Quyển 1 · Chương 23: Huyện lệnh Chu Hiển, tiến về Hổ Khiếu Sơn

Võ Nguyệt gật gật đầu, làm trò trước mặt Võ Dương, lại diễn luyện thêm một lần.

Chỉ thấy nàng ra quyền như gió, đánh ra quyền kình giống như hổ gầm, đồng thời màng da trên người cổ động, theo công pháp vận chuyển, đang rèn luyện mật độ làn da của nàng.

Đây đúng là biểu hiện Hổ Pháo Quyền nhập môn.

Võ Dương trợn mắt há hốc mồm, chẳng lẽ Võ Nguyệt lại là cái thiên tài tập võ?

Chính mình giúp nàng dưỡng hảo thân thể xong, nàng liền một bước lên trời sao?

“Ca, huynh xem, ta thế này có phải hay không thật sự nhập môn rồi?”

Võ Nguyệt diễn luyện xong, nhảy nhót đi đến trước mặt Võ Dương, ôm lấy cánh tay hắn vui vẻ hỏi.

Võ Dương cảm thụ được xúc cảm mềm mại truyền đến trên cánh tay, trong lòng thầm khen, cô gái nhỏ này lớn nhanh thật!

Trên mặt lại bất động thanh sắc gật gật đầu: “Ừm, tư chất của ngươi không tồi, nhanh như vậy đã nhập môn.”

“Thật tốt quá, như vậy ta cũng có thể tập võ rồi!”

Võ Nguyệt cao hứng đến nhảy dựng lên, bẹp một tiếng, đột nhiên hôn một cái lên mặt Võ Dương.

Võ Dương:……

Võ Nguyệt:……

Hai người đột nhiên sửng sốt một chút, sau đó cứ như vậy trừng lớn mắt nhìn nhau, tựa hồ đều nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của nhau.

Dưới ánh trăng, một loại bầu không khí mỹ diệu bắt đầu lan tràn trong tiểu viện đêm khuya này.

Võ Nguyệt đột nhiên đỏ bừng mặt, ưm một tiếng, như chạy trốn trốn về trong phòng mình.

Võ Dương nhìn bóng dáng Võ Nguyệt, vuốt ve gương mặt vừa bị nàng hôn, cưỡng chế xúc động đuổi theo vào.

Đáng tiếc, cô gái nhỏ này còn nhỏ như vậy, dù tính theo tuổi mụ thì cũng mới 15 tuổi.

Tuy nói độ tuổi này ở Đại Chu đã đến lúc có thể bàn chuyện cưới hỏi, nhưng đối với Võ Dương có được ký ức kiếp trước mà nói, vẫn là quá nhỏ một chút.

Hắn Võ Dương tuy không phải chính nhân quân tử gì, nhưng cũng không muốn đẩy ngã Võ Nguyệt sớm như vậy.

Võ Dương cùng Võ Nguyệt sống chung gần mười năm, đối với nàng có thể nói là vô cùng hiểu rõ.

Võ Nguyệt dù là nhân phẩm tính cách hay bộ dạng diện mạo, đều là đối tượng tốt nhất trong lòng Võ Dương.

Nhưng đó cũng phải chờ thêm vài năm nữa, chờ nàng thực sự trưởng thành mới được.

Võ Dương gãi gãi đầu, cuối cùng vẫn chiến thắng thú tính của mình, trở về phòng mình, trùm chăn kín đầu, cưỡng ép bản thân đi ngủ.

Cánh cửa phòng Võ Nguyệt hé mở một khe nhỏ, một con mắt to thủy linh linh xuất hiện ở khe cửa.

Thấy Võ Dương cứ thế trở về phòng mình, từ kẹt cửa truyền ra hai chữ u oán: “Ngốc tử!”

Sáng sớm hôm sau, Võ Dương dường như không có việc gì bồi Võ Nguyệt ăn xong cơm sáng, liền tiếp tục đi đến chợ bán thức ăn mổ cá.

Bởi vì có công thức chân gà mới, Võ Dương mổ cá nhanh đến lúc tan chợ, còn chạy sang bên hàng gà, tự bỏ tiền túi cùng Trần gà trống mua một ít gà về mổ.

Ngay lúc Võ Dương tiếp tục như không có chuyện gì xảy ra, làm gã mổ cá của hắn, thì Ngụy Cạnh Phong cùng Chu huyện lệnh cũng nhận được tin tức.

Đi tới trước phiến rừng cây bên ngoài thành Đá Xanh.

Hai người đuổi tới trước rừng cây, nhìn thấy chính là đầy đất thi thể mất đầu, mà Tôn Vân Kỳ thì toàn thân đầy hố máu quỳ trên mặt đất, ngoẹo cổ nhìn bọn họ, tràn đầy không cam lòng cùng sợ hãi.

Ngụy Cạnh Phong tiến lại gần, khêu khêu cái đầu bị vặn gãy của Tôn Vân Kỳ.

Sắc mặt khó coi nói: “Đây là…… Ưng Trảo Công?”

“Sao lại là Ưng Trảo Công?”

Huyện lệnh Chu Hiện khiếp sợ nói.

Bọn họ thế nào cũng không thể ngờ tới, Tôn Vân Kỳ xưng danh nhờ Ưng Trảo Công, cuối cùng lại chết dưới Ưng Trảo Công!

Ngụy Cạnh Phong sắc mặt âm trầm nói: “Ưng Trảo Công vốn không phải công pháp phẩm cấp cao gì.

Người luyện Ưng Trảo Công ở địa giới huyện Đá Xanh tuy hiếm thấy, nhưng mở rộng ra toàn bộ Đại Chu thì không có một vạn cũng có tám ngàn.”

