Quyển 1 · Chương 15: Dạ dày cháy thiêu không trung
Ánh pháo hoa màu xanh trắng chập chờn trong bụi gai, chiếu lên gương mặt trắng bệch, mất máu của Sở. Hắn ấn chặt vào phần da thịt nơi xương sườn bị vỡ, máu loãng đang rỉ ra từ kẽ ngón tay.
“Thứ nước đó… thấm vào vết thương của ta,” giọng Sở khàn đặc, đứt quãng, “Thịt bắt đầu thối rữa, giống như bị rót dầu sôi…” Hắn ho khan, những bọt máu phun lên vạt áo vải thô rách nát trước ngực.
Bùi Miểu xé vạt áo trong băng bó vết thương cho hắn, ngón tay chạm phải những khối cứng mấp máy dưới làn da căng cứng. “Chúng vẫn đang đào bới sao?” Hắn nâng đầu Sở lên, ép đối phương nhìn thẳng: “Nhìn xem thứ đang ăn mòn ngươi trông như thế nào?”
“Sáng… giống như con sên dính dầu hỏa… kéo theo những vệt nước đen ngòm…” Sở nhắm mắt, hơi thở thô ráp, “Đao chém vào… xuyên qua… chỉ đâm trúng một chút hư không sau lớp hắc tuyến…”
Bùi Miểu giật mạnh dải vải quấn quanh nách Sở. Vết thương bên xương sườn đã thâm xám và cứng lại, dưới da thịt, vài vệt đen thon dài đang uốn lượn nhô lên. Chúng giống như những con giun sắt ký sinh trong thịt sống.
“Tại sao chúng lại cắn ngươi?” Bùi Miểu ghé sát ngửi mùi hôi thối từ vết thương. Ánh pháo hoa phản chiếu vào sâu trong đồng tử đang tan rã của Sở, một chút phản quang nhỏ xíu trên tròng mắt hơi lay động —— không phải ảnh ngược, chúng đang sống!
“Nằm xuống!”
Bùi Miểu túm lấy vai Sở, ấn mạnh xuống bụi gai! Những chiếc gai nhọn hoắt đâm xuyên qua quần áo và da thịt hai người! Một chiếc gai xương trắng bệch sượt qua da đầu hắn, cắm phập xuống đất! Mũi nhọn còn vương chất lỏng màu xanh sẫm!
Tập kích! Từ phía trên nơi ánh pháo hoa không chiếu tới!
Oanh!
Tiếng nổ trầm đục vang lên! Không phải sấm sét, mà là vách thịt sụp đổ. Cách chỗ hai người nằm vài trượng, mấy khối túi thịt đỏ sậm cùng vách dạ dày nứt toạc, lộ ra khoảng không đen ngòm phía sau —— đó là một lỗ hổng thông nhau khác! Một luồng hàn khí cực độ nặng nề hòa lẫn mùi tanh nồng nặc tràn ngược lại! Sở bị khí lạnh kích thích đến run rẩy dữ dội!
Không có thời gian thở dốc!
Phía trước bên trái! Một đám “sương mù” đục ngầu lặng lẽ lăn xuống! Khi chạm đất, chúng tản ra, lộ diện những “rễ phụ” màu vàng sẫm, to bằng eo người, bề mặt bao phủ lớp mủ nhầy. Đỉnh của chúng nứt ra như cánh hoa thịt, bên trong là những vòng răng nhọn xoay tròn, phát ra tiếng kim loại cọ xát rợn người! Chúng lao thẳng về phía bụi gai nơi hai người đang ẩn nấp!
Tiên phong chưa tới, mùi thịt thối đã tràn ngập xoang mũi!
Bùi Miểu kéo Sở nhảy vọt ra khỏi bụi gai! Những chiếc xúc tu ầm ầm nện xuống bụi gai, những đoạn chi và gai nhọn vỡ vụn hòa lẫn máu thịt nổ tung!
“Chúng truy đuổi khói đen!” Sở bị kéo lảo đảo chạy thục mạng, chỉ vào pháo hoa.
