Quyển 1 · Chương 10: Công pháp đại thành, ám sát con trai huyện lệnh
Trần gà trống có tiền kiếm tự nhiên sẽ không từ chối, vội vàng phụ giúp Võ Dương nhổ lông gà.
Nhìn nhắc nhở kinh nghiệm +15, chân gà +1 liên tục nhảy ra, vẻ mặt Võ Dương vẫn bất động thanh sắc, nhưng trong lòng đã sớm vui như mở hội.
Ba ngày trước cộng lại, Võ Dương cũng mới giết hơn hai trăm con gà, tính cả hôm nay nữa mới được khoảng ba trăm con.
Giờ có Chu Thiên Kỳ tài trợ, một ngày giết gà bằng cả sáu ngày lượng tiêu thụ bình thường.
Chu Thiên Kỳ và Tôn Uyển Tình thấy Võ Dương không nói một lời, nét mặt âm trầm vùi đầu khổ làm, liền tự cho là bọn họ rốt cuộc đã nhục nhã được Võ Dương.
Ở bên cạnh kẻ tung người hứng trào phúng, nói Võ Dương chỉ là một phế vật sống ở ngoại thành, hắn chỉ cần tùy tay ném ra vài tờ ngân phiếu là có thể khiến Võ Dương mệt chết mệt sống giết gà cho hắn.
Võ Dương chẳng buồn quan tâm, tốc độ bay nhanh cắt cổ lấy máu từng con một.
Trên thực tế hắn giết gà chẳng mệt chút nào, người thực sự mệt đến mức gần chết là Trần gà trống phải nhổ lông và làm sạch nội tạng.
Nhưng Trần gà trống kiếm chính là khoản tiền vất vả này, chỉ cần có tiền, bảo gã nhổ lông gà cả ngày gã cũng sẵn lòng.
Gần năm trăm con gà, Võ Dương chỉ hoa hai canh giờ liền giết sạch toàn bộ, ném cho Trần gà trống dọn dẹp.
Chu Thiên Kỳ thấy Võ Dương đã giết sạch gà của sạp, mới vừa lòng ghé sát vào tai Võ Dương, thấp giọng nói: “Biết vì sao ngươi thi rớt khảo hạch cuối năm không? Là ta sai người động tay chân đấy.”
Hắn càng nói càng đắc ý: “Nhưng ta nói cho ngươi biết thì đã sao? Ngươi chẳng làm gì được cả, cái loại phế vật ngoại thành như ngươi mà dám tranh nữ nhân với ta, ta sẽ khiến ngươi vĩnh viễn không ngẩng đầu lên được! Ha ha ha ha……”
“Hôm nay chơi đến đây thôi, nhưng ngươi đừng tưởng ta sẽ bỏ qua như vậy.
Nghe nói ngươi còn có một đứa muội muội, một đứa muội muội rất xinh đẹp, lần tới chúng ta sẽ chơi muội muội ngươi.”
Võ Dương cúi đầu, trong lòng sát ý bỗng sinh, lặng lẽ điền tên Chu Thiên Kỳ vào danh sách tử vong của mình.
Võ Dương có thể không chấp nhặt chuyện hắn dẫn theo Tôn Uyển Tình đến trước mặt mình diễu võ dương oai.
Thậm chí khi nghe Chu Thiên Kỳ nói chính hắn tìm người gian lận khiến mình thi rớt.
Võ Dương cũng có thể lựa chọn ẩn nhẫn thêm vài ngày.
Nhưng khi tên đó dám đánh chủ ý lên người Võ Nguyệt, Võ Dương liền không thể nhịn thêm được nữa.
Kẻ trước đây dám đánh chủ ý lên Võ Nguyệt là Tôn mặt rỗ, giờ phút này xương cốt đã bị thiêu thành tro bụi!
Tuy vậy, trong lòng Võ Dương càng phẫn nộ, ngoài mặt lại càng bất động thanh sắc.
Hắn chỉ cúi đầu đứng đó, lặng lẽ đem điểm kinh nghiệm có được từ việc giết gà cộng hết vào Áo Choàng Đao và Ưng Trảo Công, tăng tiến cả hai môn công pháp này lên cấp đại thành.
Chu Thiên Kỳ dẫn theo Tôn Uyển Tình cười lớn rời đi, bọn họ không mang theo hai trăm con gà kia.
