Quyển 1 · Chương 12: Cướp ngục, cai ngục Thiết Như Sơn

"Di nguyện? Ta di nguyện thì nhiều lắm."

Triệu Tiểu Lục ngữ khí đau thương nói.

"Ta còn chưa cưới vợ."

"Còn chưa sinh con đẻ cái."

"Còn chưa báo đáp ân tình của Võ Ban Đầu."

"Còn chưa báo thù cho Võ Ban Đầu, đem kẻ sát nhân đó ra ánh sáng!"

Triệu Tiểu Lục càng nói càng kích động.

"Ta không đành lòng, chúng ta đến cả tên hung thủ còn không dám nói ra thì đã chết rồi!"

"Hư! Đừng nói nữa!"

Vương Thiết Trụ vội vàng che miệng Triệu Tiểu Lục lại.

"Việc này tuyệt đối không thể nói ra, nếu không chẳng những chúng ta phải chết, mà Đại Lang cùng Tiểu Nguyệt đều sẽ gặp nguy hiểm!

Chúng ta chết thì chết, cùng lắm thì xuống dưới hầu hạ Võ Ban Đầu, nhưng Đại Lang cùng Tiểu Nguyệt không thể xảy ra chuyện!"

Hai người đi theo Võ Đại Dũng năm xưa nhiều năm như vậy, vốn là hai tên bộ khoái cực kỳ tròn vai, nếu Võ Dương có thể nhìn ra thương thế trên người Võ Đại Dũng là do Tôn Vân Kỳ làm.

Bọn họ tự nhiên cũng đã sớm biết kẻ hại chết Võ Đại Dũng là ai.

Chỉ là vì muốn bảo vệ hai huynh muội Võ Dương, sợ bọn họ bị diệt khẩu, nên mới không dám nói ra sự thật.

Hiện tại mắt thấy bản thân cũng sắp chết, mà hung thủ lại vẫn tiếp tục nhong nhong ngoài vòng pháp luật, trong lòng bọn họ vạn phần không đành.

Hai người đang nói, đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng hô, tiếp theo là liên tiếp vài tiếng kêu thảm thiết.

"Sao lại thế này? Có người cướp ngục?"

Hai người ngẩn ra, nhìn nhau một cái rồi lập tức đi tới trước cửa phòng giam, qua khe cửa nhìn ra hành lang bên ngoài.

Chỉ thấy lúc này có hai tên ngục tốt từ bên ngoài lui vào, bọn họ cầm đao, thần sắc hoảng sợ nhìn một kẻ bịt mặt mặc áo bào rộng.

Bởi vì ngay vừa rồi ở bên ngoài, kẻ bịt mặt này đã chém chết bốn đồng liêu của bọn họ.

Kẻ bịt mặt kia không nói một lời, tay cầm trường đao dính máu từng bước ép sát.

Hai tên ngục tốt mắt thấy đã lui không thể lui, hét lớn một tiếng rồi lao về phía kẻ bịt mặt bổ xuống.

Lại thấy một quầng ánh đao sái qua, hai tên ngục tốt kêu thảm một tiếng, cánh tay cầm đao bay lên, máu bắn tung thảy nhà giam!

Tiếp đó lại một quầng ánh đao xẹt qua, hai tên ngục tốt che yết hầu ngã xuống.

"Cái gì? Là Áo Choàng Đao!"

Hai người Triệu Vương kinh hô thành tiếng.

Kẻ bịt mặt này sử dụng, chính là gia truyền Áo Choàng Đao Pháp của Võ Ban Đầu nhà bọn họ!

"Ngươi là ai? Sao lại biết Áo Choàng Đao Pháp của Võ gia?"

Vương Thiết Trụ quát lớn.

"Là ta."

Võ Dương bước qua thi thể hai tên ngục tốt, sải bước đi tới trước cửa lao, kéo khăn đen trên mặt xuống một chút rồi lại kéo trở về.

"Võ Dương!"

"Sao lại là ngươi?"

Triệu Tiểu Lục cùng Vương Thiết Trụ kinh hãi.

Võ Dương chẳng phải bệnh tật ốm yếu, không luyện nổi võ sao?

Sao lại luyện thành Áo Choàng Đao Pháp rồi?

