Quyển 2 · Chương 21: Ma tai (Chỉnh sửa)

“Thịch thịch thịch!”

Ân Tư gõ vang cửa phòng viện trưởng.

“Mời vào.”

Giọng nói của viện trưởng từ trong phòng truyền đến.

Được cho phép, Ân Tư đẩy cửa bước vào, sau đó tùy ý quét mắt nhìn tình hình trong phòng.

Cảnh tượng bên trong vẫn không có gì thay đổi so với trước kia.

Viện trưởng vẫn ngồi sau bàn làm việc, giống như một NPC chỉ biết làm mới tại vị trí cố định.

“Viện trưởng, ngài tìm tôi có chuyện gì quan trọng sao?”

Ân Tư hỏi viện trưởng.

“Không phải chuyện gì quan trọng, chỉ là thầy Locker khiếu nại cậu với tôi.”

“Ông ấy nói, vì sự tồn tại của cậu mà kế hoạch giảng dạy vốn có của ông ấy bị sai lệch, còn nói cậu kích động học viên nhục mạ ông ấy.”

“Bất quá, sau khi tôi khảo sát, xác nhận chuyện này không liên quan gì đến cậu cả.”

Viện trưởng chậm rãi giải thích.

“Ngạch, thầy Locker còn khiếu nại tôi sao? Thật là……”

Ân Tư có chút cạn lời nói.

Cậu vốn lười quản loại nhược kê này, không ngờ gã lại được đằng chân lân đằng đầu.

Xem ra, lát nữa phải dạy cho Locker một bài học, để ông ta không nghĩ rằng cậu là kẻ dễ bắt nạt.

“Chuyện của thầy Locker không quan trọng, quan trọng là, tôi hy vọng thầy Hắc Nhĩ sau này khi dạy học hãy thu liễm một chút.”

“Tôi không phải nói nội dung giảng dạy của thầy Hắc Nhĩ có vấn đề gì.”

“Chỉ là hy vọng thầy đừng biểu hiện ra những thứ quá mức siêu phàm trước mặt học viên.”

Viện trưởng dặn dò Ân Tư.

“Ừm, vì sao?”

Ân Tư tỏ vẻ nghi hoặc.

“Sự tồn tại siêu phàm, đối với dân chúng bình thường mà nói không phải bí mật, nhưng đồng thời cũng là bí mật.”

“Rất nhiều người đều biết có siêu phàm giả tồn tại, đây là kết quả do các thế lực lớn cùng các quốc gia cố ý lan truyền.”

“Để cho dân chúng bình thường có một niềm tin nhất định.”

“Dù sao, trong thế giới đầy rẫy ma vật này, truyền thuyết về siêu phàm giả chính là bức tường kiên cố cuối cùng trong lòng người thường.”

“Cho dù không tin quân đội quốc gia, họ cũng sẽ tin các anh hùng sẽ giống như trong chuyện kể, cứu vớt họ khỏi tai họa ma vật.”

“Đây là câu chuyện về ‘Ma Tai’, tuy truyền thuyết ở các nơi có thể hơi khác biệt, nhưng chắc cậu từng nghe qua rồi chứ?”

Viện trưởng hỏi Ân Tư.

“Vâng, về truyền thuyết ‘Ma Tai’, tôi từng nghe qua.”

“Đồn rằng cứ cách vài trăm năm sẽ có ‘Ma Tai’ giáng xuống.”

“Đến lúc đó, Ma Vương sẽ dẫn dắt ma vật khắp nơi trên thế giới, xâm hại nhân loại, thậm chí là các chủng tộc văn minh trên thế giới.”

Ân Tư hồi tưởng lại rồi trả lời.

Câu chuyện này khi ở huấn luyện doanh, cả Bổn và Mã Văn đều đã kể những phiên bản khác nhau về truyền thuyết “Ma Tai”.

Cho nên, cậu vẫn hiểu biết đôi chút, tổng kết lại chính là nội dung vừa nói.

Mà lúc ban đầu nghe đến sự tồn tại của “Ma Tai” và “Ma Vương”.

Ân Tư thậm chí từng cho rằng thế giới này là một dị giới theo kiểu game nhập vai Nhật Bản, cũng chính là thế giới Dũng giả đấu Ma Vương lưu truyền rộng rãi.

Khi đó, cậu còn ảo tưởng mình chính là dũng giả xuyên không đến để cứu vớt thế giới.

Chỉ là, loại ảo tưởng này nhanh chóng bị roi da của thủ vệ huấn luyện doanh đánh tan.

Và ý nghĩ nảy sinh theo đó là —— mình còn chẳng cứu nổi bản thân, cứu vớt cái quái gì thế giới chứ.

“Không sai biệt lắm…… Tuy có chút khác biệt với tình hình thực tế, nhưng cũng xấp xỉ.”

“Chúng ta chỉ cần biết rằng, chức trách của siêu phàm giả là bảo vệ đại đa số người thường khỏi sự tổn hại của ma vật, thậm chí là ‘Ma Tai’.”

“Đây cũng là lý do tồn tại của lệnh cấm ‘cấm siêu phàm giả tùy ý giết hại người thường’.”

“Chúng ta không thể chuyển từ người bảo vệ thành kẻ gây hại.”

