Quyển 2 · Chương 24: Nhiệt tình (Chỉnh sửa)
“Hắc Nhĩ lão sư, hãy cho tôi một cơ hội trong thực tại đi.”
“Tôi hiểu rõ cô ấy, cô ấy là một cô gái thẹn thùng, không giỏi ăn nói, cũng chẳng biết cách chủ động tiếp cận người khác.”
Nemophila ôm lấy eo Enzi, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt anh, giọng nói mang theo chút nức nở, khẩn khoản cầu xin.
“Cô thật sự luôn làm mới nhận thức của tôi về cô đấy.”
Enzi nhìn Nemophila nước mắt ngắn nước mắt dài, có chút cạn lời nói.
……
Thời gian quay ngược lại một chút.
Khi Enzi kết thúc buổi luyện kiếm, Nemophila cũng kết thúc quá trình quan sát như kẻ chết đói.
Sau đó, trước sự chứng kiến của các học viên, Nemophila trực tiếp đi đến trước mặt Enzi, nở nụ cười rạng rỡ chào hỏi: “Hắc Nhĩ lão sư, buổi sáng tốt lành, luyện kiếm vất vả rồi.”
Đây là bước đầu tiên trong kế hoạch lấy lòng của Nemophila —— mỹ nhân kế.
Dù có thiên tài đến đâu, Enzi cũng mới chỉ chưa đầy 18 tuổi.
Đối mặt với thiếu niên ngây thơ này, một “đại” tỷ tỷ như cô chẳng phải dễ như trở bàn tay sao.
Tin hay không, chỉ một giây là cô có thể khiến thanh hảo cảm đầy ắp.
Lại thêm ánh mắt ngưỡng mộ của các học viên xung quanh, Nemophila tin chắc mình có thể khiến sự thỏa mãn của Enzi bùng nổ.
Trước sự săn đón đột ngột của Nemophila, Enzi cảm thấy có chút kỳ lạ, vì thế nghi hoặc nhìn cô: “Nemophila lão sư, cô đây là?”
Luyện kiếm đã xong, cô còn ở lại đây làm gì? Lại còn cố tình tiến lên chào hỏi anh?
Enzi thậm chí nghi ngờ liệu có phải Nemophila trong phó bản đã báo mộng cho cô ấy ở thực tại hay không?
Bằng không, sao Nemophila ở thực tại lại nhiệt tình với anh như vậy?
Chẳng lẽ “Thần tính” thực sự lợi hại đến thế, ngay cả phó bản cũng không thể ngăn cách?
Phải biết rằng, ngay cả khế ước của “Tuyệt đối công bằng chi thần” cũng không thể xuyên qua phó bản để ảnh hưởng đến anh ở thực tại.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Enzi lập tức trở nên nghiêm túc, nếu thật là như vậy, có lẽ anh phải nhanh chóng bỏ chạy thôi.
Tuy Nemophila ngoài mặt rất tôn kính “Thần ban cho giả”, trong phó bản cũng rất phối hợp với anh.
Nhưng ai biết đây có phải là kế hoãn binh, chỉ để bắt giữ anh – kẻ được gọi là “Thần ban cho giả” – về nghiên cứu hay không?
Mà Nemophila đứng bên cạnh thấy thần sắc Enzi đột nhiên trở nên nghiêm túc, liền nhận ra kế hoạch vừa bắt đầu đã gặp sự cố.
Chẳng lẽ anh là người có tính cách cảnh giác với người khác, không tiếp nhận được sự nhiệt tình quá mức?
Nghĩ đến đây, Nemophila vội vàng cứu vãn:
“Hắc Nhĩ lão sư, tôi thấy anh luyện kiếm xong nên mới qua chào hỏi một tiếng, không cần nghiêm túc như vậy đâu.”
“Vậy sao? Đa tạ Nemophila lão sư quan tâm, xin lỗi vì đã làm cô sợ, là tôi hơi nhạy cảm quá.”
“Trước kia cũng có người rất quan tâm tôi như vậy, đáng tiếc…… người đó đã mất rồi.”
