Quyển 1 · Chương 4: Đêm thám Nghĩa Trang

"Được, ca đồng ý với ngươi, không buồn phiền nữa, không tự sa ngã nữa, sau này cùng ngươi sống tốt, bảo vệ tốt tiểu nguyệt lượng của ta."

Võ Dương dịu dàng thì thầm, lại phát hiện Võ Nguyệt đã sớm uống say ngủ mất rồi.

Lúc này trời đã vào đêm, Võ Dương ôm Võ Nguyệt về phòng, đặt lên trên giường, đắp chăn cẩn thận cho nàng.

Sau đó tìm một mảnh vải đen, tháo thanh cương đao treo trên tường xuống, xách vò rượu lên, thừa lúc bóng đêm tiến thẳng về phía nghĩa trang.

Thế giới này hễ đến buổi tối là lại có các loại quỷ dị hoành hành.

Bất quá đám quỷ dị phần lớn đều lui tới ở khu lều trại ngoài thành, nội thành và ngoại thành đều có hoàng khí quan phủ bảo hộ, lại thêm có bắt yêu nhân cùng bộ khoái túc trực, quỷ dị thường không dám xâm nhập vào trong thành.

Nhưng dẫu là vậy, người dân ngoại thành hễ đêm xuống đều nhắm chặt cửa phòng, không dám ra ngoài, dù sao so với nội thành thì độ an toàn của ngoại thành vẫn thấp hơn một chút.

Trong một năm thế nào cũng xuất hiện vài lần sự kiện quỷ dị lẻn vào ngoại thành làm hại.

Mọi người đến cửa còn không dám ra, càng đừng nói tới những nơi như nghĩa trang, mỗi khi đêm xuống nơi này cơ bản đều hẻo lánh vắng bóng người.

Thế nhưng đêm nay trong nghĩa trang lại đèn đuốc sáng trưng, bên trong đặt quan tài của Võ Đại Dũng, trước quan còn bày một bàn rượu thịt.

Hai gã thân tín của Tôn ban đầu là Ngô Mãng và Tôn Mặt Rỗ lúc này đang ở bên trong uống rượu trò chuyện.

"Tên Triệu Tiểu Lục cùng Vương Thiết Trụ thật đáng chết, thế mà lại khiêng thi thể Võ Đại Dũng về, hại chúng ta nửa đêm nửa hôm còn phải ở cái nơi quỷ quái này canh miếu!"

Tôn Mặt Rỗ vừa uống rượu vừa hùa theo chửi rủa.

Ngô Mãng uống ực một hơi hết sạch bát rượu trong tay, cũng phụ họa: "Theo ta thấy, cái loại bảo thủ như Võ Đại Dũng cứ nên phơi thây ngoài đồng cho thú dữ ăn.

Bọn chúng phí sức khiêng về làm gì, cuối cùng chẳng phải cũng bị đốt thành tro sao?"

"Hai kẻ đầu đất này cũng gàn dở hệt như cái gã Võ Đại Dũng xui xẻo kia, sớm muộn gì cũng gặp họa thôi!"

Tôn Mặt Rỗ gắp một miếng thịt ăn xong liền hừ lạnh: "Hừ, cái lão quỷ chết dốt này, lão tử hiện tại cũng coi như thủ linh cho lão, ngày mai lão tử chơi đùa con gái lão một chút chắc cũng không quá đáng đâu nhỉ?"

Ngô Mãng dâm dâm cười nói: "Hắc hắc hắc, ta đã sớm nhìn ra ngươi thèm thèm tiểu nương da nhà họ Võ rồi. Tắc tắc, ngươi đừng nói, con bé đó lớn lên quả thực đẹp như tiên nữ. Chờ ngươi chơi đủ rồi thì nhường ta chơi chút..."

Hai người dẫn đề tài sang người Võ Nguyệt, nội dung ngày càng thô bỉ khó nghe. Chính lúc bàn luận hăng say, đột nhiên nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng ừng ực ừng ực uống nước.

Ngay sau đó một trận mùi rượu nồng sặc xộc thẳng vào mũi. Hai người hoảng sợ, vội vàng ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa.

