Quyển 2 · Chương 23: Thiên tài (Chỉnh sửa)

Không gian màu trắng.

Sau khi lại một lần nữa bị đại lão nháy mắt hạ gục, Ân Tư liền trở về nơi này.

Hiện tại hắn đang suy ngẫm về chuyện của Nemo Phỉ Kéo.

Tuy rằng ở trong phó bản đã từ chối lời thỉnh cầu của Nemo Phỉ Kéo, nhưng những gì nàng nói quả thực không phải không có lý.

Nếu như Nemo Phỉ Kéo trước sau không có biến hóa, vậy thì nàng làm đối tượng thử kiếm, hiệu ứng giới hạn sẽ ngày càng thấp, đến cuối cùng liền không còn tác dụng gì nữa.

Mà ngày này đến gần cũng sẽ không còn xa.

Như vậy hắn lại sẽ lâm vào thời kỳ bình lặng, cũng chính là giai đoạn đánh lên không lại, đi xuống không thú vị.

Dù sao trước khi thực lực phần cứng chưa đạt tiêu chuẩn, hắn vẫn chưa đánh lại tổ hợp Nemo Phỉ Kéo và Viện trưởng.

Mà cái gọi là thực lực phần cứng, chỉ chính là lượng nguyên tố trong cơ thể hắn, cùng với tố chất thân thể đang từng bước mạnh lên dưới sự cải tạo của nguyên tố.

Điều này cần thời gian, không phải hắn cứ ngẫm nghĩ là có thể một lần là xong.

Hơn nữa, sau lưng Nemo Phỉ Kéo có đại lão hộ thân, nếu có thể xử lý tốt mối quan hệ với nàng, nói không chừng hắn có thể mượn tầng quan hệ này để nhận được sự chỉ điểm của vị đại lão kia.

“Thời kỳ bình lặng thì đi học ma pháp vậy.”

“Còn về Nemo Phỉ Kéo…… Nếu nàng có thể buông bỏ ngụy trang chủ động tới tìm ta luận bàn, vậy thì sẽ chỉ điểm ra nhược điểm trên người nàng.”

“Nếu không có, vậy thì thôi.”

Mang theo ý nghĩ như vậy, Ân Tư lại một lần nữa đầu nhập vào trong phó bản.

Kế tiếp, hắn không hề để ý tới tiếng kêu ngưng chiến của Nemo Phỉ Kéo, trực tiếp dùng công kích để tỏ rõ thái độ của mình.

Mà thái độ này của Ân Tư cũng kích khởi sự phản kháng của Nemo Phỉ Kéo, nàng chiến đấu trở nên càng thêm liều mạng.

Trong lúc chiến đấu, nàng đã nhận ra Ân Tư rất quen thuộc với thói quen chiến đấu của mình.

Ý thức được rằng bọn họ hẳn là đã chiến đấu như vậy không ít lần.

Mà việc Ân Tư không để ý đến lời xin ngưng chiến của mình, cũng thuyết minh rằng rất có khả năng trong những trận chiến trước hắn cũng đã đưa ra câu trả lời.

Hắn không đồng ý yêu cầu của mình —— đây là kết quả mà Nemo Phỉ Kéo rất dễ dàng suy luận ra được.

Đối với điều này, Nemo Phỉ Kéo không cảm thấy quá bất ngờ.

Dù sao loại “năng lực thần ban” này, nếu là nàng thì cũng sẽ không bại lộ cho một người không quen biết, dù sao cũng rất khó đảm bảo nhân phẩm của đối phương.

“Thần ban” chỉ đại biểu cho thành tựu tương lai, chứ không phải thực lực hiện tại.

Hơn nữa, loại năng lực kia của Ân Tư còn không thể tăng cường thực lực một cách trực quan, hắn tự nhiên phải bảo thủ bí mật này thật tốt, tránh cho bản thân bị người khác mơ ước.

