Quyển 1 · Chương 1: Người ở giới Yêu Võ, dùng nước sôi dội kiến

Vũ Dương

Yêu Võ Giới, năm Đại Chu 378, mùa xuân.

Huyện Đá Xanh, ngoại thành.

Một thiếu niên chừng mười lăm tuổi, búi tóc mỹ tú, một tay cầm nửa cái màn thầu, một tay xách ấm nước nóng bốc khói nghi ngút, đang ngồi xổm ở góc tường.

Một bên y dùng nước sôi dội vào đám kiến đang chăm chỉ tha mồi, một bên phát ra tiếng cười quái dị khiến người ta sởn tóc gáy.

Hàng xóm xung quanh thấy vậy liền vội vã kéo con mình ra xa, tránh né thiếu niên này.

"Cái thằng Vũ Cực này nhà đầu mục Vũ càng ngày càng điên rồi, các ngươi đừng có lại gần nó, vạn nhất nó nổi điên lên lấy nước sôi dội cho phỏng người thì khốn!"

"Thở dài, thằng Đại nhà họ Vũ này cũng là kẻ đáng thương. Từ lần thi hỏng rồi nhảy sông tự sát không thành tới nay, liền biến thành cái dạng này."

"Muốn nói đáng thương thì phải là đầu mục Vũ kìa. Người ta vốn muốn xin đứa con nuôi về để dưỡng lão tống chung, giờ con nuôi điên thành thế này, mười năm công ơn coi như đổ sông đổ biển."

Xóm giềng xung quanh bàn tán xôn xao, nhưng kẻ bị họ gọi là Vũ Đại - Vũ Dương lại chẳng hề bận tâm.

Trong mắt người khác, Vũ Dương chỉ là một kẻ thi rớt đến mức mất trí hóa điên.

Nhưng lúc này, thứ xuất hiện trước mắt Vũ Dương lại là những con kiến bị dội chết kia hóa thành từng luồng điểm kinh nghiệm giết địch +0.1 mà người khác không thể nhìn thấy.

Cùng với đó là thông báo Kiến Cơ +1 thỉnh thoảng lại hiện ra.

Vũ Dương là một người xuyên không từ trong bụng mẹ, sau khi nhảy sông được cứu lên thì thức tỉnh ký ức kiếp trước.

Cùng lúc ký ức thức tỉnh, bàn tay vàng của y cũng được kích hoạt.

Đó là một giao diện hệ thống cá nhân cùng một túi đồ.

Giao diện cá nhân giúp Vũ Dương chỉ cần giết địch là sẽ rơi ra kinh nghiệm và nguyên liệu.

Túi đồ có thể tự động thu gom nguyên liệu rơi ra, đồng thời cung cấp công thức hợp thành.

Chỉ cần gom đủ nguyên liệu trong danh sách, y có thể chế tạo ra những vật phẩm mang hiệu quả thần kỳ.

Chẳng hạn như lúc này, việc y dùng nước sôi dội kiến sẽ rơi ra một loại nguyên liệu gọi là Kiến Cơ.

【Kiến Cơ (màu xám): Số lượng 950. Đạt đủ một nghìn phần, thêm hai mươi cân rượu trắng, một phần bí dược luyện da là có thể hợp thành Rượu Kiến Cơ. Dùng vào giúp cường thân kiện thể, tăng cường thể chất và sức lực.】

Còn số điểm kinh nghiệm không ngừng +0.1 kia có thể cộng vào võ kỹ và công pháp mà Vũ Dương đã học để nâng cao cấp độ võ học.

Thế giới này tên là Yêu Võ Giới, yêu ma và quỷ dị hoành hành, võ giả trừ ma vệ đạo. Hai bên tàn sát lẫn nhau không biết bao nhiêu năm, đến nay phe võ giả Nhân tộc mới dần chiếm được đôi chút ưu thế.

Ở Yêu Võ Giới, chỉ khi trở thành võ giả mới có khả năng tự bảo vệ mình.

Thế nên sau khi thức tỉnh, Vũ Dương lập tức quyết định bỏ văn theo võ, luyện lại bộ Áo Choàng Đao Pháp gia truyền do người bố nuôi Vũ Đại Dũng truyền dạy.

Trước kia Vũ Dương vốn ốm đau bệnh tật, không thích hợp luyện võ. Một bộ Áo Choàng Đao Pháp luyện suốt hai năm cũng không thể nhập môn.