Chu Hiện nhíu mày: “Nói như vậy, kẻ giết Tôn Vân Kỳ bọn họ là người từ ngoài đến?”

Ngụy Cạnh Phong gật đầu: “Xem ra người của Trấn Yêu Tư e là thật sự đã tới.”

Chu Hiện sắc mặt cũng âm trầm xuống: “Hừ, tới thì tới, ta đã nhận được tin tức, Đại Tư Chủ của bọn họ đã tung tích bất định, bên trong Trấn Yêu Tư đã rơi vào hỗn loạn.

Bản thân bọn họ còn ốc không mang nổi mình ốc, chẳng lẽ còn có thể phái cao thủ gì tới tìm phiền phức cho cái nha môn huyện Đá Xanh nho nhỏ này của chúng ta chắc?”

Ngụy Cạnh Phong phân tích nói: “Phỏng chừng bọn họ chính vì không phái nổi cao thủ chân chính đến, cho nên mới không dám đối kháng công khai với chúng ta, chỉ có thể trốn trong bóng tối, muốn từng bước đánh bại chúng ta!”

Chu Hiện tức giận bất bình nói: “Hừ, ngàn năm quốc chiến sắp mở, chúng ta vì sự hưng vong của Đại Chu, ở phía trước làm hết việc nặng việc bẩn.

Bọn gia hỏa không biết đại thể, không có tầm nhìn này lại chỉ biết giương cờ nghĩa, ở sau lưng kéo chân chúng ta!”

“Đại nhân, vậy hiện tại chúng ta nên làm gì?”

Ngụy Cạnh Phong hỏi.

“Yên tâm, bọn họ có thể phái người tới, chúng ta lại không biết thỉnh viện binh sao?

Ta đã báo cáo chuyện huyện Đá Xanh lên trên rồi, danh bộ do cấp trên phái ra ít ngày nữa sẽ tới.”

Chu Hiện cười lạnh nói: “Đến lúc đó, đám chuột nhắt hại chết con ta một kẻ cũng không trốn thoát!”

Ngụy Cạnh Phong nịnh hót nói: “Đại nhân anh minh!”

Chu Hiện nhìn về phía Ngụy Cạnh Phong: “Chuyện Nhân Đan đã kéo quá lâu, nhất định phải mau chóng bàn giao, nếu không làm hỏng đại sự, chúng ta có mấy cái đầu cũng không đủ rơi!”

“Rõ!”

Người của nha môn trên con đường đổ tội lên đầu Trấn Yêu Tư đã ngày càng đi xa.

Lại không biết hung thủ thực sự của tất cả chuyện này lại là Võ Đại Lang mà bọn họ ngay từ đầu đã xem nhẹ bỏ qua.

Võ Đại Lang hôm nay lại gánh hai sọt gà về nhà.

Ngoài gà ra còn có cá cùng các loại rau củ.

Tất nhiên, quan trọng nhất vẫn là Kiên Cơ Tửu, da cá trộn do hệ thống xuất phẩm, cùng với chân gà da hổ mới tổng hợp ra.

Mấy ngày nay bọn họ ngày nào cũng cá thịt đủ đầy, trong lòng Võ Nguyệt tự nhiên từng nghi ngờ tiền của Võ Dương từ đâu mà có.

Bất quá nàng cũng không hỏi nhiều.

Từ sau khi cha hắn gặp nạn, Võ Dương giống như biến thành con người khác.

Không chỉ luyện thành Tráp Bào Đao Pháp, mà bộ Hổ Pháo Quyền truyền thụ cho nàng tối qua tuyệt đối là công pháp cao cấp hơn Tráp Bào Đao rất nhiều.

Còn cả rượu Võ Dương cho nàng uống cùng những đồ ăn mỹ vị đó cũng nhất định không phải vật vang danh tầm thường.

Bản thân Võ Nguyệt cũng cảm nhận được, sau khi dùng những rượu và thức ăn đó, cơ thể nàng rõ ràng mạnh lên rất nhiều, cho nên nàng mới có thể nhập môn Hổ Pháo Quyền nhanh như vậy.

Nàng biết khoảng thời gian này, trên người Võ Dương nhất định đã xảy ra rất nhiều chuyện mà nàng không biết.

Bất quá nếu Võ Dương không nói, nàng cũng sẽ không chủ động đi thăm dò bí mật của hắn.

Bởi vì nàng tin tưởng Võ Dương, biết Võ Dương dù làm gì cũng sẽ không hại nàng.

Võ Nguyệt sau khi tập võ lượng ăn cũng tăng lên, hai người vô cùng vui vẻ ăn sạch bách một bàn thức ăn lớn.

Võ Nguyệt như cũ uống rượu xong liền lăn ra ngủ, bất quá lần này nàng uống tới sáu chén mới gục.

Chân gà da hổ mới tổng hợp không hổ là bí dược gia nhập Hổ Pháo Quyền, hiệu quả quá tốt.

Vũ Dương chia chân gà thành hai phần, cùng Vũ Nguyệt mỗi người một phần.

Sau khi ăn xong, lực lượng tăng thêm 15 điểm, thể chất tăng thêm 10 điểm, nhanh nhẹn cũng tăng thêm 5 điểm.

Trực tiếp khiến thuộc tính thể chất và lực lượng của Vũ Dương song song vượt mốc trăm điểm!

Chỉ sợ dù là Huyết Nhục Cảnh hậu kỳ cũng chẳng có lực lượng và thể chất cao đến nhường này?

Bất quá Vũ Dương cũng không vội vã đi tìm lũ người Ngụy Cạnh Phong báo thù.

Mà sau khi an xắp tốt cho Vũ Nguyệt, hắn liền rời nhà hướng về Hổ Hạm Sơn mà đi.

Truyện liên quan