Quyển 2 · Chương 13: Cấp bậc đại sư (Chỉnh sửa)
“Hắc Nhĩ lão sư thật chăm chỉ nghiêm túc quá, sáng sớm đã tới đây luyện kiếm rồi.”
Nhìn thấy Ân Tư dừng động tác luyện kiếm, Nemo Phỉ kéo vốn đã đứng quan sát từ một bên liền mỉm cười ôn hòa chào hỏi.
“Xem ra, sau này không cần cố ý tới phòng y tế tìm người nữa.”
Ân Tư liếc nhìn Nemo Phỉ kéo một cái, thầm nghĩ trong lòng.
Gặp được Nemo Phỉ kéo ở đây, nghĩa là thời gian phó bản hôm nay đã được xác định.
“Hoàn thành tu hành trong hiện thực, rồi tới phó bản tìm cô ấy vậy……”
Ân Tư thầm nghĩ.
Tuy nhiên, ngoài mặt Ân Tư vẫn nhiệt tình đáp lại Nemo Phỉ kéo: “Nemo Phỉ kéo lão sư, trùng hợp thật…… Cô cũng dậy sớm tới đây rèn luyện sao?”
“Rèn luyện? Không không không…… Tôi chỉ là một y tế lão sư thân kiều thể nhược, không có ý định rèn luyện thân thể đâu.”
“Dậy sớm chỉ là thói quen, nghĩ đi dạo, hít thở không khí trong lành buổi sáng sẽ tốt cho cơ thể hơn.”
“Nếu bây giờ không phải mùa sương lạnh, chắc tôi sẽ tiện thể chăm sóc hoa cỏ và rau dưa ở đây.”
Nemo Phỉ kéo lắc đầu, ôn hòa mỉm cười nói.
“Ha hả…… Thân kiều thể nhược?”
Ân Tư nhớ lại quá trình mình bị đấm chết, trong lòng đầy khinh bỉ thầm nghĩ.
“Thì ra là thế, vậy tôi không làm phiền Nemo Phỉ kéo lão sư nữa.”
Nói xong, Ân Tư không thèm để ý tới cô, tiếp tục luyện kiếm.
Vừa rồi, nếu không phải chú ý tới người tới là Nemo Phỉ kéo, hắn đã chẳng gián đoạn tu hành.
Còn về việc lo lắng bị cô nhìn thấu kiếm thuật?
Không sao cả……
Nếu chỉ nhìn hắn luyện kiếm mà có thể nhìn thấu kiếm thuật, vậy thì cô quá lợi hại rồi.
Hơn nữa, nếu Nemo Phỉ kéo thực sự nhìn thấu được, thì hắn rèn luyện trong phó bản cũng có thể đạt được tiến bộ lớn hơn.
Cho nên, Ân Tư chẳng hề bận tâm việc Nemo Phỉ kéo quan sát mình.
Chỉ cần hắn không ngừng tiến bộ, thì những thông tin cô thu thập được từ hắn cũng chỉ còn giá trị tham khảo.
“Xem nhẹ rồi……”
“Vốn thấy nguyên tố phản ứng của cậu ta chỉ có phong nguyên tố, còn tưởng là một kỵ sĩ thuần hóa hoàn thành từ sớm.”
“Không ngờ lại là tự đột phá mà không dựa vào 【 Nguyên tố tẩy lễ dược tề 】, lại còn lĩnh ngộ trước ‘Nguyên tố thêm vào’.”
“Đúng là thiên tài mà.”
“Ở độ tuổi này, nếu cậu ta thực sự giải quyết được vấn đề thọ mệnh, thật sự có hy vọng đạt tới lĩnh vực truyền kỳ.”
“Hiệp hội nhà thám hiểm nhặt được bảo rồi……”
Nemo Phỉ kéo nhìn cơ thể Ân Tư không ngừng hấp thụ phong nguyên tố, đồng thời gió nhẹ xoay chuyển quanh người hắn, thầm nghĩ trong lòng.
Cứ như vậy, Ân Tư luyện kiếm, còn Nemo Phỉ kéo lặng lẽ đứng một bên quan sát.