Chỉ thấy Võ Dương nồng nặc mùi rượu, một tay xách cương đao, một tay xách vò rượu, chẳng biết từ lúc nào đã đứng ở cửa uống rượu.

Ánh mắt hai người vừa chạm phải Võ Dương liền không tự chủ được mà rùng mình một cái.

Bởi vì trong hai mắt Võ Dương bộc lộ ra sát ý còn nồng đậm hơn cả mùi rượu trên người hắn!

"Võ Đại Lang? Ngươi tới đây làm gì?"

Hai người Tôn Ngô tức khắc bật giật khỏi ghế, thuận thế rút eo đao ra lớn tiếng quát hỏi.

Võ Dương cũng không ngờ Tôn Vân Kỳ lại chỉ để hai gã thân tín ở lại canh giữ nghĩa trang.

Cho nên hắn đến mảnh vải đen che mặt cũng chẳng buồn đeo, cứ thế nghênh ngang vừa uống rượu vừa đi vào.

Khi Võ Dương nuốt nốt ngụm rượu Kiến Cơ cuối cùng trong vò, một vò rượu Kiến Cơ thế mà lại giúp lực lượng và thể chất của hắn đều tăng thêm 10 điểm!

Hiện tại lực lượng của Võ Dương đã đạt tới 15 điểm, thể chất cũng đạt tới 14 điểm.

Hai người thấy Võ Dương không nói gì thì cũng bình tĩnh trở lại.

Bởi vì bọn hắn đều biết Võ Đại Lang nhà họ Võ chỉ là một gã thư sinh tay không trói nổi gà, dù trong mắt có sát ý thì đã sao? Hắn đến một con gà cũng chẳng giết nổi.

Ngô Mãng lên tiếng mỉa mai trước: "Sao nào? Ngươi nửa đêm cầm đao tới nghĩa trang là muốn chém bọn ta sao?"

Tôn Mặt Rỗ khinh khỉnh cười lớn: "Ha ha ha ha..., ngươi nhìn hắn xem, dù cầm thanh đao thì vẫn nhát như thỏ đế, thế mà còn phải uống rượu mượn gan. Đúng là gã phế vật thi không đỗ tú tài liền nhảy sông, ha ha ha ha..."

Ngô Mãng cầm đao đi tới trước mặt Võ Dương: "Gia gia bọn ta đang lo nửa đêm ở đây trực chán ngắt.

Cái gã rùa rùa ngươi lại ngoan thật, chuyên mò tới cho đại gia giải khuây. Lại đây, mau quỳ xuống học hai tiếng chó sủi cho đại gia nghe!"

Võ Dương không đáp lời. Hắn tâm niệm vừa động, ngay trước mặt hai người thu vò rượu vào thanh vật phẩm.

Tôn Mặt Rỗ cùng Ngô Mãng giương mắt nhìn vò rượu to đùng đột nhiên biến mất ngay trước mắt, lập tức bị dọa cho giật mình.

"Đây là yêu pháp gì?"

Võ Dương thừa lúc hai người đang khiếp sợ liền vung đao như cuồng phong chém về phía Ngô Mãng, Áo Choàng Đao!

Một đao chém ra, trước mắt hai người Tôn Ngô lập tức xuất hiện 12 đạo ánh đao.

Biểu tượng nhập môn của Áo Choàng Đao là một chiêu bốn đao, đạt tới thuần thục là một chiêu tám đao, còn một chiêu 12 đạo ánh đao chính là biểu tượng tiểu thành của Áo Choàng Đao!

Võ Dương ra tay quá nhanh, lại thêm xuất đao đúng lúc Ngô Mãng đang ngơ ngác.

Đến khi gã phản ứng lại thì ánh đao đã giáng xuống người.

Chỉ là sơ cấp võ đồ, Ngô Mãng vừa định giơ đao đón đỡ liền bị một mảng ánh đao xượt qua. 12 đạo ánh đao dung hợp thành một đao, chém đứt cánh tay giơ đao của Ngô Mãng.

Kế đó Ngô Mãng thảm thiết thét lên một tiếng, máu tươi bắn tung xé, một cánh tay cùng thanh eo đao văng lên không trung.