Đống gà đó vốn chỉ dùng để nhục nhã Võ Dương, với thân phận của bọn họ, căn bản không cần tự mình đi mua nguyên liệu nấu ăn.
Chờ đến khi bọn Chu Thiên Kỳ đi xa, Võ Dương mới quay đầu chào Trần gà trống đang nhổ lông một tiếng, rồi cũng bám theo hai người ra khỏi chợ.
Chu Thiên Kỳ ôm Tôn Uyển Tình đắc ý dào dạt đi trên phố, bốn gã hộ vệ theo sát phía sau.
Khi bọn họ đi đến một đoạn hẻo lánh, liền bị Võ Dương che mặt bằng vải đen chặn đường.
Hiện tại Võ Dương mặc một bộ y phục rộng tay dài lấy thuận từ một hộ dân bên đường, Chu Thiên Kỳ và Tôn Uyển Tình căn bản không nhận ra hắn.
“Ngươi là ai? Dám cản đường chúng ta? Ngươi có biết cha ta là ai không?”
Chu Thiên Kỳ quát.
“Biết, con trai huyện lệnh chứ gì.”
Lẹp xẹp, lẹp xẹp, Võ Dương cố ý dùng giọng khàn khàn trả lời, từng bước tiến về phía Chu Thiên Kỳ.
“Biết thân phận của ta mà còn dám cản đường?”
“Ta không chỉ cản đường, ta còn muốn lấy mạng ngươi!”
Võ Dương từng bước áp sát, da thịt hai bàn tay bỗng dần biến thành màu xám đen như huyền thiết, đây chính là dấu hiệu của Ưng Trảo Công sau khi đại thành.
“Chu thiếu!”
Tôn Uyển Tình nép vào người Chu Thiên Kỳ hoa dung thất sắc.
Kẻ đến lại dám ở thanh thiên bạch nhật nói muốn ám sát con trai huyện lệnh?
“Không cần sợ.”
Chu Thiên Kỳ không có chút vẻ sợ hãi nào.
“Nơi này là nội thành huyện Thanh Thạch, ở trong thành này, ngoại trừ cha ta thì ta là lớn nhất!”
“Ta có tứ đại kim cương hộ vệ, bọn họ đều là võ giả Luyện Da hậu kỳ, hắn tuyệt đối không đụng được tới một sợi lông tơ của chúng ta.”
Chu Thiên Kỳ vừa dứt lời, bốn gã hộ vệ sau lưng đã bước lên chắn phía trước, bảo vệ hai người ở phía sau.
Chu Thiên Kỳ kiêu ngạo chỉ vào Võ Dương nói: “Muốn giết ta? Chỉ cần ta mất một sợi lông tơ, ngươi đừng hòng sống sót rời khỏi huyện thành Thanh Thạch!”
“Không chỉ ngươi, ngay cả gia đình, họ hàng chín tộc nhà ngươi đều phải chết!”
Võ Dương không nói gì, ngay khi Chu Thiên Kỳ còn đang lải nhải, hắn đã lao đến trước mặt tứ đại kim cương.
“Tiểu tử, ngươi muốn hành thích thiếu gia nhà ta, đã hỏi qua tứ đại kim cương tụi tao chưa?”
Gã đại hán đi đầu hung thần ác sát trừng mắt nhìn Võ Dương.
Võ sĩ Huyết Nhục cảnh có khí huyết tràn trề, trừ phi cố tình dùng bí pháp che giấu, nếu không rất dễ bị nhìn ra.
Bởi vậy bọn họ liếc mắt một cái là nhận ra kẻ bịt mặt trước mắt cùng lắm cũng chỉ giống bọn họ, đều là Luyện Da hậu kỳ.
Cùng cảnh giới mà bên mình có bốn người, ưu thế thuộc về ta!
Võ Dương không trả lời, hắn tới để giết người chứ không phải tới tán gẫu.
Chỉ thấy hắn tâm niệm vừa động, từ trong ô hành lý lấy ra một thanh cương đao.
Tứ đại kim cương đang chăm chăm nhìn vào đôi bàn tay màu huyền thiết của hắn liền ngẩn ra, đao này từ đâu ra thế?