Thời gian dần trôi, mặt trời đã lên cao.
“Tiểu thiên địa” của hai người tại sân huấn luyện ngoài trời này cũng đón thêm những vị khách khác.
“Xem kìa…… Đó là kiếm thuật lão sư mới tới và Nemo Phỉ kéo lão sư.”
“Họ đang làm gì vậy?”
Các học viên lên sân huấn luyện rèn luyện buổi sáng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, không khỏi thắc mắc.
Tuy thời tiết khá lạnh, nhưng là học viên học viện kỵ sĩ, họ đương nhiên sẽ không vì chút rét lạnh này mà lơ là rèn luyện, nếu không làm sao thi đỗ kỵ sĩ được.
“Chẳng lẽ…… Nemo Phỉ kéo lão sư để ý tới kiếm thuật lão sư mới tới?”
“Không được đâu…… Nữ thần của tôi, sao có thể nhanh chóng bị tên tiểu bạch kiểm mới tới cướp mất chứ?”
“Hơn nữa, người kia cũng đâu phải tiểu bạch kiểm!”
“Trông bình thường thế kia, Nemo Phỉ kéo lão sư sao cô lại luân hãm chứ?”
Một vài học viên lộ vẻ tuyệt vọng, đau lòng thì thầm.
Tuy nhiên, dù họ chỉ nói nhỏ, không dám tuyên dương trước mặt đương sự.
Nhưng khổ nỗi thính lực của Nemo Phỉ kéo lại rất tốt.
Vì vậy, sau khi nghe những lời đó, thần sắc cô trở nên kỳ quái, có cảm giác muốn cười mà không biết có nên cười hay không.
“Để ý tới cậu ta? Một thiếu nữ hoa quý hơn hai mươi tuổi đi tìm một nhóc con chưa đầy mười tám?”
“Ừm…… Hình như cũng không phải không được, nói đi cũng phải nói lại, là mình chiếm tiện nghi thì có.”
“Vẫn là không được…… Khí chất không tồi, nhưng ngoại hình quá bình thường.”
“Hơn nữa, loại hạt giống truyền kỳ này chưa chắc đã có tâm trí yêu đương đâu.”
Nghĩ vậy, Nemo Phỉ kéo đánh giá Ân Tư thêm vài lần rồi xoay người rời khỏi sân huấn luyện.
Người đông lên, cô tiếp tục hành vi vừa rồi quả thực không thích hợp.
Tuy nhiên, Nemo Phỉ kéo đã hạ quyết tâm, sau này phải thường xuyên tới xem Ân Tư luyện kiếm.
Bởi vì, cô đã thấy bóng dáng kỹ xảo “cấp đại sư” từ kiếm thuật của Ân Tư.
Đó là cảnh giới mà bao người đau khổ theo đuổi, nhưng mãi không thể nhập môn?
Bao người dù luyện đến già, luyện đến chết, vẫn dừng lại trước cửa, không thể bước vào?
Cô không ngờ hôm nay mình lại thấy được ở một nhóc con chưa đầy mười tám tuổi.
Đây là sự vô lý của thiên tài sao?
Cho nên, Nemo Phỉ kéo cảm thấy mình cần phải quan sát nhiều hơn.
Biết đâu nhìn mãi, chính cô cũng tìm được hy vọng đột phá “cấp đại sư”?
Tưởng tượng đến cảnh mình đột phá “cấp đại sư”, ánh mắt kinh ngạc vui mừng của lão sư, ánh mắt ngưỡng mộ của các bạn học……
Nemo Phỉ kéo cảm thấy tràn đầy động lực.
Cô muốn nói cho họ biết, cá mặn cũng có khả năng xoay người.
……
Ân Tư không để ý tới việc Nemo Phỉ kéo rời đi, cũng chẳng bận tâm tới ánh mắt dị dạng của các học viên khác.
Hắn tiếp tục luyện kiếm, cho đến khi cảm thấy thời gian đã đủ, mới dừng động tác rồi rời khỏi sân huấn luyện.
