Quyển 1 · Chương 18: Nhân đan, và Trấn Yêu Ti

Gã hai ngày nay đúng là mọi việc chẳng lành, đầu tiên là Khâm huynh đệ vô cớ bị giết.

Hung thủ còn chưa tìm ra, con gái cùng con rể tương lai lại bị người ta chém đầu ngay giữa đường.

Tiếp theo huyện nha đại lao bị cướp, hiện tại lại xảy ra chuyện người đan ở tiểu Thạch thôn bị tàn sát, quả thực là vận đen liên tiếp, khiến gã kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần.

Ngụy Cạnh Phong cũng chẳng khá hơn là bao, hắn là đô đầu nha môn, mấy ngày nay xảy ra đại án đều đổ dồn lên đầu hắn.

Hai ngày nay trước mặt Chu huyện lệnh, hắn chẳng ít lần bị mắng chửi.

Bất quá Ngụy Cạnh Phong lòng dạ sâu thẳm, dù trong lòng tức giận nhưng vẫn giữ được bình tĩnh suy nghĩ.

"Một ít người đan mà thôi, lô này mất thì lại làm lô tiếp theo là được."

Ngụy Cạnh Phong thản nhiên nói.

Tôn Vân Kỳ kinh ngạc nhìn Ngụy Cạnh Phong: "Lại muốn làm lây nhiễm một cái thôn nữa sao? Thế chẳng phải là lại chết thêm mấy trăm người!"

"Mấy trăm mạng tiện dân mà thôi, chúng ở ngoài thành sớm muộn gì cũng thành thức ăn cho yêu ma.

Chẳng bằng cống hiến chút giá trị cho chúng ta.

Lũ tiện dân ngoài thành này như cỏ dại vậy, cắt một đợt lại mọc ra một đợt, vĩnh viễn không cắt hết được."

Ngụy Cạnh Phong nhìn về phía Tôn Vân Kỳ: "Sao thế, ngươi lại tâm sinh không đành lòng?"

Tôn Vân Kỳ cười trừ: "Đâu có, ta chỉ lo trong thời gian ngắn chết quá nhiều người sẽ làm Trấn Yêu Tư bên kia chú ý."

Ngụy Cạnh Phong nhíu mày: "Đó quả thực là một phiền phức, ta nghi ngờ những chuyện xảy ra mấy ngày nay có thể liên quan đến người của Trấn Yêu Tư."

Tôn Vân Kỳ sắc mặt khẽ đổi: "Chuyện này... không thể nào?"

"Ngươi nghĩ xem, ở vùng huyện Đá Xanh này, ngoại trừ người của Trấn Yêu Tư thì còn ai có gan dám ám sát Chu công tử ngay giữa phố?

Còn nữa, hôm qua chúng ta mượn cớ công tử chết để bắt giữ không ít kẻ bắt yêu, ngay sau đó nha môn đại lao liền bị cướp, trên đời làm gì có chuyện trùng hợp thế?"

Ngụy Cạnh Phong ánh mắt sâu thẳm, trầm giọng nói: "Hơn nữa ngươi có phát hiện ra không?

Bất luận là sát hại Tôn Mặt Rỗ, hay giết Chu công tử và Thiết Như Sơn, hoặc là đồ sát người đan ở tiểu Thạch thôn, đều là dũng đao cao thủ.

Cho nên ta nghi ngờ hung thủ rất có thể là cùng một người!"

Tôn Vân Kỳ ánh mắt co rút: "Ý ngươi là, Võ Đại Dũng trước khi chết đã truyền tin tức cho bên Trấn Yêu Tư?"

Ngụy Cạnh Phong nói: "Võ Đại Dũng có truyền tin đi hay không ta không rõ, nhưng ta có thể xác định một điều.

Đó là những việc liên tiếp xảy ra mấy ngày nay tuyệt đối không phải sự kiện độc lập, mà là có người cố tình nhắm vào chúng ta!"

Tôn Vân Kỳ thần sắc phức tạp: "Nếu đối phương thật sự là người của Trấn Yêu Tư thì chúng ta phải làm sao?"

Gã vốn còn muốn tìm ra hung thủ rồi băm vằm vạn đoạn, nếu đối phương là người Trấn Yêu Tư thì mối thù giết con gái và con rể này e rằng không thể trả được.

Ngụy Cạnh Phong vẫn phong thái thong dong: "Binh tới tướng đỡ, nước đến đất ngăn thôi, nếu đối phương thật sự nắm giữ chứng cứ thì đã chẳng cần giở mấy thủ đoạn nhỏ này mà trực tiếp phái cao thủ tới rồi.

Trời sập có kẻ cao đỡ, chúng ta chỉ là phụng mệnh hành sự, hoàn thành tốt việc cấp trên giao xuống là được."

Nói tới đây, hắn lại nhìn Tôn Vân Kỳ: "Cho nên, vụ người đan này phải mau chóng giao bổ sung cho Sơn Quân, nếu không chưa đợi Trấn Yêu Tư tới thì chúng ta đã gặp xui xẻo rồi!"

Cuộc trò chuyện giữa hai người kết thúc như thế.

Xa tận chợ thức ăn, Võ Dương hoàn toàn không biết những đại án mình gây ra mấy ngày qua đều do Trấn Yêu Tư gánh tội thay.

Chính vì Ngụy Cạnh Phong và Tôn Vân Kỳ đều nhất trí cho rằng mọi việc do Trấn Yêu Tư làm, nên cuộc lùng bắt toàn thành sau đó cũng theo đó dừng lại.

Huyện Đá Xanh dường như khôi phục lại sự bình yên vốn có, thế nhưng giấu sau đó lại là sóng ngầm cuộn trào.

