Quyển 1 · Chương 520: Cổ thần Krasin

Khi đôi mắt của Cổ thần Krassin mở ra, toàn bộ thế giới như thể đông cứng trong một khoảnh khắc.

Đó không phải là cái "nhìn" theo nghĩa vật lý, mà là sự "bao phủ" ở cấp độ quy luật.

Khi con mắt đen thuần túy ấy hiện ra từ vết nứt của Nhãn Quy Khư, tất cả sức mạnh đang vận hành trong điện đường Đế Môn – dù là sức mạnh Thần duệ màu vàng sẫm của Meyer, quy luật huyết sắc của Đại Ngọc Tình Văn, lĩnh vực Vĩnh Dạ của Huyền Kính, hay ánh bình minh vàng nhạt của Lâm Dịch – đều đình trệ trong chớp mắt.

Giống như hình ảnh trong một bộ phim bị nhấn nút tạm dừng.

"Cuối cùng thì..." Meyer nằm bò trên mặt đất, những mảnh vỡ của tinh hạch huyết duệ găm vào lòng bàn tay, nhưng hắn lại nở nụ cười điên dại bệnh hoạn, "Cuối cùng... cũng đánh thức được rồi..."

Giọng hắn ngày càng yếu ớt, nhưng sự điên cuồng trong mắt lại càng rực cháy.

"Các ngươi... giết ta thì đã sao? Cổ thần giáng lâm... thế giới này... định sẵn sẽ trở thành vật nuôi của Ngài..."

Lời còn chưa dứt, cơ thể Meyer bắt đầu tan rã.

Không phải cái chết về mặt vật lý, mà là sự "phân rã" ở bản chất – da thịt, cơ bắp, xương cốt đều hóa thành vô số giọt máu đỏ thẫm, lơ lửng giữa không trung.

Bên trong mỗi giọt máu, có một bóng ma linh hồn vặn vẹo, thu nhỏ đang giãy giụa trong đau đớn.

Đó là vô số mảnh linh hồn mà hắn đã đánh cắp và lưu trữ thông qua tinh hạch huyết duệ trong suốt ba trăm năm qua.

Đồng tử Đại Ngọc Tình Văn co rút: "Hắn đang tự hiến tế, lấy tất cả những linh hồn đã đánh cắp làm vật tế, củng cố kênh giáng lâm cho tàn niệm của Cổ thần!"

Nàng muốn ngăn cản, nhưng cơ thể bị ánh nhìn quy luật của Cổ thần ghim chặt tại chỗ, ngay cả một ngón tay cũng không thể cử động.

Huyền Kính nghiến răng, sức mạnh Vĩnh Dạ trong cơ thể điên cuồng xung kích, cố gắng phá vỡ sự trói buộc, nhưng áp lực đến từ chiều không gian cao hơn ấy tựa như sức nặng hàng tỷ tỷ tấn, khiến nàng ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn.

Chỉ có Lâm Dịch.

Sức mạnh bình minh vàng nhạt lưu chuyển trên bề mặt cơ thể, miễn cưỡng chống đỡ lại sự áp chế từ ánh nhìn của Cổ thần.

Nhưng hắn có thể cảm nhận được, sức mạnh trong cơ thể đang tiêu hao với tốc độ kinh người – đẳng cấp bản chất của Cổ thần Krassin quá cao, dù chỉ là tàn niệm cũng không phải thứ mà hắn hiện tại có thể đối đầu trực diện.

"Quyền hành cân bằng... vẫn chưa đủ..." Lâm Dịch nghiến răng, Tứ Tượng tuần hoàn vận hành đến cực hạn, ấn ký bản nguyên của Vĩnh Hằng Vương đập mạnh trong lồng ngực, cung cấp sự chống đỡ cuối cùng, "Phải... cắt đứt mối liên hệ giữa Ngài và thế giới này..."

Hắn nhìn về phía Meyer.

Kẻ tiếm quyền kia đã hoàn toàn "tan chảy".