Các học viên thường xuyên nhìn Ân Tư luyện kiếm, tuy không biết hắn đang luyện loại kiếm thuật gì.
Nhưng sự chuyên chú luyện kiếm, hoàn toàn không quan tâm tới nghị luận hay ánh mắt dị dạng của người khác, cũng khiến một số học viên nảy sinh chút kính ý.
Đối với vị tân lão sư vừa tới học viện đã dám “thả thính” nữ thần của họ, họ cũng không còn quá mâu thuẫn nữa.
Dù sao, chỉ cần dùng não suy nghĩ một chút……
Họ cũng biết những học viên bình thường như mình, căn bản không có cơ hội đến với đại mỹ nữ như Nemo Phỉ kéo lão sư.
Trái lại, vị lão sư "Hắc Nhĩ" trước mắt này chính là giáo viên dạy kiếm thuật.
Nếu tạo dựng mối quan hệ tốt với ông ta, để ông ta sau này ưu ái chỉ dạy thêm cho họ.
Như vậy khả năng họ vượt qua kỳ sát hạch kỵ sĩ để tiến vào Vương đô Kỵ sĩ đoàn chẳng phải sẽ tăng lên đáng kể sao... Đây chính là tiền đồ đó.
Có tiền đồ rồi, quyền lực và tiền tài cũng sẽ theo đó mà đến...
Đến lúc đó, những nữ giáo viên xinh đẹp sẽ không còn là vọng tưởng nữa.
Rời khỏi sân huấn luyện ngoài trời, Ân Tư không chú ý tới việc không ít học viên nhìn về phía mình với ánh mắt đã bắt đầu trở nên nhiệt liệt.
Sau khi luyện kiếm xong, Ân Tư đi tới nhà ăn, thưởng thức bữa sáng mỹ vị.
Dùng bữa xong, rất nhanh đã đến giờ dạy học của hắn.
Với tư cách là giáo viên, tuy hắn mới tới nhưng trong tình cảnh nhân lực khan hiếm, đương nhiên đã được sắp xếp lịch dạy ngay lập tức.
Đối với tiết dạy kiếm thuật, Ân Tư tuy không định dạy dỗ nghiêm túc, nhưng cũng không tính toán qua loa cho xong chuyện.
Dù sao, hắn vẫn còn chút đạo đức nghề nghiệp.
Phúc lợi đãi ngộ tốt như vậy, hắn cũng không tiện vừa tới đã trực tiếp lười biếng.
Làm vậy chẳng khác nào đang vả mặt viện trưởng.
Huống chi, cũng chỉ có một tiết học vào buổi sáng mà thôi, lãng phí chẳng mất bao nhiêu thời gian.
Truyện liên quan
Triệu Hoán Thẻ Bài Hệ Thống
Phế sài... Ngạch, Thiên Đạo thẻ bài thức tỉnh!. Khi đối thủ bóp nát đồng thau tạp cuồng tiếu, nào ...
Ta Có Một Giới, Chư Thiên Vạn Giới Giới!
Chết đột ngột rồi trở thành quản lý viên bãi rác Chư Thiên số 9527.. Một tòa thành phế tích ...
Ngày Cũ Vu Sư: Giải Nghệ Luân Hồi Giả Vĩnh Sinh Chi Lộ
Kẻ luân hồi Lý một tay cầm thẻ đen mở ra cánh cổng vị diện cũ, xuyên không đến thế ...
Tro Tàn Chi Súng
Đây là một ly cocktail kỳ ảo kiểu Victoria pha chế từ quỷ dữ.. . Thêm một muỗng hơi nước, ...
Vạn Giới Thần Chủ: Từ Thôn Hoang Vắng Bắt Đầu Đúc Liền Vĩnh Hằng
Hỗn độn lượng kiếp giáng lâm, chư thiên vạn giới sụp đổ dung hợp, pháp tắc hỗn loạn, vạn tộc ...
Đại Hạ Trấn Yêu Tư, Ta Lấy Yêu Ma Luyện Kim Thân
Võ đạo cực điểm dời non lấp biển, tiên đạo thành thánh hô mưa gọi gió.. Cóc ba tấc nuốt ...