Hơn nữa vừa rồi Võ Dương một thức bổ ra hai mươi đạo ánh đao, rõ ràng chính là dấu hiệu Áo Choàng Đao đại thành!

"Bây giờ không phải lúc nói những chuyện này, chúng ta mau chóng rời khỏi đây rồi tính!"

Võ Dương một đao chém đứt xích sắt cửa lao, thả hai người ra ngoài.

"Muốn chạy? Các ngươi đâu cũng không đi được!"

Đúng lúc này, một âm thanh từ ngoài hành lang truyền vào.

Ba người quay đầu, liền thấy một tráng hán như tháp sắt đi tới, chắn kín lối vào hành lang.

Võ Dương hai mắt ngưng lại, người tới chính là Lao Đầu Thiết Như Sơn nghe động tĩnh từ gian ngục khác chạy tới.

Thấy Thiết Như Sơn, trong đầu Võ Dương liền hiện ra đánh giá của Võ Đại Dũng khi trước nhận xét về các cao thủ tại huyện nha Đá Xanh.

Thiết Như Sơn, cao thủ Nhị Giai sơ kỳ Huyết Nhục Cảnh, một thân khổ luyện công phu Thập Tam Thái Bảo đã tu luyện tới cảnh giới viên mãn, toàn thân đao thương bất nhập, phòng ngự vô song.

Võ Đại Dũng từng cảm thán, nếu hai người ở cùng cảnh giới, ông tuyệt đối không phải đối thủ của Thiết Như Sơn!

"Ngươi là kẻ nào? Đau lòng gan dám chạy tới đây cướp ngục! Có biết đây là tội lớn chém đầu không?"

Thiết Như Sơn quát lớn.

"Không nói cho ngươi!"

Võ Dương đề đao sải bước vọt thẳng lên.

Thiết Như Sơn ngẩn ra, tiểu tử này ăn nói kiểu gì mà không theo kịch bản vậy?

Gã cười dữ tợn nói: "Đợi ta đánh gãy hai tay hai chân ngươi, lúc đó tùy ngươi!"

Thịch thịch thịch thịch…… Võ Dương lười nhằn lừa phỉnh với gã, dưới sự gia tăng 18 điểm Nhanh Nhẹn, tốc độ nhanh như tia chớp, trong chớp mắt áp sát tới trước mặt Thiết Như Sơn.

Áo Choàng Đao nhất chiêu hai mươi đạo ánh đao bổ thẳng xuống đầu!

Thiết Như Sơn sừng sững không động, giơ hai tay lên, thế mà lại dùng tay không đỡ lấy hai mươi đạo ánh đao của Võ Dương.

Xoảng xoảng xoảng xoảng ——

Một trận âm thanh va chạm kim loại dồn dập vang lên, Võ Dương nhất chiêu hơn hai mươi đao, thế mà như chém vào khối thép!

Võ Dương nhìn về phía thanh đao của mình, không khỏi thầm kinh ngạc.

Lúc này trên tay hắn là thanh cương đao trăm lần rèn, vậy mà đã chém tới mức mẻ lưỡi.

Tên Thiết Như Sơn này đúng là người như tên, cứng như một ngọn núi sắt!

Thiết Như Sơn cuồng vọng cười lớn: "Ha ha ha ha…… Lão tử tu luyện chính là Thập Tam Thái Bảo khổ luyện, đao thương bất nhập, dù có đứng đây cho ngươi chém, ngươi cũng chẳng chém nổi!"

Tuy nhiên miệng tuy nói cứng cựa, trong lòng gã cũng đang thầm kinh ngạc.

Gã tuy đỡ được hai mươi đạo Áo Choàng Đao, nhưng bản thân cũng bị thối lui tám bước!

Chỉ vì mỗi một đao kẻ bịt mặt trước mắt chém ra đều thế mạnh lực trầm.

Gã tu luyện Thập Tam Thái Bảo khổ luyện, ngoài lực phòng ngự kinh người ra, đặc điểm lớn nhất chính là gia tăng sức mạnh.

Nếu chỉ xét riêng về sức lực, ở huyện nha Đá Xanh, ngoài Đô Đầu Ngụy Cạnh Phong ra thì gã là người có sức mạnh lớn nhất.

Thế nhưng trong cuộc giao phong ngắn ngủi vừa rồi, gã lại bị chém liên tục lùi về sau tám bước!