Những giọt máu đỏ thẫm tựa như thác nước chảy ngược, ùa về phía con mắt đen ngòm trong vết nứt của Nhãn Quy Khư.

Mỗi giọt máu hòa vào, đường nét của con mắt đen lại rõ ràng thêm một phần, áp lực quy luật tỏa ra từ đó cũng tăng thêm một phần.

Mà tia ý thức cuối cùng của Meyer, bám vào giọt máu lớn nhất, đang bay về phía vết nứt.

"Hắn muốn trốn!" Đại Ngọc Tình Văn rít lên, "Dùng sự giáng lâm của Cổ thần làm lá chắn, linh hồn của chính mình dùng pháp 'Huyết Độn' để trốn vào Nhãn Quy Khư, chạy sang thế giới khác!"

"Huyết Độn?" Lâm Dịch nhạy bén bắt được từ ngữ này.

"Cấm thuật huyết tộc, lấy cái giá là hy sinh chín mươi chín phần trăm linh hồn và máu thịt, cưỡng ép mở ra một 'kênh Huyết Độn' tạm thời chỉ đủ cho một tia ý thức đi qua." Đại Ngọc Tình Văn nói với tốc độ cực nhanh, "Hắn muốn vứt bỏ tất cả, chỉ giữ lại tia ý thức cốt lõi nhất, sau khi trốn sang thế giới mới sẽ thông qua 'Hóa Sinh Trì' của huyết tộc để tái tạo cơ thể!"

Thần duệ huyết tộc... không phải thai sinh, mà là hóa sinh.

Lâm Dịch lập tức hiểu rõ kế hoạch thực sự của Meyer – hắn đã sớm chuẩn bị đường lui.

Dù thất bại ở đây, dù nhục thân và phần lớn sức mạnh bị hủy diệt, chỉ cần một tia ý thức trốn thoát, hắn vẫn có thể tái sinh trong Hóa Sinh Trì của huyết tộc!

"Đừng hòng."

Lâm Dịch khó khăn nâng thanh kiếm Vĩnh Hằng Vương lên.

Trên thân kiếm, sức mạnh bình minh vàng nhạt cháy rực, nhưng mỗi tấc tiến lên đều như đang vung kiếm ngược dòng thác lũ vạn tấn.

Quá chậm.

Với tốc độ này, đợi đến khi kiếm của hắn chém tới giọt máu của Meyer, đối phương đã sớm trốn vào sâu trong Nhãn Quy Khư.

Mà con mắt của Cổ thần Krassin đã mở được một phần ba.

Bóng tối rỉ ra từ vết nứt, nơi nó đi qua, không gian bắt đầu "hoại tử" – không phải vỡ vụn, mà là mất đi tất cả sức sống và khả năng, biến thành một vùng hư vô vĩnh hằng, tĩnh mịch. Tốc độ lan rộng của hư vô không nhanh, nhưng ổn định và không thể đảo ngược, mọi thứ chạm vào đều mất đi toàn bộ năng lượng, toàn bộ quy luật, toàn bộ ý nghĩa trong chớp mắt.

"Đó là... 'Entropy Tịch'!" Huyền Kính kinh hô, "Quyền hành của Cổ thần Krassin, sự hiện thân của vạn vật chung yên!"

Một khi để bóng tối ấy hoàn toàn giáng lâm, toàn bộ Vĩnh Hằng Chi Vực sẽ trong thời gian cực ngắn, từ một thế giới tràn đầy sức sống biến thành một vùng tử địa tuyệt đối lạnh lẽo, nơi ngay cả thời gian cũng không còn chảy trôi.

Giọt máu của Meyer đã tới rìa vết nứt.

Chỉ cần một khoảnh khắc, hắn có thể trốn vào trong đó, thoát khỏi hiểm cảnh.

Mà kiếm của Lâm Dịch, còn thiếu ba tấc.

Đúng vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này –

"Ca ca!"

Một tiếng gọi trong trẻo truyền đến từ lối vào điện đường.

Eluwei toàn thân đẫm máu, sức mạnh sinh mệnh màu xanh biếc gần như cháy đến cực hạn.

