Quyển 1 · Chương 3: Tôn Uyển Tình không muốn gả cho anh, vậy tôi sẽ gả cho anh

Kiếp trước, hắn vì muốn cho cha sống tốt hơn một chút, không tiếc dấn thân làm lính đánh thuê. Nhưng khi trải qua vô số lần sinh tử tích góp đủ tiền bạc, tính chuyện trở về đoàn tụ cùng người thân duy nhất.

Lại nhận được báo tử về bệnh tim bộc phát của cha. Vạn niệm câu hôi (tro tàn), Vũ Dương cứ thế trong một lần nhiệm vụ cuối cùng, thất thủ bỏ mạng, xuyên qua đến thế giới này.

Kiếp trước hắn không thể bảo vệ tốt cho cha mình, kiếp này ai đụng đến người nhà hắn, hắn sẽ bắt cả nhà kẻ đó chôn cùng!

Đêm nay hắn phải đêm thăm nghĩa trang, điều tra rõ nguyên nhân cái chết của cha.

Nếu cha hắn thật sự như hắn suy đoán, là bị người hại chết.

Như vậy bất luận kẻ đó là ai, Vũ Dương đều phải đem bọn họ toàn bộ sát hại để chôn cùng cha hắn!

Tuy rằng hắn hiện tại khả năng không có năng lực này, nhưng có bàn tay vàng trong tay, hắn có thể nhanh chóng trưởng thành lên, từ kẻ yếu nhất bắt đầu chém giết, từng bước từng bước, rồi cũng có ngày giết sạch kẻ thù!

“Huynh, huynh làm sao vậy? Huynh đừng như vậy, huynh thế này làm muội sợ lắm!”

Vũ Nguyệt chưa từng thấy một Vũ Dương đằng đằng sát khí như thế, sợ đến mức túm lấy tay Vũ Dương lắc mạnh không ngừng.

Nàng thật sự sợ Vũ Dương nghĩ không thông, lại chạy đi liều mạng với Tôn Mặt Rỗ.

Vũ Dương chắc chắn đánh không lại đám người Tôn Mặt Rỗ, nàng hiện tại chỉ còn duy nhất Vũ Dương là người thân, rất sợ hắn xảy ra chuyện.

Vũ Dương thu lại sát ý trong lòng, quay đầu xoa nhẹ mái tóc mây của Vũ Nguyệt.

“Huynh không sao, đừng sợ, về sau huynh sẽ bảo vệ tốt cho muội, không để bất kỳ ai tổn hại đến muội!”

“Ừm.”

Vũ Nguyệt trong lòng ấm áp, lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, sau đó xoay người vào phòng mình, bưng ra một vốc bạc vụn.

“Đây là tiền muội tích góp được, chỉ cần tiết kiệm một chút, chắc đủ cho chúng ta chống đỡ vài tháng.”

Vũ Dương nhìn vốc bạc vụn trên tay Vũ Nguyệt, ước chừng khoảng bảy tám lượng.

Trong lòng không khỏi vui mừng, cầm lấy vốc bạc vụn trong tay Vũ Nguyệt rồi bảo: “Ừm, muội ở nhà chờ một chút, huynh ra ngoài mua ít đồ ăn.”

Nói xong liền giắt bảy tám lượng bạc vụn đi ra ngoài.

Vũ Dương đi đến tửu lầu duy nhất ở ngoại thành, mua một hũ rượu trắng lớn nặng hai mươi cân, sau đó lại mua thêm ít thức ăn nhắm mang về.

Bảy tám lượng bạc nếu thắt lưng buộc bụng thì còn dùng được ba bốn tháng.

Thế nhưng tiêu xài hoang phí như Vũ Dương, mới mua một bữa rượu thịt đã chỉ còn lại chưa đầy ba lượng.

Suốt dọc đường, xóm giềng xung quanh cứ chỉ trỏ sau lưng hắn, chửi hắn là kẻ vong ân phụ nghĩa, cha nuôi vừa mới mất mà hắn đã cầm tiền mai táng của ông đi tửu lầu ăn uống thả cửa.

Vũ Dương chẳng buồn bận tâm đến mấy lời xì xầm đó, vừa về đến nhà đã đem hũ rượu trắng lớn thu vào thanh vật phẩm, sau đó lấy ra một phần bí dược, tiến hành hợp thành cùng Kiến Cơ.

Quang hoa chợt lóe, một vò Kiến Cơ Tửu liền xuất hiện trong thanh vật phẩm, Vũ Dương tâm niệm vừa động lập tức lấy hũ rượu ra, xé niêm phong ngửa đầu uống một ngụm lớn.

Lập tức trên giao diện ảo hiện ra dòng thông báo: Thể chất +0.1, Lực lượng +0.1.

Vũ Dương hơi kinh ngạc, vội vàng uống thêm một ngụm nữa, dòng thông báo lại lần nữa xuất hiện.

【Thể chất +0.1】

【Lực lượng +0.1】

Mắt Vũ Dương sáng rực lên, cái này đúng là phát tài rồi!

Chỉ một ngụm rượu mà lực lượng cùng thể chất đều tăng thêm 0.1, vậy mười ngụm rượu chính là tăng mỗi thứ một điểm.

Thuần thục độ Áo Choàng Đao Pháp của hắn khi đột phá một cảnh giới nhỏ cũng chỉ tăng mỗi thứ một điểm.

Hiện tại uống mười ngụm rượu là có thể đạt được, tương đương với việc phóng đại hiệu quả của bí dược ban đầu lên vô số lần, vò Kiến Cơ Tửu này đúng là vô địch!

Vũ Dương tâm trạng cực tốt, vừa tiếp tục uống rượu vừa bước vào trong phòng khách.

