Quyển 1 · Chương 197: Tháp mười vạn sọ người tế cờ huyền

Chiếc quan tài đồng thau nghiền nát lớp bùn nhão, trồi lên mặt nước. Khoảnh khắc nắp quan bật mở, mười vạn cái đầu lâu bị đóng băng xếp thành tòa tháp thi thể đập thẳng vào đáy mắt. Biểu cảm trên gương mặt chúng đông cứng lại ở khoảnh khắc kinh hoàng nhất trước khi chết, mắt mũi khóe miệng phủ đầy vảy máu đỏ sậm. Trên đỉnh tháp, lá huyền kỳ tàn tạ bị băng máu bao bọc, mơ hồ lộ ra nét bút của chữ “Tẫn”.

Thanh Đỉnh Hầu, Thiêu Hồ, khóe mắt nứt ra một tia máu. Nàng nhớ rõ lá cờ này —— ba mươi năm trước, những Minh Tử Sĩ sống sót sau tai nạn đã leo lên vách băng U Tủy Cung, chính tay đại tỷ đã cắm nó trên đỉnh núi xương lạnh. Cờ ở trong quan, vậy người đâu?

“Lòng lò nuốt băng, hàn tinh lửa cháy lan ra đồng cỏ……” Tiếng đồng dao thanh mảnh phiêu ra từ tâm tháp, từng chữ trong trẻo như hạt băng rơi xuống đất. Cả vùng đầm lầy than bỗng chốc tĩnh mịch, ngay cả tiếng vù vù từ họng pháo dung nham của Xích Đỉnh Hạm cũng đông cứng lại một nhịp.

“Chín quật tẫn, huyền kỳ hiện……” Một cái đầu lâu bên cạnh tầng thứ ba của tháp thi thể khẽ mấp máy môi, thái dương có một vết sẹo cũ hình trăng non.

Ma Côn Nhi què chân lùi lại phía sau: “Là Trăng Lạnh! Lưỡi hắn đã bị U Tủy Cung rút mất…… sao có thể……” Lời còn chưa dứt, tròng mắt của cái đầu lâu kia đột nhiên lăn lộn trong lớp vỏ băng, đồng tử hóa thành hai đốm quỷ hỏa xanh lục đâm thẳng tới! Cùng lúc đó, lớp băng máu trên đỉnh tháp “rắc” một tiếng vỡ vụn, góc huyền kỳ buông xuống, lộ ra những phù chú màu đỏ sậm chằng chịt bên dưới.

“Tránh ra!” Râu Quai Nón túm lấy Ma Côn Nhi nhào vào đống gỗ mục, mảnh băng bắn tung tóe xé toạc gáy. Móng vuốt độc của Thanh Đỉnh Hầu đã đào vào khe đai lưng, lôi ra một tấm da người mỏng như cánh ve. Đó là thứ Lão Hứa trước khi chết đã dùng độc hủ thực khắc lên mặt trong xương sườn mình, trên da là chín đạo hoa văn băng mạch nhuốm máu đen.

“Lạn Lòng Lò! Há mồm!” Nàng gào thét, vỗ tấm da máu về phía ngực Bùi Miểu. Vết rách trên lớp vỏ băng bọc lấy Kiếp Hạch bị cạnh tấm da quẹt qua, “xèo” một tiếng bắn ra những tia lửa mang mùi lưu huỳnh. Ngay khoảnh khắc tấm da người thối rữa dính vào, hoa văn băng mạch trên bản vẽ như con đỉa hút no máu, đột nhiên nhô lên những đường gân đỏ tươi trên bề mặt Kiếp Hạch!

Ong ——

Cả tòa tháp đầu lâu cộng hưởng theo nhịp đập của Kiếp Hạch. Trụ dịch xanh sẫm phun trào dưới chân tháp “phốc” một tiếng khô cạn, đáy quan tài đồng thau vỡ nát lộ ra ba đạo quỹ đạo ánh sáng xanh lam vặn vẹo, cắn khớp với những đường gân đỏ trên Kiếp Hạch như xiềng xích! Tiếng rít của Vạn Đằng Trưởng Lão hóa thành dây leo độc lao về phía điểm giao thoa của quỹ đạo ánh sáng: “Băng tủy tinh nguyên được U Tủy Cung nuôi dưỡng ba mươi năm…… là của ta!”

Oanh!

