Quyển 1 · Chương 8: Nghiên cứu công thức chân gà
“Nhiều tiền thế này? Anh lấy từ đâu ra vậy?”
Vũ Nguyệt giương mắt nhìn thỏi bạc trong tay, kinh ngạc hỏi.
“Anh tự kiếm đấy, anh mới tìm được việc rồi.”
Vũ Dương qua loa trả lời.
Vũ Nguyệt gặng hỏi: “Công việc? Công việc gì cơ?”
Vũ Dương cúi đầu nhìn lồng gà: “Mổ gà.”
“Mổ gà? Mổ gà sao mà kiếm được lắm tiền thế này?”
Vũ Dương ngẩn người, con bé Vũ Nguyệt này tinh ranh thật, xem ra chẳng dễ gì lừa được.
“À thì... chủ tiệm gà rất coi trọng anh, nên ứng trước cho anh mấy tháng tiền công.”
“Thật không đấy?”
Vũ Nguyệt dời ánh mắt đầy hoài nghi về phía Vũ Dương.
“Thật mà!”
Vũ Dương quả quyết khẳng định, rồi vội vàng chỉ vào lồng gà để đánh trống lảng: “Em xem, ông chủ còn tặng anh nhiều gà thế này cơ mà. Hôm nay anh trai tự tay xuống bếp, làm đồ ngon cho em ăn nhé!”
“Nhiều thế này ư? Đều cho chúng ta ăn hết sao?”
Vũ Nguyệt trừng to đôi mắt xinh đẹp.
“Hai chúng ta làm sao ăn hết từng này được?”
“Ăn được hết, cứ ăn từ từ rồi cũng hết thôi.”
Vũ Dương trả lời qua quýt, rồi dắt tay cô đi vào trong nhà.
Về đến nhà, Vũ Dương bắt đầu trổ tài, đầu tiên là trút liền một lúc tám con gà vào chảo sắt lớn, nấu một nồi gà xào ớt cay nồng.
Sau đó lại gom toàn bộ chân gà vừa chặt ra, làm hai thố chân gà chua cay lớn.
Một thố là chân gà chua cay bình thường, thố còn lại thì làm theo phối phương trong ô chứa đồ, có thêm bí dược tu luyện Ưng Trảo Công.
Mục đích của Vũ Dương là muốn thử xem liệu có thể dựa vào phối phương để tự làm ra chân gà chua cay có hiệu dụng tương tự hay không.
Bởi vì tỷ lệ rơi chân gà khi mổ gà không cố định, hắn giết 80 con gà mới rơi ra 47 cái chân gà, quả thực quá phiền phức.
Nếu hắn có thể tự tái tạo thành công theo phối phương, sau này chỉ cần mua chân gà về tự chế biến là xong.
Đến lúc đó còn có thể mở rộng sản lượng, đem bán cho các võ giả khác.
Đây rõ ràng là một mối làm ăn hái ra tiền.
Thế nhưng khi Vũ Dương hoàn thành thố chân gà theo phối phương, trông nó chẳng khác nào món ăn bóng tối, hắn liền mơ hồ cảm thấy có gì đó sai sai.
Dù vậy, Vũ Dương vẫn cố nén cảm giác buồn nôn, gắp một cái chân gà lên gặm thử.
Do thêm vào hơn mười loại dược liệu, hương vị của nó thật sự khó mà diễn tả bằng lời.
Nhưng nếu có hiệu quả thì dù khó ăn đến mấy hắn cũng ráng chịu.
Vũ Dương nén chịu sự tởm lợm, nuốt xong một cái chân gà rồi vội nhìn vào giao diện cá nhân.
Chẳng có dòng thông báo nào, bảng thuộc tính cũng không hề thay đổi.
“Cái quái gì thế này? Chẳng lẽ do mình ăn ít quá?”
Vũ Dương cắn răng chịu đựng, gặm thêm một cái nữa.
“Vẫn không phản ứng gì sao? Mẹ kiếp, liều luôn!”
Vũ Dương ngấu nghiến gặm liên tiếp năm cái nữa.
“Mẹ nó, không thử nữa!”
Vũ Dương chửi thề một tiếng rồi đem cả thố chân gà đổ đi.
