Quyển 2 · Chương 7: Tìm việc làm (Chỉnh sửa)
Một đường nhanh như điện chớp ném lại cửa hàng trang phục phía sau, Ân Tư cuối cùng cũng dừng bước chân.
“Hẳn là có thể sử dụng đi, đều là đồng bạc, chắc là không sai biệt lắm.”
Ân Tư có chút chột dạ mà lẩm bẩm.
“Ai, tính sao… Mặt sau có tiền, lại bù lại vậy.”
“Hiện tại lại quay về vấn đề khiến người ta đau đầu —— làm sao kiếm tiền?”
“Nơi này lại không có Hiệp hội Nhà thám hiểm, ta dù có muốn nhận ủy thác kiếm tiền cũng không có cách.”
“Ai, vốn còn định đi tiệm cơm ăn bữa cơm bình thường, hiện tại chỉ có thể về gặm thịt hong gió.”
Ân Tư có chút buồn rầu mà thầm nghĩ.
Hắn không ngờ cái giá phải trả cho sự tự do lại ập đến nhanh như vậy.
Trước kia làm ám vệ, hắn còn có thể được gia tộc Rumba bao ăn bao ở, hiện tại chỉ có thể tự mình kiếm tiền giải quyết vấn đề cơm áo.
“Hảo xảo a, nhà thám hiểm tiểu ca.”
Một thanh âm cắt ngang dòng suy tư của Ân Tư.
Ân Tư ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện người chào hỏi mình chính là người đầu tiên hắn gặp sau khi ra khỏi rừng rậm…
Đốn củi đại thúc.
“Đại thúc, là ngài nha… Ngài đây là đã đốn củi trở về rồi sao?”
Ân Tư nhìn trang phục bình thường của đốn củi đại thúc, trên người cũng không mang theo rìu, cho nên đoán chừng.
“Bởi vì thịt ngươi cho, nên ta về sớm hơn, hiện tại đang chuẩn bị mua chút rau, về nhà nấu cơm đây.”
“Đúng rồi, tiểu ca ngươi đã ăn cơm chưa? Có muốn đến nhà ta ăn bữa cơm không?”
Đốn củi đại thúc đưa ra lời mời với Ân Tư.
“Không cần đâu… Cảm ơn ngài mời, nhưng ta không muốn quấy rầy ngài cùng người nhà dùng bữa.”
Ân Tư lắc đầu từ chối.
Bèo nước gặp nhau mà thôi, hắn không cảm thấy quan hệ giữa mình và vị đại thúc kia tốt đến mức có thể đến nhà người khác ăn cơm.
Hơn nữa trong tình huống không cần thiết, hắn cũng không muốn giao thiệp quá nhiều với người khác.
Không có lý do gì khác, đơn thuần là sợ phiền phức.
So với những mối quan hệ nhân tế phức tạp và rườm rà, hắn nguyện ý dành thời gian cùng tinh lực cho kiếm thuật và thực lực của bản thân hơn.
“Đáng tiếc… Bất quá, vừa rồi thấy tiểu ca vẻ mặt phát sầu, là gặp phải chuyện phiền toái gì sao?”
“Tuy rằng ta cơ bản không ra khỏi trấn nhỏ, đối với sự tình bên ngoài cũng biết rất ít.”
“Nhưng ta đối với trấn nhỏ này thì vô cùng hiểu rõ, nếu ngươi gặp phải phiền toái gì ở đây.”
“Nói không chừng ta có thể giúp ngươi giải quyết.”
Đại thúc vỗ ngực, tự tin nói.
“Cảm ơn ngài, đại thúc.”
“Ta đã nghĩ ra cách giải quyết rồi.”
“Nếu không có việc gì, ta liền không quấy rầy ngài… Tạm biệt.”
Ân Tư cười phất tay vội vàng bái biệt vị đại thúc kia.
Lời của vị đại thúc đó nhắc nhở Ân Tư, hắn tuy không hiểu tình hình trấn Hưu Tư, nhưng nơi này có rất nhiều người hiểu biết.
Hắn không tin sau khi “hỏi” người khác rồi mà còn không tìm ra cách kiếm tiền?
