Quyển 1 · Chương 210: Vật Tế Thần

Chương 210: Hiến tế phẩm

“Thứ này là thánh vật được thờ phụng trong thần miếu của dân cũ.” Khải Tư gồng cứng cơ hàm, chỉ vào vết đạn xuyên qua quả trứng rắn, nơi chất lỏng màu đen đang rỉ ra.

Vết nứt trên bộ đồ bảo hộ ở cổ hắn đang chảy ra mủ vàng, đây là triệu chứng nhiễm bào tử giai đoạn trung kỳ. “Khi chúng ta tận dụng lúc nguyệt thực để đánh úp hang mãng xà, con quái vật này đang nuốt chửng những kẻ hiến tế bị trói trên cột đá.”

Hình chiếu thực tế ảo trên bảng điều khiển sáng lên, hình ảnh đột ngột rung lắc dữ dội. Dưới ánh nguyệt thực, con mãng xà khổng lồ màu đỏ chiếm cứ tế đàn, quả trứng rắn đập nhịp nhàng như trái tim.

Khi viên đạn xuyên thép không tiếng động xé toạc vỏ trứng, con mãng xà dựng đứng cổ, vảy trên người dựng ngược cả lên. Sáu con đồng tử dựng đứng đồng loạt co rút thành những sợi huyết tuyến, nó mở rộng hàm dưới lộ ra ba tầng răng nanh. Tiếng rít chói tai ấy thậm chí làm vỡ nát cả bộ phận mô phỏng âm thanh của hình chiếu.

Khoảnh khắc quả trứng bị đục thủng, chất nhầy màu đen phun trào như suối. Trong thứ chất lỏng dính nhớp đó, một sinh vật hình người toàn thân phủ vảy màu than chì lăn xuống thềm đá, những chiếc vảy tinh xảo ấy ánh lên vẻ kim loại quỷ dị dưới ánh trăng.

“Ta không hiểu nổi…” Khải Tư dùng bàn tay quấn băng vải đấm mạnh lên bảng điều khiển, những giọt máu rỉ ra từ kẽ ngón tay để lại những vệt đỏ tươi trên mặt bàn. “Nếu cơ thể bọn chúng đã tồn tại kháng thể, tại sao còn phải hiến tế? Chẳng lẽ còn có điều gì mà chúng ta chưa phát hiện ra?”

Hà Tuệ bất ngờ thọc đôi găng tay cao su vào hình chiếu thực tế ảo. Cô phóng to đầu ngón tay, dừng hình ảnh ở nơi sâu nhất của chất nhầy — ở đó lơ lửng nửa khuôn mặt người hoàn hảo, hàng mi vẫn còn đọng lại chất nhầy đen ngòm. “Mang tế phẩm lại đây.” Giọng cô lạnh băng như dao phẫu thuật.

Khải Tư gật đầu ra hiệu cho binh lính bên cạnh. Người lính kéo vào một chiếc hộp kim loại rồi mở ra, bên trong nằm sinh vật hình người với làn da phủ đầy vảy.

“Chết rồi sao?” Mặt nạ bảo hộ của Hà Tuệ áp sát vào ngực tế phẩm, hơi thở tạo thành lớp sương mờ trên cửa sổ quan sát.

“Khi chúng tôi mang về, nó đã mất hết dấu hiệu sinh tồn.” Khải Tư nói với giọng điệu bất thiện.

Hà Tuệ dùng dao thực nghiệm rạch lớp vách ngăn phủ vảy. Ngay khoảnh khắc mũi dao khơi lên, toàn bộ lớp màng vảy đột ngột xoay chuyển, chất nhầy màu đen như vật sống lao vọt ra.

Khải Tư nhanh tay lẹ mắt, một tay kéo Hà Tuệ ra ngoài. Chất nhầy văng tung tóe, tạo thành những quỹ đạo ăn mòn hình mạng nhện trong không trung.

