Quyển 2 · Chương 14: Lên lớp (Chỉnh sửa)

Cơm sáng qua đi, Ân Tư đi tới sân huấn luyện trong nhà, đây là nơi hắn sẽ dạy học hôm nay.

Nếu thời tiết ấm áp, hắn hẳn là sẽ dạy các học viên ở sân huấn luyện ngoài trời.

Bất quá, hiện tại là mùa sương lạnh, bản thân hắn thì không sao, nhưng thời tiết này đối với những học viên bình thường ở học viện Kỵ sĩ mà nói vẫn còn khá lạnh.

Buổi sáng lên rèn luyện một chút thì không sao, nhưng nếu đi học mà cứ ở ngoài trời, có lẽ một số học viên sẽ không chịu nổi.

Học viện Kỵ sĩ là nơi dạy học, cũng không phải kiểu doanh trại huấn luyện muốn mạng người như của gia tộc Rumba.

Ân Tư lại luyện thêm một lát kiếm thuật, coi như vận động tiêu thực sau khi ăn sáng.

Thời gian dần trôi, rất nhanh, tiếng chuông vang lên.

Ân Tư thu kiếm, đưa mắt nhìn về phía các học viên đã tập hợp, trông khá quen mắt, rất nhiều người hắn đã gặp trong phó bản ngày hôm qua.

“Trong số các ngươi có lẽ có người đã biết ta qua bữa tiệc tối qua, nhưng ta vẫn xin được trịnh trọng giới thiệu lại.”

“Chào mọi người, tên ta là Hắc Nhĩ, là giáo viên kiếm thuật mới tới.”

“Từ nay về sau, chương trình học kiếm thuật buổi sáng của các ngươi sẽ do ta đảm nhiệm.”

“Mọi người có thắc mắc gì cứ giơ tay, ta sẽ cố gắng giải đáp.”

Ân Tư bình thản nói với các học viên trước mặt.

“Thưa thầy, trông thầy có vẻ còn trẻ, liệu có đủ thực lực để dạy dỗ chúng tôi không?”

Một tên tóc vàng hời hợt giơ tay, dùng giọng điệu cợt nhả để nghi ngờ thực lực của Ân Tư.

Sau khi hắn lên tiếng, những học viên vốn định giơ tay liền lập tức rụt tay lại.

“Ta chỉ là trông có vẻ trẻ tuổi hơn so với tuổi thật mà thôi… Còn về việc có đủ thực lực dạy các ngươi hay không?”

“Ta không biết thực lực của các vị ở đây ra sao, nhưng thầy Locker của các ngươi đã công nhận thực lực của ta.”

“Nghĩ đến đó, chắc ta cũng đủ tư cách để dạy dỗ các vị rồi.”

Ân Tư liếc nhìn tên tóc vàng, sau đó tiếp tục bình tĩnh đáp lại.

“Thưa thầy, thưa thầy… Ngài và cô Nemo Phỉ Lạp có quan hệ gì vậy?”

“Buổi sáng, chúng em thấy ngài và cô Nemo Phỉ Lạp ở riêng với nhau tại đây.”

Sau tên tóc vàng, một học viên khác nhiệt tình giơ tay, tò mò hỏi Ân Tư về chuyện bát quái sáng sớm.

“Ta và cô Nemo Phỉ Lạp chỉ là đồng nghiệp.”

“Mọi người đừng đồn thổi lung tung, điều đó sẽ gây ảnh hưởng không tốt đến danh dự của cô ấy.”

Ân Tư lại lần nữa bình tĩnh giải thích.

Trong thực tế, hắn và Nemo Phỉ Lạp đúng là chỉ là đồng nghiệp.

Nhưng trong phó bản, họ lại là đối thủ, là kẻ thù muốn lấy mạng nhau.

Bất quá, phó bản không thể ảnh hưởng đến hiện thực, cho nên hiện tại hắn và Nemo Phỉ Lạp thực sự chỉ là đồng nghiệp.

Còn về sau, liệu có diễn biến thành kiểu “Ta đâm nàng một kiếm, nàng đánh ta một quyền” thành tử địch hay không, hắn cũng không biết.

“Được rồi, nếu không có vấn đề gì đặc biệt, buổi học kiếm thuật hôm nay bắt đầu thôi.”

Thấy câu chuyện có xu hướng chuyển sang bát quái, Ân Tư trực tiếp cắt ngang phần hỏi đáp để chính thức vào bài.

Vì không có kinh nghiệm làm thầy, hắn trực tiếp rập khuôn phương thức dạy học của huấn luyện viên cũ.

Đó là diễn luyện và giảng giải vài lần kiếm thuật cơ bản, sau đó trả lời các vấn đề học viên gặp phải, cuối cùng để họ tự luyện tập hoặc tìm người đối luyện.

Tất nhiên, Ân Tư không tàn nhẫn như huấn luyện viên kia, bắt họ luyện tập liên tục không được nghỉ ngơi.

Cũng sẽ không cầm roi quất họ khi họ luyện tập sai sót.

Hắn không tàn nhẫn, mà cũng chẳng cần thiết phải làm vậy.

Chỉ khi có học viên chủ động đến hỏi, Ân Tư mới gánh vác trách nhiệm mà giải đáp.

Những lúc khác, hắn đều lặng lẽ ngồi một bên, suy ngẫm về kiếm thuật, về cách vận dụng nguyên tố phong, về sự dung hợp giữa con người và tự nhiên…

“Tuy thầy Hắc Nhĩ nói rất hay, dạy học cũng không tệ.”

