Quyển 1 · Chương 183: Lá phổi nát nở hoa

Ba con quái vật đằng cốt ngoài lỗ thủng kia, trông chẳng khác nào lũ ong vò vẽ bị chọc phá tổ, đang gào thét không ngừng! Mấy tên xương khô da dày thịt béo vừa trúng đòn băng hỏa độc quang lúc nãy đã vặn vẹo đứng dậy, những đốm lửa xanh trong hốc mắt dây mây lại càng cháy rực!

Trong đó, một con quái vật với móng vuốt xương xẩu đang nắm chiếc hồ lô lục ngọc đột nhiên vươn tới trước! Miệng hồ lô chĩa thẳng vào lỗ thủng đang bốc khói trên ngực Bùi Miểu! Hai con quái vật đằng cốt còn lại càng quỷ dị hơn, những móng vuốt dây mây "phụt" một tiếng cắm phập vào làn nước đục màu lục đậm, điên cuồng khuấy đảo!

Xôn xao ——!

Dưới đáy nước như thể đang sôi sùng sục, đột nhiên trồi lên mấy sợi dây leo to như thùng nước, khoác trên mình lớp vỏ đằng già nua màu vàng sẫm... Không đúng! Đỉnh đầu thứ đó nổ tung! Là những đóa hoa thịt to bằng cối xay! Cánh hoa dày cộm như da heo ươn, viền mép còn lởm chởm những chiếc răng nhọn như lưỡi cưa! Tâm hoa đầy những bùn nhầy màu hồng phấn, "ùng ục ùng ục" phun ra làn sương ngọt tanh màu hồng, ngửi như rượu hoa quế pha với chuột chết, vừa thơm vừa buồn nôn!

"Mộc Lão Hoa! Loại Mộc Lão Hoa gặm xương không nhả bột phấn!" Thanh Đỉnh Hầu hét đến lạc cả giọng! Năm xưa nàng từng bị thứ này truy đuổi, suýt chút nữa đã biến thành món thịt băm cho đám hoa bùn kia! Nàng dùng móng vuốt đầy độc tố liều mạng kéo thân hình rũ rượi của Bùi Miểu ra sau, lưng tựa vào vách đằng trơn trượt nơi cửa hang, khí lạnh từ cột sống chạy dọc lên tận đỉnh đầu!

Căn bản không thể trốn thoát!

Con quái vật đằng cốt cầm hồ lô há miệng, "phốc phốc phốc" bắn ra ba quả cầu nọc độc xanh sẫm dính nhớp như đạn liên thanh! Kích thước còn lớn hơn lúc nãy một vòng! Quả cầu độc mang theo mùi tanh nồng nặc, lao thẳng vào cái hố đen đang phun khí trên ngực Bùi Miểu!

Hai con quái vật đằng cốt còn lại giương móng, những đóa "Mộc Lão Hoa" miệng rộng hoác, chảy đầy phấn chướng ngọt nị kia như sống lại, những cánh hoa mang răng nhọn hoắt đột ngột mở ra! Phấn chướng sền sệt bên dưới cánh hoa tựa như những tấm lưới mềm dẻo, phong tỏa mọi lối thoát của lỗ thủng! Cánh hoa còn tỏa ra lực hút cực mạnh! Dòng nước vẩn đục gần cửa hang, những mảnh gỗ mục, thậm chí cả những sợi dây leo nhỏ trên vách hang cũng bị "lả tả" cuốn vào cánh hoa, trong nháy mắt bị bao phủ bởi một lớp "vỏ bọc đường" màu hồng phấn, mắt thấy sắp bị dịch nhầy của cánh hoa hòa tan!

Chưa hết! Dưới đáy nước "rầm" một tiếng, bảy tám sợi dây leo thô to như thùng nước, chi chít những nốt sần sùi, tựa như đàn mãng xà săn mồi, từ dưới đáy bùn lầy lao vút lên như tia chớp về phía lỗ thủng! Mục tiêu nhắm thẳng vào mắt cá chân và vòng eo đang lộ ra của Bùi Miểu! Những nốt sần trên thân dây leo vỡ ra vô số lỗ nhỏ, phun ra từng đợt chướng khí màu lục đậm, đan thành một tấm lưới vô hình quấn tới!