“Mỗi khi nhớ tới người ấy, đầu tôi lại đau nhói từng cơn, như thể lại nghe thấy tiếng người ấy lải nhải bên tai.”
Enzi mang vẻ mặt xin lỗi giải thích với Nemophila.
“Xin lỗi, đã làm anh nhớ tới chuyện buồn.”
“Hay là chúng ta cùng đi nhà ăn dùng bữa, để mỹ thực xoa dịu nỗi đau trong lòng anh nhé?”
Nemophila đề nghị.
Kế hoạch hỏng bét rồi……
Vốn dĩ cô định sau khi hỏi thăm xong sẽ ám chỉ đã đến giờ ăn sáng, để Enzi mời cô, rồi cô thuận thế đồng ý.
Như vậy vừa có thể lấy lòng, vừa thể hiện mình là một phụ nữ đoan trang.
Giờ thì hay rồi, cảm giác như cô đang tự dâng mình vậy.
Tuy cô rất muốn lấy lòng Enzi, nhưng thực sự không hề có ý định tự đổ như thế.
“Nhắc mới nhớ, tôi sực nhớ tối qua đã hứa mời Nemophila lão sư dùng bữa.”
“Giờ lại thành cô mời tôi, thật đúng là……”
“Không nói nữa, Nemophila lão sư đã có nhã ý, tôi mà không đi thì chắc sẽ bị các học viên đánh chết mất.”
Enzi cười nói.
“Cũng không đến mức khoa trương như vậy đâu.”
Nemophila đáp lại.
Sau đó hai người sóng vai rời khỏi sân huấn luyện ngoại khu.
Và khi họ vừa đi khuất, sân huấn luyện vốn yên tĩnh lập tức bùng nổ những tiếng bàn tán xôn xao.
“Này này…… cậu có thấy không, Nemophila lão sư chủ động tiếp cận Hắc Nhĩ lão sư kìa.”
“Mắt tôi không mù, tất nhiên là thấy…… Không ngờ nữ giáo viên xinh đẹp nhất học viện của chúng ta lại bị bắt đi như vậy, lòng tôi đau quá.”
“Mới một ngày thôi đấy, chỉ một ngày đã đạt được thành tựu này…… Đây chẳng lẽ là truyền thuyết về vị thần tán gái?”
“Nghĩ đến việc vòng một đầy đặn của Nemophila lão sư sắp rơi vào tay kẻ khác…… A! Đây là sự trừng phạt của thần linh vì tôi không chịu nỗ lực sao?”
……
Hai người rời khỏi sân huấn luyện không hề hay biết hành vi của mình đã gây ra làn sóng dư luận lớn đến thế nào.
Trên đường đến nhà ăn, Enzi chú ý xung quanh không có người qua lại, liền như thuận miệng hỏi Nemophila: “Nemophila lão sư, thân là mục sư, cô có biết ‘Thần quyến giả’ là gì không?”
“Thần quyến giả?”
“Ý anh là những người được chân thần chiếu cố sao? Đó là những tồn tại tôn quý mà trong lịch sử cũng chẳng có mấy người.”
“Tôi nghe nói, chỉ khi ‘Ma tai’ giáng xuống, những dũng giả vâng mệnh thảo phạt Ma Vương mới có vài phần khả năng được chân thần chiếu cố.”
“Còn những người khác, lãnh tụ của tam đại thế lực có lẽ là có, nhưng tôi cũng không biết rõ hơn.”
“Sách sử cũng không ghi chép rõ ràng, rốt cuộc có ai thực sự nhận được sự chiếu cố của thần linh.”
Nghe thấy câu hỏi chuyên môn, Nemophila nghiêm túc đáp lại.
“Thì ra là vậy, tôi đã được mở mang tầm mắt, đa tạ Nemophila lão sư đã giải đáp.”
Enzi lộ vẻ bừng tỉnh, sau đó cảm ơn Nemophila.
“Đúng rồi, tôi còn một câu hỏi nữa, không biết có nên hỏi không?”
Enzi nói tiếp.
“Anh cứ nói đi.”
Nemophila ngắn gọn đáp.