Nàng sở dĩ muốn đưa ra yêu cầu đó, cũng chỉ là ôm tâm lý thử một lần.

Thành công, nàng có thể hưởng ké năng lực của Ân Tư để bản thân mạnh lên một chút.

Thất bại, đối với nàng trong hiện thực cũng không có tổn thất gì.

Bất quá, tuy rằng kế hoạch thất bại, nhưng nàng cũng không muốn bị Ân Tư coi thường.

Nếu như bình thường đã đánh không lại, vậy thì ngay từ đầu nàng liều mạng là được.

Nàng không tin với lối đánh liều mạng của mình, lại không thể tạo thành uy hiếp cho Ân Tư?

Sau đó, vì sự thay đổi trong suy nghĩ của Nemo Phỉ Kéo, dẫn tới thời gian tồn tại của phó bản sau đó cũng ngắn đi rất nhiều.

Ân Tư cũng bắt đầu không ngừng tử vong.

Một phần là chết dưới lối đánh lấy mạng đổi mạng của Nemo Phỉ Kéo…… Đương nhiên, có đại lão bảo hộ, Nemo Phỉ Kéo không chết được.

Ngoài ra, phần lớn là chết trong tay vị đại lão kia.

Đó mới là nháy mắt hạ gục thực sự.

Vị đại lão bám vào người kia nhìn thấy thảm trạng trên người Nemo Phỉ Kéo, tự nhiên sẽ không còn nương tay với Ân Tư nữa.

Trực tiếp oanh sát thành tro.

……

Sáng sớm, Ân Tư đi tới sân huấn luyện ngoài trời luyện kiếm như hôm qua.

Tuy rằng tối hôm qua Viện trưởng đã cảnh cáo hắn không được lan truyền tin tức siêu phàm cho người thường.

Nhưng hắn chỉ là luyện kiếm mà thôi, sao có thể coi là lan truyền tin tức siêu phàm được?

Nếu thực sự có học viên chỉ cần nhìn hắn luyện kiếm là có thể lĩnh ngộ nguyên tố, thì loại thiên tài đó xứng đáng trở thành siêu phàm giả.

Bởi vì thiên tài có thể làm được chuyện này, thiên phú tinh thần hoặc thiên phú nguyên tố nhất định phải rất mạnh.

Ít nhất cũng phải mạnh hơn nhiều so với loại “thiên phú tinh thần mỏng manh” như hắn.

Mà loại thiên tài đó nếu trường kỳ ở tại nơi nguyên tố dị thường như trấn nhỏ Hưu Tư, thì dù không có hắn, sớm muộn gì cũng sẽ quan trắc được nguyên tố.

Gặp được loại thiên tài này, chẳng lẽ không nên trực tiếp đóng gói mang đi sao? Còn lưu lại trấn nhỏ Hưu Tư hẻo lánh này làm gì?

Không lâu sau khi Ân Tư bắt đầu luyện kiếm, Nemo Phỉ Kéo cũng đi tới sân huấn luyện ngoài trời.

Lần này, nàng ngay cả đi dạo cũng lười, vừa đến sân huấn luyện liền trực tiếp đứng một bên nghiêm túc quan sát Ân Tư luyện kiếm.

Tối hôm qua, khi tìm được Ân Tư, nàng phát hiện hắn đã tiến gần hơn một bước tới kỹ xảo “cấp đại sư”.

Bởi vậy, thái độ của nàng đối với việc quan sát Ân Tư luyện kiếm tự nhiên càng thêm nghiêm túc.

Căn cứ vào thông tin nàng biết, hiện tại Ân Tư hẳn là đang từng bước bước vào quá trình đạt tới kỹ xảo “cấp đại sư”.

Giai đoạn này chú trọng vào việc thể xác và tinh thần dần dần dung nhập thiên địa.

Quá trình xem ngộ này đối với việc nàng tìm kiếm sự liên hệ giữa bản thân và thiên địa có sự giúp đỡ rất lớn.