Băng lam hàn quang? Đốt Thế Kiếp Hỏa độc sát? Những luồng sáng hỗn loạn lúc nãy đã sớm game over! Cái hố đen trên ngực Bùi Miểu giờ như một chiếc bếp lò vỡ nát, đế đã cháy thủng, chẳng còn thứ gì có thể phun ra ngoài!

Ba mặt tuyệt sát! Phía trên là cầu nọc độc dội xuống! Trái phải là Mộc Lão Hoa há miệng nuốt chửng! Phía dưới là dây leo quấn hồn và lưới chướng khí!

Thanh Đỉnh Hầu nhìn ba quả cầu nọc độc xanh sẫm đang lao tới trước mặt! Mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi! Móng vuốt đầy độc của nàng theo bản năng muốn đưa lên chắn, nhưng đầu ngón tay vừa chạm vào rìa độc khí, một luồng nóng rát thấu tim đã chạy dọc theo xương cốt, kẽ móng tay "xèo" một tiếng bốc khói đen khét lẹt!

Trốn? Trốn đi đâu? Cái hố đen kia đã sắp ngừng phun khí, Bùi Miểu chẳng khác nào con heo đã cạo lông nằm chờ trên thớt! Phía sau là vách đằng ướt át trơn trượt! Dưới chân, dây leo đã sắp quấn chặt lấy cổ chân!

Xong rồi! Trong đầu Thanh Đỉnh Hầu chỉ còn lại tiếng kêu rên này.

Đúng lúc quả cầu nọc độc sắp đập vào phần thịt nát trên ngực Bùi Miểu ——

Phụt...

Một tiếng động nhẹ như tiếng bóp vỡ mụn mủ.

Bên cạnh cái lỗ thủng đang mở hoác trên ngực Bùi Miểu, nơi trước đó bị bùn lầy dán lại, bị bột độc châm thấm vào, rồi lại bị xé toạc lớp thịt cháy đen... giống như bị một chiếc móc vô hình từ bên trong xé rách! Dưới lớp da thịt đó vốn chẳng có gì! Nhưng ngay tại chỗ sâu trong nếp gấp thịt cháy đen, một điểm sáng màu lục đậm nhỏ bằng đầu kim... đột nhiên lóe lên!

Chỉ lóe lên đúng một cái!

Một luồng hơi thở không thuộc về băng lam hàn khí, không thuộc về Đốt Thế Kiếp Hỏa, cũng không thuộc về khí độc bùn lầy xung quanh... một luồng sinh khí Mộc hành thuần túy, mang theo tử khí nồng đậm, như được ươm mầm từ đất hủ trăm năm, khỏe khoắn và tinh khiết... hơi thở ấy!

Luồng hơi thở này quá yếu, quá nhạt!

Nhưng nó lại giống như một tia lửa rơi vào đống thuốc nổ!

Đóa Mộc Lão Hoa gần nhất đang há "miệng rộng phấn chướng" định nuốt chửng Bùi Miểu! Những cánh hoa chứa đầy dịch nhầy phấn chướng to bằng cối xay đột nhiên khựng lại giữa không trung! Những bùn nhầy khí độc trong tâm hoa như mặt nước bị đổ dầu nóng vào, "phần phật" sôi trào! Vô số độc trùng màu xanh lục nhỏ li ti điên cuồng vặn vẹo trong dịch nhầy! Cả đóa hoa rung lên bần bật! Thế mà... nó lại sinh sôi chuyển hướng cái miệng rộng đang định nuốt người! Mang theo một sự tham lam cuồng bạo khó hiểu, cánh hoa đột ngột khép lại! Bang!

Nó trực tiếp nuốt chửng đoàn nọc độc xanh sẫm đang bắn tới trước mắt!

Tư lạp ——!!!