“Chính là, Nemophila lão sư dường như rất thích xem tôi luyện kiếm, là cô có ý định học kiếm thuật sao?”
Enzi dò hỏi.
Nghe thấy câu hỏi này, sắc mặt Nemophila vui vẻ hẳn lên.
Không ngờ kế hoạch không thành công, nhưng dường như lại đạt được mục đích theo một cách khác.
Trước đó nàng chẳng phải vì lo lắng trực tiếp mở lời sẽ khiến cho Enzi chán ghét sao…… Hiện tại cơ hội đã tới.
“Ta cũng không có ý định luyện tập kiếm thuật, nhưng bản thân ta vốn biết một chút quyền cước.”
“Trước đó nhìn ra được kiếm thuật của thầy Hắc Nhĩ rất tinh diệu, phát hiện ngài đang tiến vào cảnh giới kỹ xảo cấp đại sư.”
“Cho nên, tại đây mặt dày, muốn được thầy Hắc Nhĩ chỉ giáo một chút.”
Nemophila hơi có chút vội vàng đáp lại, cách xưng hô với Enzi cũng chuyển thành tôn xưng.
“‘Ngài’ cái tôn xưng này ta không dám nhận…… Chỉ là không ngờ thầy Nemophila lại còn tinh thông quyền thuật.”
“Thật sự có chút khó mà tưởng tượng.”
“Bất quá, chỉ giáo thì không dám, phải nói là cùng nhau tiến bộ.”
“Có thể học hỏi kinh nghiệm đối phó quyền thuật từ thầy Nemophila, đối với ta mà nói cũng là việc vô cùng ý nghĩa.”
“Thầy Nemophila, khi nào thì rảnh?”
Enzi khiêm tốn nói.
“Đêm nay 12 giờ tại sân huấn luyện ngoài trời thế nào?”
“Đến lúc đó ta thi triển một chút thần thuật, hẳn là sẽ không có người thường nào nhìn thấy chúng ta chiến đấu.”
Nemophila lập tức đưa ra một thời gian, hiển nhiên nàng đã sớm nghĩ kỹ rồi.
Nhìn thấy Enzi gật đầu đồng ý, nụ cười của nàng càng thêm xán lạn, mà Enzi thì ánh mắt có chút thâm thúy nhìn nàng.
“Là mình lo lắng quá rồi sao? Lát nữa vào phó bản phải thăm dò nàng một chút, bằng không, vẫn là có chút không yên tâm.”
Enzi thầm nghĩ trong lòng.
Cứ như vậy, sau khi tan học Enzi tiến vào phó bản, liền xuất hiện cảnh tượng ở phần mở đầu.
Truyện liên quan
Triệu Hoán Thẻ Bài Hệ Thống
Phế sài... Ngạch, Thiên Đạo thẻ bài thức tỉnh!. Khi đối thủ bóp nát đồng thau tạp cuồng tiếu, nào ...
Ta Có Một Giới, Chư Thiên Vạn Giới Giới!
Chết đột ngột rồi trở thành quản lý viên bãi rác Chư Thiên số 9527.. Một tòa thành phế tích ...
Ngày Cũ Vu Sư: Giải Nghệ Luân Hồi Giả Vĩnh Sinh Chi Lộ
Kẻ luân hồi Lý một tay cầm thẻ đen mở ra cánh cổng vị diện cũ, xuyên không đến thế ...
Tro Tàn Chi Súng
Đây là một ly cocktail kỳ ảo kiểu Victoria pha chế từ quỷ dữ.. . Thêm một muỗng hơi nước, ...
Vạn Giới Thần Chủ: Từ Thôn Hoang Vắng Bắt Đầu Đúc Liền Vĩnh Hằng
Hỗn độn lượng kiếp giáng lâm, chư thiên vạn giới sụp đổ dung hợp, pháp tắc hỗn loạn, vạn tộc ...
Đại Hạ Trấn Yêu Tư, Ta Lấy Yêu Ma Luyện Kim Thân
Võ đạo cực điểm dời non lấp biển, tiên đạo thành thánh hô mưa gọi gió.. Cóc ba tấc nuốt ...