Có vò Kiến Cơ Tửu này, thân thể vốn gầy yếu của hắn liền có thể đại bổ trở lại.

Trở về phòng khách, Vũ Dương bày sẵn rượu thịt ra bàn mới gọi Vũ Nguyệt đang trốn trong phòng ra ăn cơm.

Vũ Nguyệt bước ra, nhìn thấy Vũ Dương thế mà mua cả một bàn rượu thịt lớn như vậy.

Trong lòng không khỏi dấy lên một nỗi đau thương, cất lời khuyên lơn: “Huynh, muội biết trong lòng huynh không dễ chịu, nhưng huynh không thể trầm mê như vậy được. Huynh đem cả tiền thức ăn mấy tháng của chúng ta đi mua rượu thịt, sau này chúng ta phải sống sao đây?”

Vũ Dương vỗ ngực bảo đảm: “Yên tâm, huynh có cách, chỉ cần ca ca muội còn sống ngày nào, nhất định sẽ cho muội bữa nào cũng có thịt ăn, tuyệt đối không để muội bị đói!

Tới đây, mau ăn đi, nguội lạnh ăn không ngon đâu.”

Vũ Nguyệt thấy ấm áp trong lòng, tuy nghĩ đây chỉ là lời an ủi của huynh ấy, nhưng rượu thịt đã mua rồi cũng không thể lãng phí, đành ngồi xuống ăn cùng Vũ Dương một chút.

Có điều nàng vừa mới mất cha, thực sự chẳng có cảm giác thèm ăn, bèn cầm vò rượu rót cho mình một chén, uống cùng Vũ Dương.

Hôm nay trải qua quá nhiều chuyện, nàng cũng cần uống rượu để giải tỏa một chút.

Chỉ là vừa mới uống một ngụm, nàng tức thì cảm thấy toàn thân ấm áp, vô cùng dễ chịu.

Nàng không có giao diện như Vũ Dương nên không thấy được lực lượng cùng thể chất của mình đang tăng lên, chỉ cảm thấy rượu này rất ngon, chắc chắn không hề rẻ.

Mấy lượng bạc nàng tích góp được chắc đã bị huynh ấy tiêu sạch rồi.

Nàng không kìm được ừng ực ừng ực uống thêm mấy ngụm lớn, trong lòng thầm tính toán ngày mai sẽ ra ngoài nhận ít việc may vá của hàng xóm để phụ giúp gia đình.

Vũ Dương vừa uống rượu vừa nhìn thể chất cùng lực lượng của mình liên tục gia tăng.

Thế là càng uống càng nhanh, cuối cùng chén cũng không dùng nữa, trực tiếp nhấc vò rượu lên nốc tì tì.

Vũ Nguyệt chỉ nghĩ hắn đang mượn rượu giải sầu, xót xa nói: “Huynh, có phải huynh vì chuyện Tôn Uyển Tình từ hôn mà đau lòng không?”

“Hả?”

Vũ Dương ngẩn người.

“Huynh đâu có.”

Hắn chỉ là muốn trước khi hành động đêm nay, tranh thủ gia tăng chút thực lực cho chuyến đêm thăm nghĩa trang mà thôi.

Sao lại lái sang chuyện của Tôn Uyển Tình rồi?

Kiến Cơ Tửu này quả thực có chút hăng, Vũ Nguyệt lúc này đã có vài phần men say, nàng căn bản không nghe Vũ Dương nói gì, chỉ giương đôi mắt đong đầy sóng nước nhìn hắn.

Tự mình nói tiếp: “Hôm đó sau khi huynh nói với cha chuyện muốn cưới Tôn Uyển Tình, cha đã nói với muội, thật ra năm xưa ông nhận nuôi huynh là muốn để huynh ở rể cưới muội.”

“Hả?”

Đầu óc Vũ Dương ong một tiếng, căn bản không ngờ tới lại có chuyện như vậy.

Vũ Nguyệt tuy rằng vẻ ngoài thanh thuần điềm mỹ, đẹp hơn Tôn Uyển Tình rất nhiều.

Nhưng Vũ Dương trước giờ luôn coi nàng là muội muội ruột thịt, căn bản chưa từng nghĩ theo hướng nam nữ.

“Nhưng chúng ta là huynh muội mà...”

“Không, chúng ta căn bản không phải huynh muội ruột!”

Vũ Nguyệt đứng dậy, đi tới trước mặt Vũ Dương, đăm đăm nhìn hắn.

Ánh mắt ấy khiến tim Vũ Dương đập thình thịch liên hồi.

“Hôm đó cha hỏi muội có nguyện ý để huynh cưới Tôn Uyển Tình không.

Muội nói chỉ cần huynh muốn cưới Tôn Uyển Tình, muội sẽ buông tay.

Còn nếu Tôn Uyển Tình không chịu gả cho huynh, vậy muội sẽ gả cho huynh.”

“Huynh.”

Vũ Nguyệt nhìn thẳng Vũ Dương, ánh mắt đong đầy tình cảm sâu đậm.

"Ngươi đừng buồn nữa được không? Ta làm thê tử của ngươi, ngươi đừng tự hủy hoại bản thân nữa, được không?"

Nói rồi, nàng liền bổ nhào vào người Võ Dương, ôm chặt lấy hắn.

Võ Dương tâm thần chấn động, đôi tay khựng lại giữa không trung một chút, cuối cùng vẫn quyết đoán ôm lấy Võ Nguyệt, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc và lưng nàng.

Thật là một cô gái tốt, đây mới là bạch nguyệt quang chân chính trong lòng hắn, Tôn Uyển Tình kia so với nàng thì đến một sợi tóc cũng không bằng!

Truyện liên quan