Bởi vậy y mới bỏ võ theo văn.

Nhưng hiện tại chỉ mới trôi qua ba ngày, Vũ Dương đã luyện Áo Choàng Đao Pháp đột phá đến cấp Thuần Thục, hơn nữa sắp sửa đạt tới mức Tiểu Thành.

Cái giá phải trả là Vũ Dương đã phá hoại gần hết các tổ kiến ở khu vực ngoại thành huyện Đá Xanh, trở thành tên tàn sát kiến khiến người ta nghe danh đã khiếp đảm.

Vũ Dương vừa dội nước sôi lên ổ kiến, vừa chăm chú nhìn vào màn hình ảo trước mắt.

【Tên: Vũ Dương】

【Sức mạnh: 5】

【Thể chất: 4】

【Mẫn cảm: 5】

【Tinh thần: 5】

【Cấp độ: Võ giả nhất giai, Luyện Da cảnh sơ kỳ.】

【Công pháp: Áo Choàng Đao, Thuần Thục (0/600)】

【Kinh nghiệm: 587.1, 587.2……596.8……597.6……】

Nhìn dãy số kinh nghiệm không ngừng tăng lên, sự kỳ vọng trong mắt Vũ Dương ngày càng đậm nét.

Cho đến khi dội chết hơn nửa số kiến kiếm được, điểm kinh nghiệm cuối cùng cũng nhảy lên mốc 600. Vũ Dương dứt khoát dồn toàn bộ kinh nghiệm vào Áo Choàng Đao.

Ngay sau đó, Vũ Dương chỉ cảm thấy đầu óc "oanh" lên một tiếng, vô số ngộ nhận về việc tu luyện Áo Choàng Đao tràn ngập trong tâm trí.

Thông tin trên giao diện cũng theo đó mà cập nhật.

【Công pháp: Áo Choàng Đao, Tiểu Thành (0/1200)】

Cùng lúc đó, cảnh giới của Vũ Dương cũng thăng lên Luyện Da trung kỳ.

Ngoài chỉ số Tinh thần ra, ba chỉ số thuộc tính còn lại đều tăng thêm một điểm.

Không chỉ có vậy, số lượng Kiến Cơ trong túi đồ cuối cùng cũng gom đủ một nghìn phần, đã có thể mang đi hợp thành Rượu Kiến Cơ!

Khóe miệng Vũ Dương hơi nhếch lên, định tiếp tục dội chết số kiến còn lại thì bên tai chợt vang lên một giọng nói hớt hải.

"Đại Lang, sao đệ vẫn còn ngồi chơi ở đây? Mau về theo huynh, cha đệ xảy ra chuyện rồi!"

Vũ Dương ngẩng đầu nhìn lại, thấy người đang nói chuyện với mình là Triệu Tiểu Lục, một bộ khoái dưới quyền bố nuôi y.

"Lục ca, cha tôi bị làm sao?"

Vũ Dương bật dậy, vội vàng hỏi.

Triệu Tiểu Lục vẻ mặt đau thương nói: "Cha đệ... cha đệ... ông ấy chết rồi!"

Ầm đùng——

Tin tức ấy như sét đánh ngang tai, chấn động khiến đầu óc Vũ Dương ong ong.

Dù chỉ là con nuôi của Vũ Đại Dũng, nhưng sống chung gần mười năm qua, Vũ Đại Dũng đã sớm coi y như con đẻ, đến cả Áo Choàng Đao Pháp gia truyền cũng dạy lại cho y.

Bản thân Vũ Dương cũng đã coi Vũ Đại Dũng là người thân ruột thịt của mình.

Nay đột ngột nhận tin dữ, trong lòng Vũ Dương dâng lên nỗi đau thương vô hạn.

Vũ Dương đôi mắt đỏ ngầu, trừng trừng nhìn Triệu Tiểu Lục, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Cha tôi chết thế nào? Là ai đã giết ông ấy?!"

Triệu Tiểu Lục cuống quít nói: "Vừa đi vừa nói, họ sắp nhập liệm đóng đinh quan tài rồi, chậm chút nữa là đệ không được nhìn mặt cha đệ lần cuối đâu!"

Vũ Dương nghe mà chưa hiểu đầu đuôi ra sao, nhưng vẫn dứt khoát đáp: "Đi!"