Ngay khi vài gã hộ vệ còn đang chấn kinh không hiểu thanh cương đao trên tay Võ Dương biến ra bằng cách nào, Võ Dương đã dùng thế lôi đình không kịp vuốt mặt.
Chém ra một mảnh đao quang, một chiêu hai mươi đạo đao quang, Áo Choàng Đao pháp cấp đại thành!
Phập, phập, máu tươi bắn tung tóe, hai chiếc đầu lâu bay vút lên cao.
Gã đại hán đi đầu cùng một hộ vệ khác chưa kịp ra chiêu đã bị Võ Dương một đao chém chết!
“Đánh lén!”
“Đê tiện!”
Hai đại kim cương còn lại hoàn hồn, phẫn nộ rút đao chém về phía Võ Dương.
Võ Dương lại chém ra một mảnh đao quang.
Keng keng keng keng……
Võ Dương lấy một địch hai, ba người chém qua chém lại vang lên một chuỗi âm thanh kim loại va chạm.
Hai đại kim cương lui bước, cúi đầu nhìn lại, thanh eo đao trên tay mỗi người đã bị chém ra mười vết mẻ.
Cánh tay cầm đao của cả hai cũng không kìm được mà run rẩy.
Trong lòng hai người đồng thời kinh hãi: “Lực lượng thật lớn!”
Võ Dương thừa cơ áp sát, thu đao vào ô hành lý, chợt ra tay như chớp, một tay bắt lấy eo đao của hai người.
Hai người chấn động, kẻ bịt mặt này lại có thể tay không bắt lưỡi dao của bọn họ!
Nhưng rất nhanh hai gã liền lộ ra nụ cười dữ tợn, cùng nhau kéo mạnh đao về phía sau muốn cắt đứt đôi bàn tay của Võ Dương.
chính là……
Leng keng hai tiếng, yêu đao của hai người thế nhưng bị Võ Dương tay không bẻ gãy, cũng trong lúc hai người kinh ngạc đem đoạn nhận cắm vào yết hầu của họ, Ưng Trảo Công, đại thành cấp!
Không chỉ là Ưng Trảo Công đại thành đơn giản như vậy, mấy ngày nay Võ Dương đã gom đủ một trăm cái chân gà, hợp thành chân gà chua cay.
Toàn bộ ăn xong sau, không chỉ có lực lượng thể chất gia tăng 12 điểm, nhanh nhẹn tăng 5 điểm.
Nhất quan trọng là độ cứng hai móng của hắn, đã trở nên cứng rắn như thiết, vận công gia trì dưới, đao rìu khó thương, tay không bẻ gãy cương đao, càng là dễ như trở bàn tay!
Hai người trợn tròn đôi mắt, bắt lấy đoạn nhận trên yết hầu, nhìn Võ Dương, trong cổ họng phát ra tiếng lộc cộc lộc cộc, mắng thật dơ!
“Đừng nói chuyện, hít sâu, thả lỏng, rất nhanh liền sẽ qua.”
Võ Dương khuyên bảo, lướt qua bên người hai người.
Mẹ nó hắn rất nhanh qua!
Hai người trợn tròn đôi mắt, không cam lòng ngã xuống.
Bốn đạo nhắc nhở tin tức giống nhau liên tục xuất hiện theo sau:
【 Kinh nghiệm +200, màng da +1, cơ sở đao pháp +1 】
……
Truyện liên quan
Bổn Tọa Xác Thật Không Phải Người
Dù không nghĩ tới người khác, nhưng người thật đã giúp tôi vượt qua mọi giới hạn. . Hảo Hảo, ...
Ta Có Một Cái Vạn Vật Không Gian, Còn Có Thể Tự Động Tu Luyện
Xuyên qua về sau, khai cục trói định vạn vật không gian hệ thống.. . "Trong không gian này, thế ...
Ta Ở Thần Thi Thượng Giãy Giụa
Một cỗ thần thi khổng lồ hơn cả sao trời, nâng đỡ toàn bộ Tu Chân giới.. Ngũ tạng thần ...
Diệt Thế Trời Cao Chi Ngạo Thiên Cuồng Tôn
Thẩm Ngạo Thiên ban đầu một lòng chỉ mong thiên hạ bá tánh sống yên ổn. Đến trận chiến giữa ...
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...