Dịch độc xanh sẫm dính nhớp nổ tung trong đóa hoa hồng phấn! Như nước đổ vào dầu nóng! Cả đóa Mộc Lão Hoa trong nháy mắt bị thiêu rụi, bốc lên làn khói lục nồng nặc hôi thối! Những cánh hoa mang răng nhọn hoắt điên cuồng run rẩy cuộn lại, tâm hoa phát ra tiếng "tư tư" chói tai!

"Hô hô hô ——" con quái vật đằng cốt điều khiển nó phía sau vung vẩy móng vuốt, bộ khung xương dây leo phát ra tiếng ma sát chói tai, rõ ràng việc đóa hoa bị trọng thương cũng khiến nó chịu đòn đau!

Gần như không phân trước sau!

Hai đóa Mộc Lão Hoa còn lại và những quả cầu nọc độc bắn về phía Bùi Miểu cũng chịu ảnh hưởng! Một lực kéo mỏng manh nhưng chân thực phát ra từ điểm Mộc khí yếu ớt trên ngực Bùi Miểu!

Đàn dây leo thô tráng đang lao về phía chân Bùi Miểu, như thể nghe thấy một hơi thở cực kỳ chán ghét nhưng lại mang theo sự cám dỗ chết người, chúng đột ngột vặn vẹo cong lại ngay trong nước, những nốt sần trên thân phun ra chướng khí cũng rối loạn phương hướng, như mạng nhện bị gió thổi bay!

Hai đóa Mộc Lão Hoa khác định vây tới cũng lắc lư, lực hút của cánh hoa trong nháy mắt hỗn loạn!

Chính là khoảnh khắc hỗn loạn này!

"Sương Liên!"

Một giọng nói lạnh lẽo đến tận cùng vang lên sát bên tai! Là Nguyệt Dệt Cơ! Nàng không biết từ lúc nào đã như một dải băng ngưng kết lướt ngang qua! Thân hình gần như lướt sát mặt nước đầm độc! Cánh tay trái cháy đen chỉ còn lại nửa đoạn xương trắng — lớp vỏ lụa trắng và lớp băng xác bên ngoài đã vỡ vụn — để lộ phần xương trắng hếu! Lúc này, trên phần xương ấy quấn lấy một tầng hàn khí thực cốt đậm đặc đến mức hóa xanh! Hàn khí như ngưng tụ thành một con rắn sống!

Vèo!

Những ngón tay xương trắng đột nhiên cắm xuống đất! Một sợi dây leo thô tráng vừa bị hàn khí làm cho đứt lìa! Sợi dây leo to bằng bắp đùi, vết cắt vẫn còn "tư tư" bốc khói nhẹ do bị băng hỏa thiêu đốt! Trong lòng bàn tay phải bị bỏng lạnh của Nguyệt Dệt Cơ, viên Sương Tủy Tinh cuối cùng bị nàng ấn mạnh vào đoạn dây leo đó!

Răng rắc! Phốc!

Sương Tủy Tinh bị lực băng nứt chấn vỡ ngay trong đoạn dây leo! Lượng lớn hàn độc hòa cùng dòng nước lạnh thực cốt đang bạo tẩu trong cơ thể Nguyệt Dệt Cơ, trong nháy mắt nổ tung trong sợi dây leo kia!

Tư lạp —— oanh!

Toàn bộ sợi dây leo thô tráng như bị đóng băng thấu rồi bị đập nát như cột đá! Từ chỗ bị cốt trảo của Nguyệt Dệt Cơ nắm lấy, vô số gai gỗ mang theo băng lăng sắc nhọn và hàn độc xanh thẫm bùng nổ! Những mảnh vụn đằng mộc nổ tung mang theo hàn khí thấu xương bắn ra bốn phía! Tạo thành một cơn lốc hàn độc và mảnh gỗ cuồng bạo, không phân địch ta!

Phốc phốc phốc phốc……

Những gai gỗ băng hàn bắn ra dữ dội, xé nát tấm lưới chướng khí ngay trong gang tấc! Đồng thời đâm xuyên qua mấy sợi dây leo thô tráng đang vươn tới phía dưới! Thậm chí đâm mạnh vào những cánh hoa dày của hai đóa Mộc Lão Hoa đang trong cơn hỗn loạn! Cánh hoa bị gai băng độc đâm thủng, "phốc phốc" phun ra dịch phấn tanh hôi!

