị diện cũ, xuyên không đến thế ...
Tro Tàn Chi Súng
Đây là một ly cocktail kỳ ảo kiểu Victoria pha chế từ quỷ dữ.. . Thêm một muỗng hơi nước, ...
Vạn Giới Thần Chủ: Từ Thôn Hoang Vắng Bắt Đầu Đúc Liền Vĩnh Hằng
Hỗn độn lượng kiếp giáng lâm, chư thiên vạn giới sụp đổ dung hợp, pháp tắc hỗn loạn, vạn tộc ...
Đại Hạ Trấn Yêu Tư, Ta Lấy Yêu Ma Luyện Kim Thân
Võ đạo cực điểm dời non lấp biển, tiên đạo thành thánh hô mưa gọi gió.. Cóc ba tấc nuốt ...