Võ Dương vung một chân đá gã Ngô Mãng đang gào khóc thảm thiết văng xuống đất.

Lúc này Tôn Mặt Rỗ mới hoàn hồn lại, trố mắt khiếp sợ nhìn Võ Dương.

Đây còn là gã Đại Lang nhà họ Võ bệnh tật ốm yếu, thi không đỗ tú tài liền nhảy sông sao?

"Ngươi... ngươi ngươi ngươi... ngươi là bị quỷ dị nhập thân rồi đúng không?"

Tôn Mặt Rỗ run rẩy nói.

Hắn không tin một kẻ vốn yếu ớt như Võ Dương lại đột nhiên trở nên mạnh mẽ như vậy.

Giải thích duy nhất chính là hắn đã bị yêu ma hoặc quỷ dị nhập thể.

Võ Dương lười nhát vô nghĩa với hắn. Thịch thịch thịch, hai chân hắn nhanh chóng dậm đất lao về phía trước, Áo Choàng Đao cấp tiểu thành một lần nữa chém xuống.

Thấy mảng ánh đao rải tới, Tôn Mặt Rỗ vội vàng vung đao chống đỡ.

Tôn Mặt Rỗ cũng như Võ Dương, đều là võ giả nhất giai Luyện Da cảnh trung kỳ, phản ứng nhanh hơn Ngô Mãng một chút. Chỉ nghe tiếng keng keng keng vang lên liên hồi, hắn nhanh chóng chém ra số đao, đỡ lại mảng ánh đao.

Tuy nhiên dù đao gượng ép đỡ được nhưng hắn lại phát hiện lực lượng của đối phương đại đến cực điểm, hắn mới chỉ đỡ đúng một chiêu mười hai đao.

Bàn tay cầm đao đã rách cả hổ khẩu, máu tươi làm ướt đẫm chuôi đao, cả cánh tay tê dại mất lực, trông chẳng khác nào không phải của mình!

Võ Dương cười lạnh. Hiện tại bất luận là lực lượng hay thể chất của hắn đều mạnh gấp ba lần trước kia, sớm đã không còn là kẻ yếu ớt khi xưa.

Tôn Mặt Rỗ tuy cũng là Luyện Da trung kỳ nhưng lực lượng cùng thể chất đều không bằng hắn, muốn đỡ cứng với hắn chẳng khác nào nằm mộng.

Võ Dương không cho Tôn Mặt Rỗ cơ hội thở dốc, lại bổ ra một mảng ánh đao nữa.

Tôn Mặt Rỗ gào lên một tiếng: "Anh hùng, chờ chút đã!"

Nhưng Võ Dương làm sao nghe hắn. Ánh đao lướt qua, lại thêm một cánh tay văng lên không trung. Tôn Mặt Rỗ 'A' lên một tiếng thảm thiết rồi ngã gục xuống đất.

Võ Dương kề đao lên cổ Tôn Mặt Rỗ, trầm giọng quát: "Câm miệng, không ta chém chết cả hai!"

Tôn Mặt Rỗ cùng Ngô Mãng lập tức ôm lấy cánh tay gãy, cắn chặt răng, đau đến nước mắt trào ra mà vẫn cố nín thở, không dám phát ra một tiếng động nào.

Con quỷ dị chiếm cứ thân thể Võ Dương này thật quá đáng sợ, không chỉ thực lực mạnh mẽ mà còn sát phạt quả quyết.

Nó chẳng buồn nói nhảm nửa lời với bọn hắn, vừa xông lên đã chặt đứt một cánh tay.

Khống chế xong hai người, Võ Dương liền đi tới trước quan tài của dưỡng phụ Võ Đại Dũng.

Hắn cắm thanh cương đao vào khe hở nắp quan, bẩy nắp quan tài lên.

Với lực lượng hiện tại của hắn, bẩy nắp quan tài ra tự nhiên dễ như trở bàn tay.

Khi Võ Dương lật nắp quan tài ra liền thấy dưỡng phụ Võ Đại Dũng của mình đang trợn tròn mắt nhìn mình.

Truyện liên quan