Khi nàng tìm được sự liên hệ này, cánh cửa “cấp đại sư” cơ bản liền mở ra một nửa với nàng.

Đối mặt với kỳ ngộ từ trên trời rơi xuống này, nàng đương nhiên phải dốc hết mười vạn phần tinh thần.

Nếu không phải trên người còn mang theo chức trách, hơn nữa chưa nắm rõ thái độ của Ân Tư, nàng đã muốn mặt dày đi cầu xin chỉ giáo rồi.

Nhưng vì tránh gây ác cảm cho Ân Tư, dẫn tới việc mất luôn cơ hội xem kiếm.

Nàng chỉ có thể nhịn xuống ý niệm trong lòng.

Từ từ thôi……

Nemo Phỉ Kéo quyết định cứ nhìn trước, chậm rãi tích lũy hảo cảm với vị kiếm thuật đại sư tương lai này, cuối cùng mới đi thỉnh cầu chỉ giáo.

“Nemo Phỉ Kéo, vì cấp đại sư, phải ổn định, tuyệt đối không được xúc động.”

“Chỉ cần ổn định, tương lai tươi sáng đang ở trước mắt, ánh mắt vui mừng của lão sư đã chờ đợi ngươi ở tương lai không xa.”

“Thậm chí, ngay cả danh ngạch đạo sư cũng sẽ là của ngươi.”

Nemo Phỉ Kéo lặng lẽ cổ vũ bản thân trong lòng.

Ân Tư chú ý tới việc Nemo Phỉ Kéo đang nhìn mình luyện kiếm, khóe miệng đột nhiên nở nụ cười.

Nụ cười cong cong đó làm khuôn mặt tinh xảo mà ôn nhu kia thêm vài phần hồn nhiên.

Nói theo kiểu thông tục, chính là hơi ngốc.

“Nàng trông có vẻ rất vui, là từ kiếm thuật của ta mà lĩnh ngộ được gì sao?”

“Lộ Khắc Lôi Tây Á ghi chép trong vở —— ‘Sinh Mệnh Cầu Thật Hội’ là thế lực lớn thần bí nhất, mỗi một thành viên đều là thiên tài được chọn lựa kỹ càng.”

“Xem ra quả nhiên danh bất hư truyền.”

Ân Tư thầm nghĩ trong lòng.

Nemophylia lại một lần nữa làm mới ấn tượng của Ân Tư về nàng.

Ban đầu, ấn tượng của Ân Tư về Nemophylia là một chị đại mục sư có nụ cười dịu dàng và vóc dáng vô cùng gợi cảm.

Sau đó, khi phát hiện thực lực cận chiến của nàng, anh lại cho rằng đó là một chị đại mục sư có thực lực cường đại cùng vóc dáng quyến rũ.

Những trải nghiệm trong phó bản khiến Ân Tư gắn thêm cho nàng các nhãn dán như hay thay đổi, tự luyến, và có chút đen tối.

Còn trong phó bản tối qua, Ân Tư đã được chứng kiến mặt điên cuồng của nàng.

Hiện tại, anh cảm thấy có lẽ có thể gắn thêm cho Nemophylia nhãn dán “Thiên tài”.

Chỉ nhìn hai lần luyện kiếm mà đã đạt được sự thấu hiểu, ngộ tính như vậy, không phải thiên tài thì là gì?

Ít nhất Ân Tư tự nhận mình không làm được, dù thế nào cũng phải đánh một trận, anh mới có khả năng lĩnh ngộ được vài phần.

Sau khi cảm thán về “ngộ tính” của Nemophylia, Ân Tư lại dồn hết tâm trí vào việc luyện kiếm.

Người khác là người khác, dù họ có ưu tú đến đâu cũng chẳng liên quan gì đến anh.

Anh chỉ cần chú tâm vào bản thân mình là đủ.

Truyện liên quan