Quyển 2 · Chương 26: Học phép thuật (Chỉnh sửa)

“Thiên phú của ngươi còn cao hơn cả những gì ta tưởng tượng.”

Nhìn khối phong nguyên tố đang không ngừng xoay tròn trong tay Ân Tư, Viện trưởng không khỏi cảm thán.

Bởi vì Ân Tư chưa từng bộc lộ thực lực chân chính trước mặt Viện trưởng, mà Nemo Phỉ Kéo cũng không hề hé răng nửa lời.

Cho nên, Viện trưởng trước nay vẫn chỉ coi Ân Tư là một kỵ sĩ đã hoàn thành thuần hóa, mà không biết cậu đã sớm nắm giữ năng lực “Nguyên tố gia tăng”.

“Nếu ngươi đã hoàn thành bước khó khăn nhất, vậy cảnh giới Đại kỵ sĩ đối với ngươi mà nói chỉ còn là vấn đề tích lũy.”

“Giai đoạn này ngươi muốn học tập ma pháp cũng là chuyện bình thường.”

“So với kỵ sĩ, ma pháp nghiên cứu về nguyên tố hệ thống hơn nhiều, học tập ma pháp tương ứng với thuộc tính bản thân có thể giúp ngươi nâng cao khả năng thấu hiểu và điều khiển nguyên tố.”

“Tuy nhiên, ta vẫn phải nhắc nhở ngươi, đừng vì học ma pháp mà bỏ bê việc tích lũy nguyên tố của bản thân.”

“Cảnh giới càng cao, mới càng dễ dàng lĩnh ngộ ảo diệu của nguyên tố.”

Viện trưởng tiếp tục nói.

Giọng điệu Viện trưởng chậm lại rất nhiều… Sau khi nhìn thấy cảnh giới hiện tại của Ân Tư, ông không còn ngăn cản cậu học ma pháp nữa.

Chỉ là nhắc nhở Ân Tư cần phân biệt rõ chủ thứ.

“Vâng, cảm ơn Viện trưởng đã quan tâm, con sẽ chú ý.”

“Không biết nếu học ma pháp từ ngài, con cần phải trả học phí thế nào?”

Ân Tư dò hỏi Viện trưởng.

“Học phí thì không cần… Có thể dạy dỗ một thiên tài cũng coi như là một điều may mắn đối với ta.”

“Nếu sau này ngươi thực sự trở thành truyền kỳ, ta có khi còn được thơm lây, xuất hiện trong những cuốn tiểu sử mà người đời viết về ngươi.”

Viện trưởng lắc đầu, khẽ cười nói.

“Được rồi, ngươi cứ đợi ta ở đây một lát, ta đi tìm giáo trình.”

“Giáo trình ma pháp sơ cấp của ‘Ma đạo quốc gia’ biên soạn rất tốt, rất thích hợp cho người mới bắt đầu.”

Nói xong, Viện trưởng bước những bước chân hơi tập tễnh về phía mép giường.

Ân Tư nhìn Viện trưởng chậm rãi đi đến trước tủ đầu giường, dùng tay vỗ nhẹ lên đó.

Tiếp theo, một ma pháp trận loại nhỏ hiện lên rồi biến mất trong chớp mắt.

Sau đó, Viện trưởng mở tủ, ôm ra một cuốn sách dày cộp.

Dày đến mức nào ư?

Ân Tư dùng ánh mắt khá chuẩn của mình đo đạc, độ dày của nó có thể so sánh với chiều dài của một viên gạch.

Đúng vậy, là chiều dài, chứ không phải độ dày của gạch.

“Phịch!”

Viện trưởng hơi gắng sức đặt cuốn sách lên bàn làm việc, tiếng vật nặng rơi xuống vang lên.

Ân Tư có thể thấy lọ mực đặt trên bàn vì “tai nạn” bất ngờ này mà bắt đầu chao đảo.

May mắn thay, cậu nhanh mắt nhanh tay, lập tức tiến lên đỡ lấy lọ mực.

Nếu không, đống văn kiện trên bàn chắc chắn sẽ gặp họa.

Chứng kiến cảnh này, Ân Tư trong một khoảnh khắc đã nảy sinh chút hối hận về việc học ma pháp.

Với độ dày thế này, không biết cậu sẽ phải hy sinh bao nhiêu tế bào não.

“Ai, già rồi, chút đồ vật này mà cũng thấy hơi nặng.”

Viện trưởng đấm đấm vào thắt lưng, thở dài nói.

“Sao thế? Hối hận rồi à?”

Viện trưởng thấy Ân Tư lộ vẻ khó xử, trêu chọc nói.

“Cũng không hẳn… Nhưng con chỉ cần học xong cuốn sách này là đủ sao?”

Ân Tư lắc đầu, thu lại vẻ kinh ngạc rồi hỏi.

“Đây chỉ là giáo trình ma pháp sơ cấp mà ‘Ma đạo quốc gia’ chuẩn bị cho người mới bắt đầu, phía sau đương nhiên còn những kiến thức chuyên sâu hơn.”

“Nhưng đối với ngươi hiện tại, cuốn sách này là đủ dùng rồi, những kiến thức sau đó ta khuyên ngươi hãy đợi đến khi đột phá Đại kỵ sĩ rồi hãy học.”

“Cuốn sách này ngoài việc dạy ma pháp sơ cấp, còn bao gồm phân tích cấu trúc nguyên tố tương ứng cùng nguyên lý cơ bản của ma pháp trận.”

“Có thể nói, dù là đặt nền móng hay ứng dụng thực tế, đây đều là giáo trình nhập môn cực kỳ tốt.”