Bùi Miểu vỗ tay cướp lấy nửa thanh pháo hoa đang rung lên bần bật, xoay người ném mạnh về hướng lỗ hổng vừa vỡ ra từ túi dạ dày! Vệt sáng của pháo hoa xé toạc không trung, đâm sầm vào vách tường trong lỗ hổng! Ánh lửa lập tức bị bóng tối bao trùm nuốt chửng ——
Cùng khoảnh khắc đó! Những rễ phụ màu vàng sẫm đột ngột dừng lại! Tiếng răng nhọn cọ xát biến mất! Những “căn cần” đang mấp máy kia như bị nam châm vô hình hút lấy, chợt chuyển hướng, xé rách không khí lao thẳng về phía hắc động nơi pháo hoa rơi xuống!
Hiệu quả!
Hai người lao về phía lỗ hổng lộ ra sau vách thịt sụp đổ! Dưới chân trơn trượt như giẫm lên ruột gan thối rữa! Gió lạnh từ cửa động thổi ngược lại! Trong bóng tối của phế tích vách dạ dày phía sau, tiếng rào rạt chợt dày đặc! Có thêm nhiều rễ phụ đang mấp máy! Pháo hoa đã bị nuốt chửng, mất tác dụng!
Trốn vào lỗ hổng mới này!
Cửa động quá hẹp, phải khom lưng mới lách qua được. Gió lạnh như dao cạo vào mặt. Bùi Miểu đẩy Sở vào trước! Tiếng rễ phụ xé gió đã sát bên! Mùi tanh ập đến sau lưng! Bùi Miểu vội khom lưng co người ——
Xuy lạp!
Một lực cực mạnh quất vào thắt lưng hắn! Vải áo vỡ vụn! Gai xương sắc nhọn trên xúc tu đâm sâu vào thịt! Cơn đau nhói khiến cả người hắn chấn động! Thắt lưng suýt chút nữa bị quất gãy! Hắn nương đà lảo đảo đâm sầm vào cửa động! Quay tay bắt lấy phần đuôi của rễ phụ, toàn thân khớp xương kêu răng rắc, liều mạng kéo mạnh vào trong!
Ầm vang!!
Vách động rung chuyển dữ dội! Rễ phụ mang theo lực quất khổng lồ nện vào tảng đá bên cạnh lỗ hổng, đá vụn văng tung tóe! Vách đá kiên cố bị cú va đập làm nứt toác như mạng nhện! Hổ khẩu tay Bùi Miểu rách toác chảy máu, cuối cùng cũng kéo được toàn bộ phần đuôi rễ phụ vào trong cửa động!
Trong động! Hàn vụ tràn ngập! Dưới chân là sườn dốc thịt đá cực dốc. Sở lăn ngã xuống cạnh tảng đá dưới đáy dốc, bất động. Thứ “rễ phụ” bị kéo vào lỗ hổng đột nhiên run rẩy điên cuồng! Nó dường như cực kỳ sợ hãi hàn khí trong động! Những vòng răng nhọn loạn xạ run rẩy! Bỗng nhiên nó cắn chặt vào mép lỗ hổng, liều mạng muốn co rút trở ra!
Sát khí trong mắt Bùi Miểu lóe lên! Mặc kệ thắt lưng đau nhức, hắn lao tới ôm chặt lấy đoạn giữa của nó! Sự hung tính bắt nguồn từ hắc động sâu trong dạ dày bị cơn đau và cuộc chiến sinh tử kích hoạt hoàn toàn! Một ý chí hút xả cuồng bạo như muốn nghiền nát vạn vật hung hăng đâm thẳng vào “rễ phụ”!
Ca!
Tiếng gỗ mục gãy vang lên trong túi da! Rễ phụ phát ra tiếng rít không thành tiếng! Sự giãy giụa dừng lại ngay lập tức! Bùi Miểu cảm thấy vòng tay trống rỗng! Cảm giác giãy giụa biến mất! Toàn bộ rễ phụ thô tráng thế mà lại hóa thành một làn khói đục lơ lửng ngay trong khuỷu tay hắn! Nó bị hít vào “hắc động” sâu trong bụng dưới của hắn!
Trong dạ dày ngay sau đó vang lên tiếng nghiền nát nặng nề! Phảng phất như hắc động vô hình kia đang nhai nuốt tiêu hóa! Một luồng năng lượng tinh phách khổng lồ, tinh thuần nhưng lại mang theo tà ý cực kỳ ác độc đột ngột đánh thẳng vào khắp cơ thể!