Bây giờ hắn đã hiểu ra, những thứ không do ô chứa đồ của hệ thống dung hợp thành, dẫu có đúng phối phương đi nữa thì cũng chẳng mang lại chút hiệu quả nào.
Vũ Dương lấy bình Kiến Cơ Tửu ra uống liền mấy ngụm lớn, xua đi thứ mùi vị quái dị còn sót lại trong miệng.
Giờ chỉ còn cách tiếp tục mổ gà, gom đủ một trăm cái chân gà rồi mới dung hợp tiếp.
Loay hoay hơn một tiếng đồng hồ, Vũ Dương cuối cùng cũng dọn ra một bàn toàn gà đãi Vũ Nguyệt.
Kiếp trước Vũ Dương nương tựa lẫn nhau cùng cha, từ sớm đã thạo việc giặt giũ nấu nướng.
Chỉ cần không nấu theo mấy cái phối phương kỳ quái, tay nghề nấu nướng của hắn vẫn vô cùng ổn áp.
“Oa! Thơm quá đi mất! Anh, anh học nấu gà từ bao giờ thế? Sao em không biết nhỉ?”
Hít hà mùi thơm ngào ngạt bốc ra từ đĩa gà xào ớt, Vũ Nguyệt chực chảy cả nước dái.
Vũ Dương ở kiếp này vốn được gia đình Vũ Đại Dũng chiều chuộng hết mực, ngoài việc đọc sách ra thì chẳng biết làm gì, đúng nghĩa là một kẻ vô dụng.
Thế nhưng sau khi thức tỉnh ký ức kiếp trước, Vũ Dương đã hoàn toàn lột xác, không còn như xưa nữa.
Vũ Dương hì hì cười nói: “Anh trai em thiên phú hơn người nhé, chủ tiệm gà chỉ nói sơ qua cách làm là anh ngộ ra ngay.”
“Lợi hại thế cơ à, thế sau này anh có thể đi làm gà kiếm tiền rồi!”
Mặt Vũ Dương đen sầm lại, nói năng kiểu gì thế này?
Có làm thì hắn cũng làm vịt nhé... Nhưng biết Vũ Nguyệt không có ý gì xấu, hắn cũng chẳng buồn chấp nhặt với cô làm gì.
Vũ Dương lấy chai Kiến Cơ Tửu mới dung hợp ra, rót đầy một bát cho Vũ Nguyệt.
“Nào, rượu này bổ lắm, em uống nhiều vào một chút. Anh đã nói rồi, nhất định sẽ để em ngày nào cũng được ăn thịt.”
Kiến Cơ Tửu này có thể gia tăng thể chất và lực lượng, Vũ Nguyệt dù không luyện võ thì uống thường xuyên cũng có thể cường thân kiện thể.
Quan trọng nhất là Vũ Dương rất thích nhìn cô em gái này mượn rượu bộc bạch tâm sự.
Vũ Nguyệt nhìn bát rượu trắng tràn đầy, liếm liếm môi, nhưng cuối cùng vẫn đẩy bát rượu ra xa.
“Không được đâu, em không uống rượu đâu. Cứ uống vào là em lại nói năng lung tung. Tối qua có phải em uống nhiều quá rồi nói điều gì không nên nói không anh?”
Nghớ lại cảnh cô sà vào lòng mình tối qua đòi gả làm vợ, Vũ Dương không khỏi nở nụ cười gian.
“Làm gì có, tửu lượng em tốt lắm, uống xong là quay ra ngủ tít thò lò như lợn chết ấy, chẳng nói năng gì cả.”
“Anh mới là lợn chết ấy! Sao anh lại nói thế hả?”
Vũ Nguyệt giận dỗi trừng mắt nhìn Vũ Dương.
“Anh đã thấy con heo nào xinh đẹp như thế này chưa?”
Nhìn gương mặt dù đang giận dữ nhưng vẫn đẹp đến mê hồn của cô, Vũ Dương bất giác ngẩn ngơ.
Hắn ngây người nhìn chằm chằm Vũ Nguyệt, tự đáy lòng cảm thán: “Chưa thấy bao giờ, quả thực rất đẹp!”