Triệu Tiểu Lục vội kéo tay Vũ Dương lao về phía nhà y. Trên đường đi, hắn đem toàn bộ sự việc kể lại.

Hôm qua hắn cùng một bộ khoái khác là Vương Thiết Trụ theo chân đầu mục Vũ Đại Dũng truy tra một vụ án trẻ em mất tích.

Ba người theo manh mối đuổi tới núi Hổ Hống ở ngoài thành, trên đường vì có việc nên tách ra. Đến khi hai người tìm lại được Vũ Đại Dũng thì ông đã tắt thở, nằm gục trong một khu rừng rậm.

Hai người vừa cõng thi thể Vũ Đại Dũng về thì Tôn Vân Kỳ - một đầu mục khác ở nha môn - liền dẫn người tới tận nhà. Hắn lấy lý do Vũ Đại Dũng bị yêu tà giết chết, trên người vướng tà khí nên ép buộc phải nhập liệm đóng đinh quan tài, ngày mai sẽ đem đi hỏa táng.

Thế nên Triệu Tiểu Lục mới cuống quýt chạy đi tìm Vũ Dương về để nhìn mặt cha lần cuối.

Triệu Tiểu Lục vừa kể xong tình hình thì hai người cũng đã về đến nhà Vũ Dương.

Vũ Dương vừa bước qua cửa đã thấy giữa đại sảnh đặt một chiếc quan tài.

Lúc này trong sảnh đứng đầy người, có em gái Vũ Dương là Vũ Nguyệt, cùng Vương Thiết Trụ - người bộ khoái dưới quyền cha y.

Lại có thêm vài người xóm giềng quen biết kéo đến xem náo nhiệt.

Ngoài ra còn có đầu mục huyện nha Tôn Vân Kỳ cùng mấy tên bộ khoái dưới tay hắn.

Lúc này bọn họ đang ngăn cản Võ Nguyệt cùng Vương Thiết Trụ, không cho bọn họ tới gần quan tài.

Võ Nguyệt nhỏ hơn Võ Dương một tuổi, là con gái ruột của Võ Đại Dũng, Võ Dương vẫn luôn coi nàng như em gái ruột của mình đối đãi.

Võ Nguyệt nhìn thấy Võ Dương trở về, tức khắc bi thiết kêu lên một tiếng: “Ca!”

Liền bổ nhào vào người Võ Dương khóc rống lên.

Võ Dương nhẹ nhàng vỗ lưng Võ Nguyệt, rồi sau đó nhìn về phía Tôn Vân Kỳ nói: “Ta muốn gặp cha ta lần cuối.”

Tôn Vân Kỳ liếc nhìn Võ Dương một cái rồi nói: “Không được, Võ Đại Dũng lây dính tà khí, người khác không được tới gần.”

Võ Dương nói: “Chúng ta là người thân ruột thịt của ông ấy, đến nhìn ông ấy lần cuối cũng không được sao?”

Tôn Vân Kỳ lạnh lùng nói: “Người thân cũng không được, Võ Đại Dũng lây dính tà khí, bất cứ lúc nào cũng có khả năng thi biến thành quỷ dị, những người khác chỉ cần tới gần quan tài, cũng có khả năng lây dính tà khí, biến thành yêu nhân!”

Lời này vừa nói ra, những người hàng xóm đến xem náo nhiệt đều biến sắc, lần lượt rời khỏi phòng, đi ra cái sân bên ngoài.

Thế giới này yêu ma quỷ dị hoành hành, con người dính phải yêu tà chi khí trở thành yêu nhân vẫn thường xảy ra, một khi biến thành yêu nhân, đời này coi như chấm hết.

Không bị bắt yêu nhân đánh giết, thì cũng bị bộ khoái nha môn bắt đi hỏa táng.

Trong lòng Võ Dương bỗng sinh nghi hoặc, nếu cha hắn thực sự lây dính tà khí, vì sao Triệu Tiểu Lục và Vương Thiết Trụ là những người cõng cha hắn về suốt dọc đường lại không hề gì?

Tôn Vân Kỳ cứ thế mà kết luận, lại còn lấy việc cha hắn lây dính tà khí làm cái cớ, không cho người khác tới gần quan tài, chẳng lẽ cái chết của cha hắn còn có uẩn khúc khác?

Truyện liên quan