Chướng khí hỗn loạn và hành động của đám dây leo bị cơn lốc hàn mộc bất ngờ chặn đứng!

Ngay trong khoảnh khắc cơn lốc hơi lắng xuống!

Sợi dây leo thô tráng nhất, chi chít những nốt u lớn, tựa như vua của loài rắn độc đang say ngủ, bị chọc giận hoàn toàn, nó bất chấp dư ba của cơn lốc hàn mộc, hung hăng quất về phía Nguyệt Dệt Cơ! Đỉnh sợi dây leo đột nhiên vỡ ra, phun ra một luồng chướng khí độc màu lục thảm sền sệt, gần như không thể nhìn thấy! Nó lặng lẽ cắt ngang dòng nước, nhắm thẳng vào eo bụng Nguyệt Dệt Cơ!

Quá nhanh!

Lực cũ của Nguyệt Dệt Cơ vừa kiệt, lực mới chưa sinh! Cánh tay trái cháy đen vẫn còn cắm trong đoạn dây leo nổ tung!

Mắt thấy lưỡi độc sắp chạm người!

Một bóng đen đột nhiên từ phía nghiêng lao tới trước mặt Nguyệt Dệt Cơ!

Là Thanh Đỉnh Hầu!

Nàng không biết đã đẩy Bùi Miểu ra phía sau trên mặt đất bùn lầy từ lúc nào! Cái thân xác đầy độc tố của nàng cứng rắn lao lên đỡ đòn!

Phụt!

Lưỡi chướng khí độc màu lục thảm lặng lẽ kia chém thẳng vào nửa vai phải đang chắn phía trước của nàng! Cắt sâu vào lớp giáp phiến thối rữa và da thịt!

Không có tiếng kêu thảm thiết! Chỉ có tiếng "tư lạp" khi da thịt bị kịch độc ăn mòn và làn khói đen khét lẹt bốc lên!

"Ách……!" Trong cổ họng Thanh Đỉnh Hầu phát ra tiếng gầm gừ của dã thú, nửa người bên phải trong nháy mắt suy sụp! Kịch độc theo vết thương trên vai điên cuồng chui vào! Nhưng đôi mắt thiêu đốt chỉ còn lại sự tàn nhẫn của nàng vẫn nhìn chằm chằm vào khu vực trung tâm điều khiển quái vật đằng cốt, bàn tay trái cháy nát vòng ra sau túm lấy mảnh giáp phiến hộ tâm đầy độc đang bị chém nát trên ngực, cùng với nửa phần thịt vai đang bị kịch độc ăn mòn, giật mạnh!

Xoẹt!

Nàng cứng rắn giật phăng mảnh giáp phiến độc ác đang hòa vào huyết nhục, sắp bị kịch độc nuốt chửng! Trên giáp phiến vẫn còn dính những mảnh thịt nát bị chém lìa của nàng!

"Lũ lá cải thối Bách Thảo Các! Xương cốt của lão nương còn chưa đến lượt lũ chó các ngươi gặm!" Nàng gào thét, dùng chút sức lực cuối cùng ném mảnh giáp phiến dính đầy máu độc và thịt nát xuống vùng nước đục sâu thẳm cách đó không xa, ngay cạnh bãi bùn nơi ba con quái vật đằng cốt đang đứng!

Thình thịch!

Mảnh giáp phiến vỡ nát mang theo bùn độc máu me chìm xuống, không tạo nên bọt nước lớn.

Nhưng ngay khoảnh khắc nó chìm xuống!

Ục ục...

Dưới đáy nước, sâu trong rừng đằng vốn chỉ có dòng nước ngầm cuồn cuộn, đột nhiên truyền đến một trận rung động nặng nề quái dị, như thể vô số chiếc trống hủ bại đồng loạt vang lên! Toàn bộ mặt nước như thể đang sôi sùng sục!