Sực nhận ra mình không nên nhìn em gái bằng ánh mắt như vậy, hắn vội quay đi chỗ khác, xé một chiếc đùi gà xào ớt bỏ vào bát Vũ Nguyệt.
“Đừng nói nữa, mau ăn gà đi.”
Nói rồi chính hắn cũng cầm lấy một miếng gà lớn, cúi đầu nhồm nhàm gặm lấy gặm để.
Kể từ khi nghe những lời Vũ Nguyệt nói tối qua, Vũ Dương nhận ra cảm xúc của mình dành cho cô dường như đang lặng lẽ thay đổi.
Vũ Nguyệt cũng có chút bối rối, cầm chiếc đùi gà lên rồi ngượng ngùng cúi đầu ăn.
Vừa rồi bị Võ Dương nhìn chằm chằm như vậy, chẳng hiểu sao mặt nàng lại bắt đầu nóng bừng, trái tim như có con nai nhỏ nhảy loạn bên trong, đập liên hồi thình thịch.
Thế nhưng nàng lại rất thích cảm giác này, trong lòng ngọt ngào, nàng thích ánh mắt Võ Dương mỗi khi nhìn nàng.
Sau đó cả hai đều không nói thêm gì nữa, cứ như vậy trong bầu không khí kỳ diệu mà ngọt ngào, lặng lẽ làm xong một bàn toàn tiệc gà lớn.
Suốt tám con gà, có hơn bảy con là chui tợn vào bụng Võ Dương.
"Anh, sao tự dưng anh lại ăn khỏe như vậy?"
Võ Nguyệt cảm thấy kinh ngạc, trước kia sức ăn của Võ Dương cũng chẳng nhỉnh hơn nàng là bao.
"Anh luyện võ trở lại nên sức ăn mới tăng lên."
Võ Dương không giấu giếm Võ Nguyệt, hai anh em từ nay sống nương tựa lẫn nhau, muốn giấu cũng chẳng giấu nổi.
Từ sau khi tu luyện lại võ đạo, sức ăn của Võ Dương liên tục tăng lên, đặc biệt là hiện tại hai môn công pháp đã tiểu thành, giúp hắn bứt phá trở thành võ đồ cao cấp, dinh dưỡng cơ thể cần mỗi ngày lại càng nhiều hơn.
Một hơi chén gập bụng bảy con gà, đối với Võ Dương cũng chỉ vừa đủ no mà thôi.
"Anh lại luyện võ ư? Không phải anh không thể luyện võ sao?"
Võ Nguyệt ngạc nhiên hỏi.
"Bây giờ thì được rồi."
Võ Dương úp úp mở mở: "Nói nhỏ cho em biết, hiện tại anh không những luyện võ được, mà còn tu luyện Áo Choàng Đao Pháp đến cấp thuần thục rồi đấy."
Hắn không nói là tiểu thành vì sợ làm Võ Nguyệt hoảng giật mình.
Võ Nguyệt thốt lên kinh ngạc: "Thật sao? Làm sao có thể?"
"Dĩ nhiên là thật."
Võ Dương tháo chiếc cương đao treo trên tường xuống, trước mặt Võ Nguyệt chém ra một quầng ánh đao.
Một chiêu tám đao, chính là dấu hiệu thuần thục của Áo Choàng Đao Pháp.
Truyện liên quan
Bổn Tọa Xác Thật Không Phải Người
Dù không nghĩ tới người khác, nhưng người thật đã giúp tôi vượt qua mọi giới hạn. . Hảo Hảo, ...
Ta Có Một Cái Vạn Vật Không Gian, Còn Có Thể Tự Động Tu Luyện
Xuyên qua về sau, khai cục trói định vạn vật không gian hệ thống.. . "Trong không gian này, thế ...
Ta Ở Thần Thi Thượng Giãy Giụa
Một cỗ thần thi khổng lồ hơn cả sao trời, nâng đỡ toàn bộ Tu Chân giới.. Ngũ tạng thần ...
Diệt Thế Trời Cao Chi Ngạo Thiên Cuồng Tôn
Thẩm Ngạo Thiên ban đầu một lòng chỉ mong thiên hạ bá tánh sống yên ổn. Đến trận chiến giữa ...
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...