Dù vô dụng đến đâu, một công việc chân tay hẳn là có chứ?
Còn về việc tại sao Ân Tư tình nguyện làm việc ở đây mà không muốn rời khỏi trấn Hưu Tư?
Đó đương nhiên là vì Nemo Phỉ Lạp.
Một đối tượng thử kiếm tốt như vậy, trước khi đánh bại nàng, Ân Tư làm sao nỡ rời khỏi nơi này?
Nghĩ đến cách giải quyết, Ân Tư nhanh chóng trở lại lữ quán, thay bộ quần áo vừa “tranh mua” được rồi lại nằm xuống giường.
Cảnh tượng biến hóa.
Ân Tư lại một lần nữa trở về thời điểm hắn mới bước chân vào trấn Hưu Tư.
Lúc này, ánh mặt trời vừa vặn.
“Vị dân binh đại ca này, ta muốn hỏi một chút, trong trấn Hưu Tư hiện tại có công việc gì đang tuyển người không?”
Ân Tư dò hỏi vị dân binh đang chuẩn bị dẫn hắn đến lữ quán.
Là người địa phương, lại là dân binh, Ân Tư cảm thấy vị đại ca này có lẽ sẽ biết một vài thông tin việc làm.
Đương nhiên, nếu hắn không biết, Ân Tư sẽ đi hỏi vị đại thúc kia, cùng lắm thì đem số thịt hong gió còn lại làm thù lao.
“Nhà thám hiểm, ngài định cư ở đây sao?”
Dân binh đại ca có chút kinh ngạc hỏi.
Người ta chỉ mới vào trấn mà đã chuẩn bị định cư rồi?
“Không phải… Ta chỉ muốn kiếm chút lộ phí cùng với sinh hoạt phí.”
“Ta là người quốc gia khác, trên người không có tiền của vương quốc Neil.”
Ân Tư lắc đầu giải thích.
Nghe vậy, dân binh đại ca dùng ánh mắt có chút quái dị nhìn về phía Ân Tư.
Đến từ quốc gia khác… Lộ trình này cũng quá xa đi.
Tuy có chút nghi hoặc, nhưng sau khi trầm tư ngắn ngủi, dân binh đại ca vẫn đưa ra đáp án cho Ân Tư:
“Nghe nói thực lực của nhà thám hiểm đều rất mạnh, ngài đã cầm trường kiếm, chắc hẳn khá am hiểu kiếm thuật.”
“Vừa lúc, Học viện Kỵ sĩ của trấn đang thông báo tuyển dụng giáo viên kiếm thuật.”
“Tiền lương đãi ngộ ở đó khá tốt, hơn nữa còn bao ăn bao ở.”
“Ngài có muốn đi thử xem sao không?”
Trong giọng nói của dân binh đại ca mang theo chút chờ mong.
Ân Tư nhìn qua không phải người bình thường, mà rừng rậm phụ cận chỉ có Rừng Ma Vật, có thể lạc đường ở nơi như vậy mà vẫn sống sót đi ra, đó tuyệt đối là một mãnh nhân.
Đây cũng là lý do vị dân binh này luôn khách khí với Ân Tư.
Hiện tại lại nghe Ân Tư đến từ quốc gia khác, chỉ sợ là người đã đi xuyên qua Rừng Ma Vật.
Đích thị là cường giả rồi.
Loại cường giả này nếu có thể ứng tuyển làm giáo viên kiếm thuật của học viện, con trai hắn chẳng phải có cơ hội được chỉ điểm sao?
Cơ hội thăng tiến của con trai sau này chẳng phải sẽ tăng lên đáng kể.
“Học viện Kỵ sĩ sao?”
“Được, cảm ơn ngươi đã nhắc nhở, ta sẽ đi xem thử.”
Nói xong, Ân Tư liền rời khỏi phó bản.
Trong không gian màu trắng.
“Học viện sao?”
“Quốc gia này về phương diện giáo dục quả thực làm tốt hơn Heart Văn Vương Quốc.”
Ân Tư nhẹ giọng nói.
Ở Tạp Kéo Thành, hắn thậm chí chưa từng nghe nói nơi nào có học viện, bất luận là ngoại thành hay nội thành.