Rầm! Rầm! Rầm!

Ba đóa Mộc Lão Hoa vừa bị Thanh Đỉnh Hầu mắng là "lá cải thối" bỗng nhiên đình chỉ mọi hành động! Cánh hoa co rút cuộn vào trong! Sương phấn hồng trong tâm hoa quay cuồng sôi trào dữ dội, như thể đang nấu nướng thứ gì đó bên trong! Ngay sau đó ——

Phốc phốc phốc!!!

Ba đạo khí trụ Mộc hành nồng đậm đến mức không thể tan, đen nhánh như mực, mang theo tử khí nồng nặc và kịch độc, như suối phun tuyệt vọng, đột nhiên từ sâu trong tâm ba đóa hoa phun trào ra! Không phải bắn về phía lỗ thủng! Mà là thẳng tắp nhằm phía trên! Rót vào ba chiếc hồ lô lục ngọc trong tay ba con quái vật đằng cốt!

Hồ lô lục ngọc chấn động dữ dội! Miệng hồ lô phun ra không còn là khí độc xanh sẫm, mà biến thành ngọn lửa màu xanh đen quỷ dị, oán độc và ngưng tụ hơn! Ngọn lửa nhảy múa, trong nháy mắt đốt cháy móng vuốt dây mây đang cầm hồ lô của ba con quái vật! Những móng vuốt dây mây thô tráng bị lửa độc thiêu đốt, phát ra tiếng "tư tư" nghe đến ê răng, nhưng không tan chảy nhanh như dự đoán, ngược lại như bị đổ dầu vào củi khô, từ chỗ bị đốt cháy, một luồng lục quang sâu thẳm nhanh chóng lan tràn lên trên, như thể đang gặm nhấm tinh hoa độc mộc của đằng cốt!

"Hô hô hô ——!"

Từ phần miệng dây leo rỗng tuếch của ba con quái vật phát ra những âm thanh dị dạng, hỗn tạp giữa nỗi đau đớn và sự hưng phấn điên cuồng! Chúng giơ cao những móng vuốt đang bị lửa độc thiêu đốt và "gặm nhấm"! Từ đầu móng vuốt, hay nói đúng hơn là từ cuối sợi dây leo, ba luồng quang hoa màu xanh lục miêu tả giống hệt nhau, hỗn tạp oán hận, kịch độc và sinh cơ hủ bại, "vút" một tiếng bắn ra! Mục tiêu không còn là lỗ thủng nữa!

mà là ——

Trước ngực Bùi Miểu, nơi lỗ thủng thịt nát không còn phun khí, lại ẩn ẩn lóe lên những đốm sáng mộc khí xanh sẫm!

Ba sợi dây mây nhọn hoắt như lưỡi rắn độc phun ra, tốc độ nhanh đến mức vượt xa mọi đòn tấn công trước đó! Nháy mắt đã xé toạc không gian!

Phốc! Phốc! Phốc!

Chuẩn xác vô cùng, chúng hung hăng cắm vào... bên cạnh miệng vết thương cháy sém, cuốn khúc nơi trước ngực Bùi Miểu! Chính là cạy mở những nếp gấp da thịt! Thật sâu dò xét vào trong!

Dây mây đâm sâu dưới lớp da thịt cháy nát, nháy mắt gắt gao cuốn lấy luồng ánh sáng xanh sẫm đang miễn cưỡng duy trì nơi sâu thẳm thịt nát, đó là trung tâm của hơi thở mộc hành mỏng manh mà thuần túy!

Lộc cộc... ục ục...

Dây mây tựa như ba con đỉa tham lam, đập mạnh liên hồi! Điên cuồng mút lấy, lôi kéo luồng tinh khí mộc hành mỏng manh nơi sâu thẳm huyết nhục Bùi Miểu! Chút sinh khí mộc hành tinh thuần này căn bản không thể ngăn cản sự cắn nuốt này! Những luồng quang hoa màu lục đậm với tốc độ mắt thường có thể thấy được, dọc theo dây mây bị hút ngược trở lại! Dũng mãnh lao về phía ba con quái vật đằng cốt ở đằng xa, nơi những móng vuốt dây leo đã bị bao phủ bởi ánh lục sâu thẳm!