“Nhưng cứ cảm giác thầy ấy còn lười hơn cả thầy Locker.”

“Ít nhất thầy Locker còn đi lại, làm bộ làm tịch hỏi han tình hình luyện tập của chúng ta.”

Một học viên nhìn dáng vẻ của Ân Tư, hơi nhíu mày.

“Không… Tớ thấy thầy Hắc Nhĩ tốt hơn thầy Locker nhiều.”

“Cậu thấy thầy Hắc Nhĩ hời hợt, nhưng thầy ấy đã giảng rất kỹ những nội dung cần thiết rồi.”

“Phần còn lại chỉ là yêu cầu chúng ta chăm chỉ luyện tập mà thôi.”

“Hơn nữa, thầy Hắc Nhĩ đối với mỗi người chủ động hỏi bài đều đưa ra giải đáp rất trực tiếp và sáng tỏ.”

“Theo tớ thấy, thầy ấy là một người cực kỳ lợi hại.”

“Tốt hơn nhiều so với kiểu người thích khoác lác mà dạy học chẳng đâu vào đâu như Locker.”

Một học viên khác lắc đầu phủ định ý kiến của người kia, tỏ vẻ tán thành và tôn kính với Ân Tư.

Cậu ta cũng là một trong số ít học viên dám chủ động hỏi bài Ân Tư.

Tại sao lại nói như vậy?

Bởi vì khi Ân Tư tiến vào trạng thái “tĩnh tọa”, cảm giác mà hắn mang lại cho các học viên đã không còn giống người thường nữa.

Rõ ràng người vẫn ngồi lặng lẽ ở đó, họ quay đầu là thấy, đi vài bước là tới gần.

Nhưng mỗi học viên khi nhìn về phía Ân Tư đều có cảm giác người trước mắt không phải là người… Mà là gió, là nước, là núi, là tự nhiên, là một phần của vạn vật thế gian.

Cảm giác quỷ dị đó khiến nhiều học viên không dám làm phiền Ân Tư trong trạng thái này.

Trong tình huống đó, kẻ nào có chút đầu óc đều nhận ra sự bất phàm của Ân Tư.

Nhưng cũng chính vì vậy, họ mới không dám tiến lại gần, sợ rằng mình sẽ đắc tội với một tồn tại bất phàm như thế.

Ngay cả tên tóc vàng vốn định đến thách thức Ân Tư, lúc này cũng đã dập tắt ý định trong lòng.

Ngược lại, hắn còn đang thầm may mắn vì lúc nãy mình không quá xúc động.

“Vô nghĩa… Bây giờ ở đây, ai mà không nhận ra thầy Hắc Nhĩ là người rất lợi hại?”

“Tớ chỉ tiếc là thầy Hắc Nhĩ dường như không có ý định dạy dỗ chúng ta một cách nghiêm túc.”

“Biết thế lúc nãy trong phần hỏi đáp, tớ đã hỏi nhiều câu hơn rồi.”

Học viên bị phản bác thở dài đầy tiếc nuối.

“Đừng… Tớ khuyên cậu tốt nhất đừng có hỏi lung tung.”

Một học viên khác đột nhiên xen vào, chuẩn bị dập tắt ý niệm này.

“Tại sao?”

Học viên kia nghi hoặc hỏi.

“Cậu tốt nhất nên nghĩ kỹ xem mình muốn biết vấn đề gì rồi hãy đi hỏi thầy Hắc Nhĩ.”

“Bằng không, nếu lãng phí thời gian của thầy ấy… thì dù thầy Hắc Nhĩ không để ý, cậu cũng sẽ bị những người khác đánh cho tơi bời.”

“Xem qua thoại bản chưa? Hiện tại thầy Hắc Nhĩ đối với mọi người mà nói, chính là một phần kỳ ngộ.”

“Rất nhiều người hy vọng thi đỗ Vương Đô Kỵ Sĩ Đoàn, khả năng đều nằm ở chỗ này.”

“Mọi người sẽ không cho phép bất cứ ai phá hỏng hy vọng này.”

Tên học viên kia chậm rãi giải thích.

“Ách……”

Học viên bị phản bác nhất thời nghẹn lời.

Đồng thời hắn cũng nhận ra, ánh mắt của không ít bạn học xung quanh đã lặng lẽ đổ dồn về phía mình.

Sợ hãi, hắn vội vàng luyện kiếm, không dám hé răng nửa lời.

……

Khi chuyên chú, thời gian luôn trôi qua rất nhanh.

Tiếng chuông tan học vang lên, rất nhiều học viên nhìn theo Enzi rời khỏi sân huấn luyện ngoại vi với vẻ mặt đầy lưu luyến.

Ngay cả cô giáo Nemo Phile, người có dung mạo tinh xảo cùng dáng người quyến rũ, cũng chưa từng được hưởng thụ ánh mắt nhiệt liệt đến thế.

Điều đó khiến Enzi suýt chút nữa tưởng rằng mình đã lạc vào một học viện có xu hướng giới tính bất thường.

Bước chân rời khỏi sân huấn luyện của hắn vì thế mà nhanh hơn không ít.

Về sau, Enzi hỏi lại trong phó bản mới biết, bọn họ đây là hiếu học như khát nước.

Tất nhiên, dù bọn họ có khao khát tiến bộ đến đâu, Enzi cũng sẽ không thay đổi kế hoạch giảng dạy của mình.

Trách nhiệm của một người thầy, hắn đã làm tròn bổn phận, còn muốn tốt hơn nữa……

Hắn không có đủ tinh lực.

Truyện liên quan