Nàng không đến một mình – Nguyệt Ảnh ở bên cạnh nàng, thiên phú nhìn đêm của ám tinh linh giúp nàng miễn cưỡng duy trì khả năng hành động trong ánh nhìn của Cổ thần;

Ba vị tướng vong linh theo sát phía sau, ngọn lửa linh hồn của Camoxido đã mờ đi quá nửa, rõ ràng là để phá vỡ sự phong tỏa quy luật của Cổ thần đã phải trả giá rất lớn.

Mà thứ họ mang đến, còn có... một người.

Hay nói đúng hơn, là một cái xác.

Nhục thân của Vĩnh Hằng Vương.

Eluwei dốc hết sức bình sinh, kéo cái xác đã bị Meyer ô nhiễm suốt ba trăm năm trong quan tài pha lê vào điện đường.

"Nguyệt Ảnh nói... nhục thân của Vĩnh Hằng Vương bệ hạ, có thể..." Lời nàng chưa nói hết đã quỳ rạp xuống đất vì tiêu hao quá độ.

Nhưng ý nghĩa đã được truyền đạt.

Trong mắt Lâm Dịch lóe lên tia sáng.

Nhục thân Vĩnh Hằng Vương!

Đó chính là cơ thể đã bị Cổ thần Krassin đích thân đả thương và để lại ấn ký ô nhiễm năm xưa!

Sở dĩ Meyer có thể dùng nhục thân này làm "chìa khóa", chính là vì trong đó chứa đựng ấn ký sức mạnh của Cổ thần.

Nếu như...

Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu Lâm Dịch.

Hắn cưỡng ép xoay chuyển thế kiếm, thanh kiếm Vĩnh Hằng Vương vốn định chém vào giọt máu của Meyer liền đổi hướng – đâm vào nhục thân của Vĩnh Hằng Vương!

"Ngươi làm gì vậy?" Huyền Kính kinh hô.

Mũi kiếm đâm vào ngực nhục thân.

Nhưng âm thanh xé rách da thịt như dự đoán không hề truyền đến.

Nhục thân của Vĩnh Hằng Vương giống như một cái "vật chứa" khổng lồ, ngay khoảnh khắc mũi kiếm đâm vào, bùng phát một lực hút khó tả!

Không phải hấp thụ vật chất vật lý, mà là hấp thụ... quy luật.

Đầu tiên là sức mạnh "Entropy Tịch" của Cổ thần Krassin.

Bóng tối rỉ ra từ vết nứt Nhãn Quy Khư như bị một bàn tay vô hình kéo mạnh, điên cuồng ùa về phía nhục thân Vĩnh Hằng Vương.

Tại vết thương trên ngực, một vòng xoáy hố đen thu nhỏ hình thành, tham lam nuốt chửng mọi bóng tối đang tiến lại gần.

Sau đó là giọt máu của Meyer.

Giọt máu lớn nhất, chứa đựng tia ý thức cuối cùng của hắn, ngay khoảnh khắc sắp trốn vào vết nứt, bị lực hút cưỡng ép kéo lại, bay về phía nhục thân!

“Không——!!!”

Ý thức của Meyer gào thét trong tuyệt vọng.

Hắn đã dày công mưu tính suốt ba trăm năm, thậm chí không tiếc tự hiến tế bản thân để triệu hồi tàn niệm của cổ thần làm lá chắn, tất cả chỉ vì muốn thoát khỏi một tia ý thức này.

Nhưng giờ đây, con đường sống cuối cùng lại bị Lâm Dịch chặn đứng bằng cách không ai ngờ tới nhất.

Giọt máu trong quá trình bay về phía nhục thân của Vĩnh Hằng Vương không ngừng phân rã và bốc hơi.

Meyer có thể cảm nhận được, tia ý thức cuối cùng của mình đang bị lực hút kia bóc tách, nghiền nát, rồi hòa tan vào trong cái xác mà hắn từng nắm giữ, nhưng nay lại trở thành nấm mồ chôn vùi chính hắn.

Truyện liên quan