Quyển 2 · Chương 20: Tiến thêm một bước (Chỉnh sửa)

Sau một hồi trò chuyện, Ân Tư và Viện trưởng rơi vào bầu không khí trầm mặc đầy gượng gạo.

Cả hai lặng lẽ dùng bữa trưa, không ai nói với ai lời nào.

Người ngoài nhìn vào có lẽ sẽ tưởng họ đang có mâu thuẫn, nhưng thực chất chỉ là vì chẳng biết nên mở lời thế nào.

Tại nhà ăn, họ không thể bàn luận về những chuyện liên quan đến siêu phàm giả.

Hơn nữa, khoảng cách tuổi tác giữa Ân Tư và Viện trưởng quá lớn, mối quan hệ cũng chẳng mấy thân thiết.

Cả hai đều không tìm được chủ đề chung để tiếp tục câu chuyện.

Vì thế, họ chỉ có thể duy trì sự im lặng.

May mắn thay, tốc độ ăn của Ân Tư khá nhanh, anh là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này.

“Viện trưởng, tôi ăn xong rồi, xin phép về nghỉ ngơi trước.”

Ân Tư thu dọn bát đĩa, cáo từ vị Viện trưởng vẫn đang chậm rãi dùng bữa.

“Ừm… Thầy Hắc Nhĩ, hẹn gặp lại.”

Viện trưởng vẫy tay chào tạm biệt Ân Tư.

“Viện trưởng, hẹn gặp lại.”

Ân Tư cũng vẫy tay đáp lễ.

Sau đó, anh xoay người mang bát đĩa đến nơi quy định rồi rời khỏi nhà ăn.

Dù không biết cuộc trò chuyện ngắn ngủi này có giúp anh ghi điểm trong lòng Viện trưởng hay không.

Nhưng ít nhất, anh đã nắm được khung giờ Viện trưởng thường đến nhà ăn.

Sau này, nếu không thể trực tiếp thỉnh giáo ma pháp, anh có thể tận dụng thời gian này để lẻn vào phòng Viện trưởng trong phó bản, xem có tìm được tài liệu học tập hay không.

Nếu có giáo trình, việc tự học chắc chắn sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều so với việc chỉ quan sát Viện trưởng thi triển ma pháp.

……

Ân Tư thong thả dạo bước trong học viện, nhàn nhã ngắm nhìn cảnh sắc xung quanh.

Dù tuyết phủ trắng xóa khiến hoa cỏ, cây cối, đường đi, cho đến từng ngôi nhà trong tầm mắt đều khoác lên mình một lớp áo dày đặc.

Nhưng phong cảnh xứ tuyết này lại mang một nét quyến rũ riêng, tựa như làm cho gió cũng trở nên hữu hình.

Ân Tư ngẩng đầu, ngẩn ngơ nhìn những bông tuyết đang rơi xuống từ không trung.

Trong mắt anh, phong tuyết lúc này không còn đơn thuần là thời tiết, mà là sự tồn tại mang tên “Phong” đang dùng “Tuyết” để phô diễn kiếm thuật của chính mình.

Gió là gì?

Ở kiếp trước, đó là hiện tượng tự nhiên do không khí lưu động tạo thành.

Ngay cả ở thế giới này, bản chất của nó vẫn không thay đổi, chỉ là nhờ sự tồn tại của nguyên tố mà trở nên đặc thù hơn.

Vậy nguyên tố là gì?

Trước đây anh cho rằng đó là một loại năng lượng, một loại năng lượng có thể tác động đến thế giới, có thể sáng tạo ra vạn vật.

Nó khiến gió không còn là một hiện tượng thuần túy, mà là một “vật chất” có thể được tạo ra.

“Gió” được tạo ra từ nguyên tố phong sẽ xuất hiện và biến mất theo sự tụ tán của nguyên tố, giống như nguyên tố “Thủy” vậy.

Chỉ vì gió vô hình và trong suốt nên rất khó để nhận ra.

Mà hiện tại, anh đã có một cách hiểu mới về nguyên tố.

Nguyên tố có lẽ chỉ là phương tiện để thực thể mang tên “Nguyên tố” phô diễn sự huyền diệu của thế giới cho thế nhân thấy, giống như gió và tuyết lúc này.

Vì vậy, anh phải học tập từ “Nguyên tố”, học tập từ thực thể đang ký sinh trên người Nemo Phỉ Lạp.

Anh muốn dùng “môi giới” của chính mình để tác động đến thiên địa, khống chế thiên địa và sáng tạo ra “tiểu thiên địa” của riêng mình.

Cơn gió vô hình thổi quét quanh thân, Ân Tư nở một nụ cười thoáng chút mệt mỏi.

“Lại tiến thêm một bước, thật khiến người ta vui mừng……”

Anh chậm rãi nhắm mắt, dần chìm vào giấc ngủ.

Hành động vừa rồi đã tiêu tốn của anh không ít sức lực.

……

“Thầy Hắc Nhĩ thật nhàn tình nhã trí, vậy mà lại nằm ngủ dưới gốc cây.”

Một giọng nói dịu dàng quen thuộc vang lên bên tai.