Võ Dương không hay biết gì, mà dù có biết hắn cũng chẳng bận tâm, bởi lúc này hắn đang gặp phải một vấn đề khác.

Đó là việc hắn giết gà đã không còn nổ kinh nghiệm nữa.

Võ Dương cũng thấy kỳ lạ, khi hắn dội nước sôi diệt kiến thì phải dội tới mấy vạn con mới hết nổ kinh nghiệm.

Nhưng mấy ngày nay hắn giết tổng cộng chỉ chừng một hai ngàn con gà, sao lại hết cho kinh nghiệm nhanh như vậy?

Đáng tiếc hệ thống này chẳng thông minh chút nào, chỉ biết đưa ra thông báo chứ không bao giờ trả lời câu hỏi.

Rất nhiều chuyện đều cần tự Võ Dương chậm rãi mày mò.

Theo tình hình hiện tại, việc nổ kinh nghiệm có lẽ không dựa vào số lượng quái giết được.

Mà dựa vào ba chỉ số thuộc tính hiện tại hoặc cảnh giới tu vi của bản thân.

Khi thuộc tính hoặc tu vi đạt tới mức độ nhất định, bắt buộc phải đổi quái mới thì mới nhận được kinh nghiệm.

Nhưng đây chỉ là suy đoán của Võ Dương, có đúng hay không còn phải chờ kiểm chứng.

Việc quan trọng nhất của Võ Dương lúc này là tìm một loại quái mới để cày kinh nghiệm.

Sau khi dặn dò Trần Gà Trống vài câu rằng về sau mình không đến giết gà nữa, Võ Dương rời khỏi sạp gà dưới ánh mắt lưu luyến của Trần Gà Trống.

Rời sạp gà, Võ Dương dạo một vòng quanh chợ, cuối cùng dừng lại trước sạp cá của Thắng Bán Cá.

Võ Dương vốn định tìm Vinh Thịt Heo, nhưng hắn nhận ra dù ở nội thành thì Vinh Thịt Heo một ngày cũng chẳng bán nổi mấy con heo, không bẩy ra được bao nhiêu kinh nghiệm.

Vì thế cuối cùng hắn quyết định tới sạp cá, cầm một con cá lên thử nghiệm.

Phát hiện giết một con cá thu được 10 điểm kinh nghiệm, tuy kinh nghiệm ít hơn giết gà.

Nhưng lượng cá bán ra lại cao hơn rất nhiều, Võ Dương nghe Thắng Bán Cá nói một ngày gã bán trung bình được hai ba trăm con.

Nói cách khác, giết cá một ngày sẽ có hai ba ngàn điểm thu nhập.

Bởi vậy Võ Dương lập tức quyết định giết cá.

Chuyện Võ Dương đi giết gà các chủ sạp trong chợ đều đã biết.

Cho nên khi hắn ngỏ lời muốn giúp Thắng Bán Cá mổ cá miễn phí, Thắng Bán Cá không chút đắn đo đồng ý ngay.

Vị tài tử huyện Đá Xanh này từ sau khi nhảy sông liền trở nên ngốc nghếch, lại tự dưng chạy tới làm công miễn phí cho gã, đúng là đốt đèn lồng cũng không tìm đâu ra chuyện tốt thế này.

Thế là, Võ Dương - kẻ bị coi là đọc sách đến hóa gàn - đã chuyển nghề thành công từ một gã gã đồ tể giết gà thành một gã mổ cá.

Thắng Bán Cá chỉ làm mẫu kỹ thuật mổ cá một lần là Võ Dương đã nắm bắt được.

Mổ cá, lọc xương, thái khúc, chỉ làm vài lần đã thuần thục vô cùng.

Võ Dương mổ từ sáng đến giữa trưa tan chợ, tổng cộng giết được hai trăm sáu mươi con cá.

Thu hoạch 2600 điểm kinh nghiệm, hơn nữa còn nhận được hai trăm phần da cá.

【 Da cá (trắng), gom đủ một trăm phần, thêm giấm trắng, nước gừng, dầu hoa tiêu, ớt, lạc, cùng một phần bí dược Thiết Bố Sam, hợp thành gỏi da cá, ăn vào có thể tăng lực phòng ngự, hỗ trợ người phá hạn tu luyện ra kim lân. 】

Võ Dương không biết kim lân này là thứ gì, nhưng bên trên có nhắc tới người phá hạn, chẳng lẽ có thể giúp Bất Lậu Kim Thân của mình mọc ra vảy?

Nghĩ nhiều vô ích, làm thực tế mới là nhất, Võ Dương mua nguyên liệu cần thiết, trên đường về nhà liền đem hai trăm phần da cá hợp thành hai phần gỏi da cá.

Về đến nhà, hắn lại làm cho Võ Nguyệt một mâm toàn món cá, mấy ngày nay Võ Dương quả thực giữ lời hứa, ngày nào cũng cho Võ Nguyệt ăn thịt.

Một mâm tiệc cá kết hợp với ba chén Kiến Cơ Tửu khiến Võ Nguyệt lại gục xuống vì say.

Võ Dương hiện tại uống Kiến Cơ Tửu hay ăn chân gà chua cay đều không tăng điểm thuộc tính nữa.

Thế nhưng hắn cùng Võ Nguyệt mỗi người ăn một dĩa gỏi da cá, sau khi ăn xong lại tăng thêm 5 điểm thể chất.

Bế Võ Nguyệt đã say khướt về phòng, trời cũng đã bước sang chiều tà.

Võ Dương cải trang một chút rồi rời nhà đi về hướng huyện nha, mục tiêu hôm nay: Tôn Vân Kỳ!

Truyện liên quan