Chất nhầy văng ra tạo thành hàng chục quỹ đạo ăn mòn, tựa như một tấm lưới tử thần.

Một người lính trẻ tuổi hét lên, tiếng thét nghẹn lại trong cổ họng — mặt nạ bảo hộ của cậu ta bị một giọt chất nhầy đục thủng, thứ dịch đen có tính ăn mòn theo xoang mũi rót vào trong.

Mọi người trơ mắt nhìn bộ đồ tác chiến của cậu ta phồng lên rồi xẹp xuống, những mô mặt bị hòa tan chảy ra từ cổ áo, cuối cùng đọng lại trên mặt đất thành một bãi dịch đen sủi bọt.

Leng keng — cán dao phẫu thuật bị nóng chảy rơi xuống đất.

Trên cơ thể đứa trẻ sơ sinh vừa lộ ra, những hoa văn màu đen đang tái tổ chức với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, phác họa nên những đồ án phức tạp dưới làn da tái nhợt.

Hà Tuệ nhíu mày sâu sắc, đầu ngón tay lơ lửng trên bảng dữ liệu thực nghiệm, run rẩy không ngừng.

Cô chậm rãi lắc đầu, đồng tử sau lớp mặt nạ bảo hộ co rút lại, kinh hoàng nhìn chằm chằm vào cơ thể vẫn còn nguyên vẹn sau khi bị chất nhầy đen ngâm qua — những hoa văn đen trên da vẫn đang mấp máy, như thể một sinh vật nào đó đang dệt nên những mã gen bí ẩn dưới da.

“Điều này… không thể nào.” Giọng cô trầm thấp, mang theo sự kinh ngạc bị đè nén.

“Tít tít tít —!”

Tiếng cảnh báo chói tai đột ngột vang lên, đâm vào màng nhĩ đau nhức. Toàn bộ ánh sáng trong phòng thí nghiệm lập tức chuyển sang màu đỏ rực, đèn báo hiệu nhấp nháy điên cuồng, kéo dài bóng dáng mọi người thành những hình thù vặn vẹo, tựa như sinh vật đang giãy giụa trong cơn hấp hối.

Khải Tư đột ngột ngẩng đầu, vết thương nơi cổ vì căng thẳng mà rỉ ra nhiều mủ dịch hơn. Ánh mắt hắn lướt qua màn hình theo dõi — lớp phòng thủ bên ngoài đang sụp đổ từng tầng một, một bóng ma khổng lồ nào đó đang dao động bên ngoài căn cứ, tiếng va đập như sấm rền truyền qua vách tường hợp kim.

“Bọn chúng tới rồi.” Giọng hắn khàn đặc, ngón tay vô thức vuốt ve báng súng, những đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức. Hắn quay sang mười hai phôi thai đang lơ lửng trong khoang nuôi cấy, những bóng đen trong chất lỏng đã mơ hồ hiện ra hình dáng vặn vẹo. “Tiến sĩ Hà, những phôi thai này… là hy vọng cuối cùng của chúng ta.” Yết hầu hắn lăn động, giọng nói nặng nề như chì, “Nếu lần thực nghiệm này thất bại…”

Hắn không nói hết câu, nhưng tất cả mọi người đều hiểu — sự hủy diệt không còn là lời đe dọa, mà là một cuộc đếm ngược.

Hơi thở của Hà Tuệ ngưng tụ thành sương trắng bên trong mặt nạ. Cô thu hồi ánh mắt khỏi tế phẩm, ngón tay lướt nhanh trên bảng điều khiển, dữ liệu hình chiếu thực tế ảo tuôn chảy như thác đổ. Ánh mắt cô lạnh lùng và tập trung, như thể sự sụp đổ bên ngoài chẳng liên quan gì đến mình.

“Tôi sẽ hoàn thành thực nghiệm.” Giọng cô rất nhẹ, nhưng sắc bén như lưỡi dao.

Sâu trong hành lang, tiếng kim loại bị xé rách vang lên ngày một gần.

Truyện liên quan