Ân Tư mơ màng mở mắt, đập vào mắt đầu tiên là vóc dáng cao lớn ấy, sau đó anh hơi ngẩng đầu nhìn lên khuôn mặt tinh xảo đang nở nụ cười dịu dàng.

“Là Nemo Phỉ Lạp sao.”

“Mà này, đã lâu rồi mình không thực sự ngủ một giấc… cảm giác cũng dễ chịu thật.”

Ân Tư thầm nghĩ trong lòng.

“Ha… Thầy Nemo Phỉ Lạp, đã lâu không gặp, không biết cô tìm tôi có chuyện gì không?”

Ân Tư đứng dậy, ngáp một cái rồi hỏi mục đích đến của Nemo Phỉ Lạp.

“Tôi và thầy Hắc Nhĩ mới gặp nhau hồi sáng, sao có thể gọi là đã lâu không gặp.”

Nemo Phỉ Lạp mỉm cười ôn hòa.

“Chắc là vì thầy Nemo Phỉ Lạp quá xinh đẹp, nên sự chia ly ngắn ngủi đối với tôi cũng tựa như nỗi đau đớn kéo dài suốt ba năm.”

Ân Tư vô tình buông lời tán tỉnh.

Nghe vậy, nụ cười trên mặt Nemo Phỉ Lạp càng thêm rạng rỡ.

Lời hay ý đẹp ai mà chẳng thích nghe.

Tại sao lời nói thật lòng thường khó nghe? Đó là vì cách diễn đạt không khéo léo.

Nếu lời thật lòng có thể nói một cách dễ nghe, thì đó chính là những lời tâm huyết.

“Vậy, thầy Nemo Phỉ Lạp tìm tôi rốt cuộc là có chuyện gì?”

Ân Tư tiếp tục hỏi.

“Là Viện trưởng bảo tôi đến tìm thầy.”

“Viện trưởng nói không tìm thấy thầy trong phòng, chân cẳng ông ấy lại không tiện, bên ngoài trời thì đang đổ tuyết, nên ủy thác tôi đến gọi thầy đến phòng ông ấy một chuyến.”

Nemo Phỉ Lạp giải thích lý do cô đến tìm anh.

“Ha ha… Là lỗi của tôi.”

“Trưa nay ở nhà ăn, tôi có gặp Viện trưởng và nói rằng mình thường ở trong phòng.”

“Không ngờ lời nói ra chưa được bao lâu đã tự vả vào mặt mình.”

“Lại còn làm phiền thầy Nemo Phỉ Lạp phải đi tìm… thật xin lỗi.”

Ân Tư có chút xấu hổ, anh không ngờ chiếc boomerang mình ném đi chưa đầy một buổi chiều đã quay trở lại.

“Không nói nhiều nữa, bên phía Viện trưởng có lẽ đang đợi gấp, tôi xin phép đi trước.”

“Hôm nào có thời gian, lại mời thầy Nemophira đi ăn cơm, coi như là tạ lễ cho lần này.”

Enzo tiếp tục nói.

Nói xong, hắn phất tay chào tạm biệt Nemophira, rồi bước nhanh về phía khu ký túc xá giáo viên.

Nemophira cũng phất tay chào lại, chỉ là ánh mắt nhìn theo bóng lưng hắn dần xa có chút thâm trầm.

“Nếu người viện trưởng ủy thác không phải là ta, e rằng những người khác sẽ rất khó tìm ra kẻ đang ngủ dưới gốc cây như ngươi.”

“Ta thật sự khó mà tưởng tượng, rốt cuộc là thiên phú gì, có thể khiến ngươi chỉ trong nửa ngày đã tiến thêm một bước tới cảnh giới đó?”

“Thật muốn nghiên cứu… Haiz, bệnh nghề nghiệp lại tái phát rồi.”

“Nemophira, nhớ kỹ! Bây giờ không phải lúc nghiên cứu cái này cái kia, mọi nghiên cứu khác đều phải gác lại sau khi hoàn thành đề tài lần này.”

“Thầy vẫn đang chờ kết quả đề tài của ngươi đấy.”

Nemophira thầm nghĩ trong lòng, đồng thời tự nhắc nhở bản thân không được phân tâm, phải ghi nhớ sứ mệnh.

Nàng quay người, nhìn lại những nguyên tố phong vẫn chưa tan hết dưới gốc cây, cùng với mặt đất đang dần bị gió tuyết nuốt chửng.

Thở dài một tiếng, nàng xoay người đi về phía ký túc xá của mình.

Vì tính chất công việc, nàng không ở khu ký túc xá giáo viên như những người khác, mà ở riêng một căn phòng ngay cạnh phòng y tế.

Đối với Nemophira mà nói, đây là lựa chọn tốt nhất.

Như vậy vừa có thể tránh bị quấy rầy khi đang nghiên cứu, vừa có thể kịp thời cứu chữa những bệnh nhân được chuyển đến.

Có đôi khi, sinh mệnh chỉ cách nhau trong gang tấc.

Nếu nàng lãng phí thời gian trên đường, có lẽ sẽ đánh mất cơ hội cứu sống một con người.

Truyện liên quan