Bùi Miểu kêu lên một tiếng rồi quỳ rạp xuống đất! Kinh mạch như bị vô số cây kim nhỏ đâm vào! Nhưng nguy hiểm hơn là lồng ngực! Tâm hỏa đã ngủ đông từ lâu bị luồng tà năng cực ác này đánh mạnh vào, giống như dầu sôi đổ vào nước đá, lập tức bùng cháy! Sâu trong đồng tử mắt trái bốc lên ngọn lửa vàng thiêu đốt linh hồn!
Sự cân bằng bị sức mạnh thô bạo phá vỡ! Tâm hỏa đốt mạch, tà năng thực thân! Đau nhức thấu xương!
“Ư…” Hắn ôm chặt bụng dưới, quỳ xuống đất cuộn tròn, mồ hôi vã ra như tắm. Chiếc vòng cổ kề sát da thịt, lạnh lẽo tĩnh mịch.
Sâu trong hang động, gió lạnh càng dữ dội hơn. Sở rên rỉ yếu ớt dưới đáy dốc: “Bùi Bảy… Thứ rễ ‘không’ đó ở trong Huyết Sinh Liệt Cốc… Phải… tránh xa khói đen ra…” Giọng nói đứt quãng rồi tắt hẳn.
Sau khi cơn đau dịu đi, Bùi Miểu ngước mắt. Sâu trong hang không có ánh sáng, hàn khí cuốn theo những mảnh băng vụn. Hắn kéo thân thể lạnh băng của Sở lên, vác lên vai. Chân Sở mềm nhũn rũ xuống, chạm vào một vật cứng và thon dài bên ngoài túi da ở thắt lưng hắn. Tay Sở không biết từ lúc nào đã lần mò lấy ra nửa mảnh tàn phiến lạnh lẽo kia.
Bùi Miểu nương theo ánh sáng mờ nhạt từ vách động nhìn rõ nó —— nửa mũi tên đồng gãy, hình dáng cổ xưa, bề mặt còn lưu lại những vết ngưng kết màu đỏ sậm, tỏa ra sát khí kim loại cực kỳ mỏng manh nhưng lại vô cùng tinh thuần. Thứ này, chính là tàn tích khắc chế những sợi hắc tuyến quỷ dị trong cơ thể Sở?
Hắn nắm lấy mũi tên lạnh lẽo. Nơi da thịt tiếp xúc, một cơn đau nhói đâm vào đầu ngón tay, nhưng cơn đau do tâm hỏa trong ngực lại bị sát khí sắc bén này áp chế đôi chút.
“Cố chịu đựng,” giọng Bùi Miểu khàn đặc và lạnh lẽo, “Ta sẽ đưa ngươi ra ngoài.”
Vác người anh em sinh tử trên vai, hắn bước vào luồng gió lạnh của liệt cốc không tên. Trong bóng tối sâu thẳm của vách động, ngoài tiếng gió rít gào cuốn theo băng vụn, dường như còn có những tiếng động rất nhỏ, giống như đầu ngón tay bò sát cào lên mặt băng, dày đặc lan tràn ra.
Khách… Khách… Khách…
Không phải ảo giác. Chúng luôn ở đây. Chỉ là con mồi vừa mới xông vào.
Trong bóng tối phía trước, vài điểm sáng màu lục u tối lặng lẽ sáng lên, giống như những linh hồn chết chóc đông cứng vừa mở mắt.
Truyện liên quan
Diệt Thế Trời Cao Chi Ngạo Thiên Cuồng Tôn
Thẩm Ngạo Thiên ban đầu một lòng chỉ mong thiên hạ bá tánh sống yên ổn. Đến trận chiến giữa ...
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Diệt Thế Thần Kiếp
Thế gian không kiếp nạn, ta liền hóa thân thành kiếp nạn.. Con đường trường sinh đứt đoạn, ta chính ...
Một Tấc Vuông Tiên Vực
Mười tuổi, thiếu niên sơn thôn Cố Trần vì cứu cha lên núi hái thuốc, vô tình có được Càn ...