Nghe đến đây, Ân Tư trong lòng hơi xấu hổ.

Cậu giết người trong phó bản, nếu mỗi người chết một lần tính là một cái xác, thì có lẽ đã vượt quá dân số thị trấn Hưu Tư.

So với cậu, Mã Văn có khi còn được coi là người lương thiện.

Bất quá, tuy trong lòng xấu hổ, nhưng ngoài mặt Ân Tư vẫn giữ vẻ nghiêm túc, lắng nghe viện trưởng nói.

“Ừm…… hơi xa đề rồi, chúng ta quay lại chủ đề chính đi.”

“Bí mật của siêu phàm giả nằm ở chỗ —— không được tùy ý truyền bá thông tin cụ thể về siêu phàm giả cho người thường.”

“Cái này chắc cậu cũng biết chứ?”

Viện trưởng tiếp tục nói.

Cái này Ân Tư thật sự biết, vì trong cuốn sổ của Lộ Khắc Lôi Tây Á có ghi.

Bất quá, đó chỉ là một câu ngắn ngủi, Lộ Khắc Lôi Tây Á cũng không ghi chép nguyên do trong sổ.

Cũng không biết là cô không biết nguyên nhân, hay cảm thấy chuyện này không quan trọng?

“Tôi cũng biết, hiện tại không ít siêu phàm giả đã lười giữ bí mật này.”

“Thậm chí có nơi còn ham thích truyền bá tri thức siêu phàm.”

“Nhưng tôi vẫn hy vọng, cậu không nên truyền bá thông tin siêu phàm giả trong học viện, thậm chí là trong thị trấn, đặc biệt là nguyên tố.”

“Nói như vậy, có thể cậu sẽ cho rằng tôi muốn khống chế số lượng siêu phàm giả để giữ vững địa vị của họ.”

“Nhưng bản thân tôi cũng chẳng còn sống được mấy năm, hà tất phải để ý chuyện đó?”

“Tôi nói cho cậu nghe một bản báo cáo nghiên cứu từ các thế lực lớn nhé.”

“Phàm là nơi nào hiểu biết càng nhiều về siêu phàm giả và nguyên tố, thì mật độ nguyên tố càng mạnh.”

“Tương ứng, ma vật ở gần đó cũng càng nhiều và càng mạnh.”

“Nói như vậy, cậu đã hiểu chưa?”

“Cư dân thị trấn Hưu Tư không chịu nổi hậu quả của việc lan truyền tin tức siêu phàm, thứ họ cần là một cuộc sống an bình.”

Viện trưởng chậm rãi nói xong nội dung cần giải thích, sau đó lặng lẽ chờ đợi Ân Tư đáp lại.

“Vâng, tôi hiểu rồi, sau này tôi sẽ kiểm soát hành vi của mình, cố gắng không để lộ hiện tượng siêu phàm trước mặt học viên.”

Ân Tư nghiêm túc gật đầu đáp lại.

“Xin lỗi, thầy Hắc Nhĩ…… Vì liên quan đến sự an toàn của cư dân thị trấn, nên giọng điệu của tôi hơi nghiêm túc, mong thầy thứ lỗi.”

Viện trưởng với gương mặt đầy nếp nhăn nở nụ cười, tỏ ý xin lỗi Ân Tư.

“Không, viện trưởng… Chuyện này vốn dĩ là lỗi của con, ngài hà tất phải xin lỗi?”

“Nếu không còn chuyện gì khác, vậy con xin phép cáo lui trước.”

“Hiện tại trời cũng đã tối, con cũng nên đi ăn cơm chiều.”

Ân Tư lắc đầu tỏ ý bản thân không để tâm, sau đó đưa ra lời từ biệt với viện trưởng.

Sau khi nhận được sự chấp thuận, cậu trực tiếp rời khỏi phòng viện trưởng.

“Nếu không muốn tin tức về siêu phàm lan truyền trong trấn nhỏ Hưu Tư, thì đừng có thực hiện nghi thức ma pháp ở đây.”

“Đằng này không những làm, mà còn bố trí một nghi thức ma pháp bao phủ toàn bộ trấn nhỏ.”

“Rốt cuộc những thế lực lớn đó muốn làm gì? Tác dụng của nghi thức ma pháp kia là gì?”

“Thật là càng ngày càng tò mò…”

“Hơn nữa, không ngờ độ dày nguyên tố tại một nơi lại liên quan đến số người biết về nó.”

“Đột nhiên có cảm giác, ‘nguyên tố’ mới chính là nguồn cơn mọi tai họa của thế giới này.”

“Thần linh đâu? Ngài ở đâu? Sao vẫn chưa ra gánh vác tội lỗi này?”

Vừa đi trên đường tới nhà ăn, Ân Tư vừa thầm oán trách trong lòng.

Sau khi dùng bữa xong, Ân Tư thuận đường ghé qua phòng Locker, rồi tiến hành một cuộc trò chuyện “hữu hảo” với hắn.

Locker lập tức sảng khoái tuyên bố, tuyệt đối sẽ không gây thêm phiền phức cho cậu nữa.

Ân Tư nghe vậy, bồi thêm một cước vào người Locker rồi mới hài lòng rời đi.

Truyện liên quan