Bất quá, tuy không có học viện, nhưng chỉ cần có tiền thì không thiếu con đường giáo dục.
Ngay tại khu ngoại thành, hắn biết có không ít tiểu học đường do tư nhân sáng lập.
Việc này có chút tương tự với những tiết học mà Mã Văn dạy bọn họ.
Chủ yếu là dạy người biết chữ, đương nhiên, học phí không hề thấp.
Ngoài ra còn có gia sư chuyên gia chỉ đạo, bất quá loại đó càng đắt đỏ hơn.
Đến nỗi tình hình khu nội thành, Ân Tư cũng không rõ.
Nhưng chắc hẳn là gia sư đi.
Mà cái gọi là Kỵ Sĩ Học Viện kia, hắn đã từng thấy qua trong phó bản thăm dò tình hình đại khái của trấn nhỏ Hưu Tư.
Diện tích chiếm đất cũng không nhỏ.
Nhưng lúc ấy, hắn vội vã thăm dò toàn bộ bản đồ trấn nhỏ, cho nên chỉ thô sơ lược nhìn qua địa hình, xác nhận nơi đó nguyên tố phân bố rồi rời đi.
Thật ra cũng không chú ý tới nơi đó đang thông báo tuyển dụng giáo viên.
Thoáng hồi ức một chút tình hình Kỵ Sĩ Học Viện, Ân Tư lại lần nữa tiến vào phó bản.
Không rõ tình huống, hắn đương nhiên phải dùng phó bản để thử nghiệm trước.
Cảnh tượng biến hóa.
Thân ảnh Ân Tư xuất hiện trong phòng lữ quán.
Lúc này đúng là thời điểm hắn vừa rửa sạch thân thể, quay về phòng chuẩn bị tiến vào vòng phó bản thứ nhất.
Sở dĩ chọn thời điểm này, cũng là vì muốn dành ra thời gian sung túc để thử nghiệm công việc cũng như tra xét tình hình Kỵ Sĩ Học Viện.
Bằng không, cái gì cũng chưa thử ra mà thời gian phó bản đã kết thúc.
Vậy chẳng phải lại phải làm lại từ đầu sao?
Quá phiền toái, lại còn lãng phí thời gian.
Sau khi rời khỏi lữ quán, Ân Tư đi tới cửa hàng trang phục, dùng tiền của Heart Văn Vương Quốc “đổi lấy” một bộ quần áo phù hợp.
Theo sau, thừa dịp người bán hàng không chú ý, hắn nhanh chóng chạy khỏi hiện trường, hướng thẳng tới Kỵ Sĩ Học Viện.
Mà cái gọi là, người dựa vào y phục, ngựa dựa vào yên.
Rất nhiều khi, ấn tượng đầu tiên của mọi người về bạn chính là dựa vào tướng mạo cùng quần áo trên người.
Cho nên, tuy không mấy thích, nhưng Ân Tư vẫn thay bộ quần áo đẹp nhưng cảm giác không bền lắm này.
Dù sao, chẳng lẽ lại mặc một thân rách rưới đi phỏng vấn giáo viên ở học viện người ta sao?
Như vậy, nói không chừng hắn còn chưa kịp bước vào Kỵ Sĩ Học Viện đã bị bảo vệ trông cửa chặn lại rồi.
“Xin hỏi, Kỵ Sĩ Học Viện có đang thông báo tuyển dụng giáo viên kiếm thuật không?”
“Tôi đến đây để phỏng vấn, chuẩn bị ứng tuyển vị trí giáo viên kiếm thuật.”
“Tôi cần phải đến đâu để báo danh, nên tìm ai ạ?”
Ân Tư đi đến trước trạm bảo vệ ở cổng Kỵ Sĩ Học Viện, hỏi thăm ông lão trông cửa.
Ông lão đang chuẩn bị nghỉ trưa có chút khó chịu mở mắt ra, sau đó liền nhìn thấy Ân Tư đang nở nụ cười.
Trong giây lát, hỏa khí dâng lên trong lòng lập tức bình phục, có cảm giác như ngọn lửa lớn bị gió nhẹ chậm rãi vuốt phẳng.