Đạn lửa dung nham từ Xích Đỉnh Hạm nện xuống vách quan tài đồng thau, nhưng ngay khi chạm vào phù chú, chúng lập tức bị mười vạn hốc mắt trên tháp đồng loạt phun ra băng diễm xanh lam đông cứng thành những khối băng đỏ sậm! Hỏa Tu La trên hạm kiều mắt muốn nứt ra. Những sợi tơ vàng nhảy múa sâu trong băng diễm kia, rõ ràng là Bắc Minh Hàn Kim đã được luyện qua “Khóa Long Đằng Giáp” của Minh Tử Sĩ! Năm đó, biết bao tinh nhuệ của Thanh Đỉnh Điện đã chết dưới thứ này!

Xương cổ Bùi Miểu phát ra tiếng “khanh khách” vì không chịu nổi gánh nặng. Kiếp Hạch nuốt chửng băng tủy tinh nguyên, bọc lấy oán niệm của ba vạn tu sĩ trước khi chết đang va đập trong cơ thể. Trong cơn hỗn loạn, bàn tay lạnh ngắt đến xanh mét của Nguyệt Dệt Cơ đột nhiên nắm chặt lấy những ngón tay khô khốc của hắn —— không phải để mượn lực, mà là đem chút tinh tủy màu bạc tím cuối cùng trong đan phôi Hàn Tinh thực cốt giữa mày nàng, xuyên qua vết nứt nơi da thịt tiếp xúc mà rót mạnh vào!

Tinh tủy cực hàn chảy vào mạch lạc tro tàn của Đốt Thế Kiếp Hỏa, giống như thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua thác nước băng vạn năm.

Roẹt ——!!

Sau lưng Bùi Miểu nổ tung một đôi cánh cốt băng hỏa hư ảo. Cánh trái là kinh lạc cháy đen, cánh phải là dòng tinh lưu băng lam cuồn cuộn. Đôi cánh cốt mãnh liệt vỗ, kình phong cuốn hắn và Nguyệt Dệt Cơ tạp vào trung tâm quỹ đạo ánh sáng xanh lam dưới đáy quan tài, bọc lấy trụ dịch xanh sẫm tanh nồng nuốt chửng cả hai!

Cơn đau nhức khiến thần trí Bùi Miểu bừng tỉnh. Thứ thanh dịch đang mấp máy kia không phải thi tủy, mà là vô số “Thi Tủy Trùng” xanh sẫm, nhỏ như sợi tóc, đầu đuôi đều có giác hút dữ tợn. Chúng điên cuồng chui vào khe hở của Kiếp Hạch, nhưng lại đụng phải dòng tinh tủy bạc tím mà Nguyệt Dệt Cơ rót vào. Hàn khí lạnh thấu linh hồn bùng nổ từ trung tâm, tiếng “rắc rắc” không dứt bên tai —— đàn Thi Tủy Trùng thế mà bị đông cứng tại nơi kinh lạc của hắn và nàng giao thoa, giống như đóng vô số chiếc đinh xanh sẫm tinh vi lên mạch Kiếp Băng Hỏa đang kề bên rách nát!

Huyền kỳ trên đỉnh tháp không gió tự động. Băng máu trên mặt cờ tan chảy thành nước bẩn chảy qua phù chú, mười vạn cái đầu lâu đột nhiên cùng kêu lên thảm thiết. Trong Kiếp Hạch ở ngực Bùi Miểu, tiếng rít của mười vạn oan hồn va đập vào vách băng —— đầu lâu của chính chúng nổ tung trên thân tháp, mưa đá xanh sẫm cháy rực ném về phía những cột băng trụ dung nham!

“Chạy!” Thanh Đỉnh Hầu xé tấm áo da dính đầy mỡ ném về phía lò lửa đang rơi xuống, ngọn lửa từ mảnh vải trong chốc lát làm tan chảy lớp vỏ băng. Ma Côn Nhi cõng Bùi Miểu đã ngất lịm, Râu Quai Nón bảo vệ nửa thân hình bị đóng băng của Nguyệt Dệt Cơ, lảo đảo chạy gấp. Những cái đầu lâu cháy rực nổ tung dưới gót chân, ngọn lửa lạnh màu lục đậm liếm láp những đôi chân đã cứng đờ.

Thanh Đỉnh Điện ngoái đầu nhìn lại lần cuối. Dưới đáy tháp lò sụp đổ, nửa chiếc mặt nạ đồng thau cháy đen từ từ chìm vào thanh dịch sền sệt. Bên cạnh mặt nạ, một đoạn cằm nhấp chặt, đường nét sắc bén mà căng cứng, độ cong quen thuộc đến mức khiến người ta lạnh cả tâm can —— đó là nụ cười lạnh mà đại tỷ vẫn thường có trước mỗi khi bố trí kế hoạch tuyệt sát.

Truyện liên quan