“Tất nhiên, vì ngươi không có ma lực, không dùng được ma pháp trận, nên nội dung trọng tâm ngươi cần học chỉ là phong hệ ma pháp và phân tích cấu trúc nguyên tố.”

Viện trưởng giải thích với Ân Tư.

“Phong hệ sao…”

Ân Tư khẽ nói.

Điều này cũng không nằm ngoài dự đoán của cậu.

Chỉ cần suy nghĩ một chút là biết, một kỵ sĩ phong hệ thì làm sao có thể dùng thứ gì khác để điều khiển ma pháp của nguyên tố khác được.

“Đúng rồi, còn có pháp môn minh tưởng.”

“Công năng chính của pháp môn minh tưởng là dẫn dắt tinh thần lực cảm nhận nguyên tố và luyện hóa chúng thành ma lực.”

“Tuy công năng chính này vô dụng với ngươi, nhưng nó còn có tác dụng phụ là dưỡng thần tĩnh tâm, ngươi cũng có thể học qua.”

“Tinh thần mạnh mẽ sẽ giúp lĩnh ngộ ảo diệu của nguyên tố dễ dàng hơn.”

Đột nhiên nhớ ra điều gì, Viện trưởng bắt đầu mở cuốn giáo trình ma pháp nhập môn, lật đến một trang rồi chỉ vào những dòng chữ trên đó nói với Ân Tư.

“Nhắc mới nhớ, ngày trước pháp môn minh tưởng rất quý giá, đặc biệt là pháp môn minh tưởng cao cấp.”

“Những người tự do chỉ có cách gia nhập các thế lực hoặc gia tộc ma pháp mới có cơ hội đạt được.”

“Tuy không có pháp môn minh tưởng thì vẫn có thể tu luyện, nhưng cách luyện hóa nguyên tố tự mày mò cá nhân sao có thể so được với sự tích lũy của cả một thế lực.”

“Điều đó dẫn đến việc các ma pháp sư tự do ngày trước, cả về số lượng lẫn chất lượng ma lực đều không bằng ma pháp sư của các thế lực, thực lực đương nhiên bị người ta áp đảo.”

“Mà tình trạng này, hơn một trăm năm trước đã bị ‘Ma đạo quốc gia’ phá vỡ.”

“Họ trực tiếp công bố một pháp môn minh tưởng tương đối ưu tú, không quá khó học mà họ tự nghiên cứu ra, dưới dạng giáo trình cho bất kỳ ai học ma pháp.”

“Họ còn thường xuyên cập nhật, không ngừng giảm bớt độ khó học tập mà không làm giảm hiệu quả của pháp môn.”

“Tấm lòng này, khí phách này, thái độ giáo dục không phân biệt chủng tộc này, cũng chẳng trách ‘Ma đạo quốc gia’ những năm gần đây ngày càng cường đại.”

“Có thể nói, nếu bàn về cống hiến cho sự phát triển của ma pháp hiện nay, ‘Ma đạo quốc gia’ ít nhất chiếm một nửa.”

Viện trưởng tán thưởng “Ma đạo quốc gia” ở phương xa.

Ân Tư không quan tâm “Ma đạo quốc gia” xa xôi kia vĩ đại đến mức nào, nhưng cậu cũng không tiện ngắt lời Viện trưởng.

Vì vậy, đợi đến khi Viện trưởng tán thưởng xong, cậu lập tức lên tiếng hỏi:

“Viện trưởng, con nên bắt đầu học từ đâu?”

“Người trẻ tuổi, đúng là vội vàng… Vì ngươi là kỵ sĩ, nên đối với ngươi, quan trọng nhất là hiểu rõ cấu trúc nguyên tố.”

“Ngươi hẳn là có thể nhìn thấy cấu trúc nguyên tố trong ma pháp đúng không?”

“Nếu không nhìn thấy, ngươi cũng không thể nào lĩnh ngộ được ‘nguyên tố gia tăng’ ở giai đoạn này.”

Viện trưởng nâng một quả cầu lửa trên tay, nói với Ân Tư.

“Sở dĩ ban đầu ta ngăn cản ngươi học tập ma pháp……”

“Chính là vì một kỵ sĩ nếu không cảm nhận được kết cấu nguyên tố, thì việc học ma pháp chỉ là làm ít công nhiều, thậm chí còn khó khăn hơn.”

“Pháp sư bình thường nhờ vào ma lực cùng sự hỗ trợ của ma pháp trận, nên dù là học tập hay thi triển ma pháp đều đơn giản hơn nhiều.”

“Trước kia ta cứ ngỡ ngươi chỉ là một kỵ sĩ đã hoàn thành trạng thái thuần hóa, nên không muốn ngươi lãng phí thời gian vào việc này.”

“Thế nhưng, hiện tại ngươi đã lĩnh ngộ được ‘nguyên tố gia tăng’, việc học tập sẽ đơn giản hơn nhiều.”

“Tất nhiên, đơn giản chỉ là tương đối, những thứ cần học thì vẫn không thể thiếu.”

“Ngươi hãy xem trước phần phân tích kết cấu nguyên tố trong giáo trình, có chỗ nào không hiểu cứ trực tiếp hỏi ta.”

“Sau khi xem xong, ta sẽ ra đề kiểm tra thành quả học tập của ngươi.”

Viện trưởng vạch ra nội dung học tập cho Ân Tư ngay trước mắt.

Nhìn thấy riêng phần ‘phân tích kết cấu nguyên tố’ đã dài đến mấy trăm trang, Ân Tư lập tức cảm thấy mái tóc của mình đang phát ra tín hiệu cảnh báo.

Truyện liên quan