Rõ ràng người trước mắt, trong mắt ông lão cũng chỉ là một người bình thường có tướng mạo đại trà.
Nhưng khi cười lên lại mang đến cảm giác thư thái như gió xuân thổi qua, khiến người ta không sao giận nổi.
“Tiểu ca, là muốn ứng tuyển giáo viên kiếm thuật của học viện sao?”
“Bất quá, ta thấy tuổi tác tiểu ca hình như không lớn lắm, không biết năng lực có đạt tới tiêu chuẩn của học viện không?”
Sau khi cơn giận trong lòng lắng xuống, ông lão trông cửa nghi hoặc hỏi Ân Tư.
“Tôi chỉ là trông trẻ hơn tuổi thật thôi, trên thực tế tôi đã hơn hai mươi tuổi rồi.”
“Hơn nữa, tôi là một nhà thám hiểm, đối với kiếm thuật của bản thân vẫn có chút tự tin.”
“Cho nên, ngài có thể giải đáp thắc mắc vừa rồi của tôi không?”
Ân Tư cười giải thích thân phận với ông lão, theo sau tiếp tục truy vấn.
“Nga nga nga… suýt chút nữa thì quên mất.”
“Giáo viên học viện không nhiều lắm, cho nên loại chuyện này thường là do viện trưởng tự mình phụ trách.”
“Tiểu ca, cậu cứ trực tiếp đi đến phòng viện trưởng tìm ông ấy là được, hầu hết thời gian ông ấy đều ở trong văn phòng của mình.”
Ông lão rất nhanh đã giải đáp vấn đề của Ân Tư.
“Vô cùng cảm ơn.”
“Chúc ngài nghỉ trưa ngon giấc, tạm biệt.”
Sau khi có được tin tức mong muốn, Ân Tư liền từ biệt ông lão rồi đi vào Kỵ Sĩ Học Viện.
Cổng của Kỵ Sĩ Học Viện này luôn mở, dường như không cấm cư dân các trấn nhỏ khác ra vào.
Nhưng lúc này đang là giữa trưa, lại thêm trời giá rét, ngoài Ân Tư ra thì không có ai khác đi vào học viện.
Sau khi hỏi thăm học viên đi ngang qua, Ân Tư rất nhanh đã tới phòng viện trưởng, đồng thời cũng là văn phòng làm việc của ông ấy.
“Cộc cộc cộc!”
Ân Tư lễ phép gõ cửa.
“Mời vào.”
Một giọng nói có chút già nua từ bên trong truyền ra.
Nghe được giọng nói này, Ân Tư không lập tức mở cửa đi vào, mà tạm dừng một chút, trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Thật đúng là trùng hợp nha.”
Truyện liên quan
Triệu Hoán Thẻ Bài Hệ Thống
Phế sài... Ngạch, Thiên Đạo thẻ bài thức tỉnh!. Khi đối thủ bóp nát đồng thau tạp cuồng tiếu, nào ...
Ta Có Một Giới, Chư Thiên Vạn Giới Giới!
Chết đột ngột rồi trở thành quản lý viên bãi rác Chư Thiên số 9527.. Một tòa thành phế tích ...
Ngày Cũ Vu Sư: Giải Nghệ Luân Hồi Giả Vĩnh Sinh Chi Lộ
Kẻ luân hồi Lý một tay cầm thẻ đen mở ra cánh cổng vị diện cũ, xuyên không đến thế ...
Tro Tàn Chi Súng
Đây là một ly cocktail kỳ ảo kiểu Victoria pha chế từ quỷ dữ.. . Thêm một muỗng hơi nước, ...
Vạn Giới Thần Chủ: Từ Thôn Hoang Vắng Bắt Đầu Đúc Liền Vĩnh Hằng
Hỗn độn lượng kiếp giáng lâm, chư thiên vạn giới sụp đổ dung hợp, pháp tắc hỗn loạn, vạn tộc ...
Đại Hạ Trấn Yêu Tư, Ta Lấy Yêu Ma Luyện Kim Thân
Võ đạo cực điểm dời non lấp biển, tiên đạo thành thánh hô mưa gọi gió.. Cóc ba tấc nuốt ...