Ngực Bùi Miểu đột nhiên chấn động! “Ách a... Ô...” Một tiếng gào thét khô khốc, vặn vẹo, tựa như hầu cốt bị bóp nát sinh sôi từ trong ngực hắn thoát ra! Nơi lỗ thủng tĩnh mịch đen ngòm, chợt phun trào một luồng khí hỗn hợp giữa máu khô và vụn thịt đen xanh!

Da thịt quanh lỗ thủng, thậm chí cả vùng da cháy sém ở ngực bụng, như bị nháy mắt rút cạn mọi “khí động” và “hơi nước”, mắt thường có thể thấy được sự khô héo, bẹp dúm xuống! Làn da hiện lên sắc hôi bại khô vàng của người chết! Giống như chiếc lá mục cuối thu bị ép cạn chất lỏng! Đồng thời, quanh miệng vết thương bị dây mây cắm vào, màu tro tàn bắt đầu điên cuồng lan rộng!

Hơi thở Bùi Miểu hoàn toàn lịm dần. Tựa như ba sợi dây mây cắm vào kia không chỉ hút lấy tinh khí mộc hành, mà còn đang rút cạn chút sinh mệnh cuối cùng của hắn!

Gần như ngay khi sinh cơ trước ngực Bùi Miểu bị điên cuồng rút cạn, huyết nhục khô héo cùng lúc ——

Răng rắc sát sát ——

Cách đó không xa, nơi sâu thẳm trong vạn đằng độc lâm vẩn đục dưới đáy nước, gần khu vực ám ảnh vẫn luôn kích động không thôi phía sau ba con quái vật đằng cốt, mặt nước lặng lẽ vỡ ra. Một tảng lớn vật thể màu lục đậm giống như lá sen khổng lồ, bao phủ bởi lớp rêu phong dày đặc chậm rãi nhô lên. Thứ đó càng giống một lá phổi thối rữa khổng lồ, vẫn còn đang chậm rãi đập...

Vô số dây mây thô tráng màu lục đậm như những mạch máu mấp máy kéo dài từ đáy nó ra, cắm sâu vào nơi bùn lầy thối rữa. Nó hơi phập phồng, mỗi một nhịp đập mỏng manh đều khiến mặt nước xung quanh dao động nhẹ. Trên bề mặt lá phổi hủ hóa khổng lồ này, nơi mảnh giáp vỡ mà Thanh Đỉnh Hầu mang theo tinh nguyên huyết nhục của chính mình cắm vào đáy nước, một khối vật chất sền sệt đang lặng lẽ thấm vào lớp rêu phong trên bề mặt lá phổi.

Nơi thấm vào, rêu phong chậm rãi mở ra, một luồng khói đặc màu lục đậm, nồng nặc, tĩnh mịch hơn cả chướng khí của Mộc Lão Hoa, tựa như tinh nguyên hủ bại từ trung tâm đầm lầy ngàn năm bị nén lại, vô thanh vô tức tràn ra từ chỗ tổn thương của lá phổi thối, giống như một giọt mực đặc khuếch tán, nhanh chóng hòa vào trong nước! Làn khói này không hề phiêu tán lên trên, ngược lại quỷ dị trầm xuống thẳng tắp, lặng lẽ thấm về phía nơi ba con quái vật đằng cốt cắm rễ sâu trong bùn lầy...

Thanh Đỉnh Hầu che lấy bờ vai thịt nát bị kịch độc ăn mòn ngã trên mặt đất, đau đớn khiến tầm mắt nàng mơ hồ, nhưng nàng vẫn gắt gao nhìn chằm chằm ba sợi dây mây đang đập mút nơi ngực Bùi Miểu, khóe miệng cháy sém cố sức liệt ra một độ cung vô cùng khó coi:

“... Hắc... Đồ chó chết... Hút... Hút đến tận mồ tổ tông nhà ngươi... Mới là thuốc bổ thật sự...”

Truyện liên quan