Sức mạnh của kẻ bịt mặt này, e rằng sắp đuổi kịp Ngụy Đô Đầu rồi.

Mà Ngụy Đô Đầu chính là cường giả Dịch Cân Cảnh!

"Lại đến!"

Vũ Dương hăng máu sát khí, mũi chân hất nhẹ, liền đem thanh eo đao của một tên ngục tốt dưới đất khơi lên chộp vào tay, tiếp theo thả người bay lên, hai tay nắm đao đổ xuống một vầng ánh đao sáng rực.

Thiết Như Sơn chỉ đành giơ tay cứng cỏi chống đỡ.

Lại là một chuỗi tiếng đương đương đương... vang lên liên hồi, Thiết Như Sơn chỉ cảm thấy bản thân như bị người ta cầm thiết chùy đập mạnh vào, từ bàn tay đến hai cánh tay đều bị lực lượng hãi hùng trên lưỡi đao chém cho tê dại.

Không chỉ tê dại cánh tay, dưới chân hắn mặt đường lát đá xanh thế mà cũng bị giẫm cho chia năm xẻ bảy, hai chân ngập sâu xuống qua khỏi mắt cá!

Thiết Như Sơn trong lòng hoảng sợ, đang muốn rút chân ra khỏi lòng đất thì lại nghe thấy một tiếng.

"Lại đến!"

Vũ Dương lại lần nữa nhảy vọt lên, thanh eo đao vốn đã quăn lưỡi lại một lần nữa chém xuống.

Đương đương đương đương...

Thiết Như Sơn cả người giống như một chiếc đinh, bị Vũ Dương từng đao từng đao nện sâu xuống đất, lúc này đã ngập đến tận đầu gối.

Mà thanh eo đao trong tay hắn lúc này đã bị chém gãy đôi!

Mũi chân Vũ Dương lại hất lên, thêm một thanh eo đao của tên ngục tốt khác bay bổng vào tay.

"Lại đến!"

Thiết Như Sơn vừa thừa cơ Vũ Dương hất đao vội vàng rút hai chân ra khỏi lòng đất.

Nhưng âm thanh như ma quỷ kia lại một lần nữa vang lên bên tai hắn.

Thiết Như Sơn hoảng sợ vạn phần giơ lên hai tay đã tê dại, đương đương đương đương...

Thiết Như Sơn lại lần nữa bị chém ngập xuống đất, lần này đã lún sâu tới tận eo bụng!

Thiết Như Sơn hai tay run rẩy, hai cánh tay cứng như sắt thép thế mà bị cự lực của Vũ Dương chém cho sưng tấy, da thịt nứt nẻ.

Tuy nhiên, thanh eo đao trong tay Vũ Dương cũng đã gãy lìa.

"Ha ha ha ha..."

Thiết Như Sơn kinh hồn chưa định liền bật cười lớn.

"Lực lượng của ngươi lớn thì sao chứ? Lão tử đao thương bất nhập! Ngươi hết đao rồi chứ gì?"

Vũ Dương cười lạnh, ném thanh eo đao gãy trong tay đi, đột ngột xòe hai nanh móng vồ ra.

Một tiếng xé gió rít lên tựa như chim ưng tiếng xé trời lao tới.

Thiết Như Sơn cười dữ tợn, đọ quyền cước với hắn? Quả thực tìm chết!

Hắn cố nén cơn đau ở hai tay, tung song quyền nghênh tiếp hai móng của Vũ Dương.

Quyền trảo đôi bên va chạm phát ra tiếng kim loại va đập chát chúa, ngay sau đó song quyền của Thiết Như Sơn đã bị ưng trảo của Vũ Dương khống chế chặt chẽ!

"Ưng Trảo Công? Tôn Vân Kỳ? Ngươi là Tôn Vân Kỳ!!"

Thiết Như Sơn kinh hãi đến cực điểm gào lên.

Vũ Dương khựng lại một chút, nhưng hắn lập tức giả giọng Tôn Vân Kỳ cười nói: "Ngươi biết quá nhiều rồi đấy."

Nói đoạn, hai tay hắn gồng lực xoắn mạnh một phát.

"A..."

Thiết Như Sơn thảm thiết gào lên, hai cánh tay sắt thế mà bị Vũ Dương sống sờ sờ vặn thành hình bánh quai chèo!

Truyện liên quan