Quyển 1 · Chương 30: Giáp mục nuốt vàng

Dịch dầu hủ thi bắn lên mặt Bùi Miểu, nóng rát đến mức nổi phồng rộp. Hắn lắc mạnh đầu, giọt dầu nóng bỏng bắn tung tóe lên gò má Sở Hà, xèo xèo bốc khói. Đống hài cốt dưới chân đột nhiên rung chuyển dữ dội! Từ sâu trong các bánh răng truyền đến tiếng nứt vỡ trầm đục, tựa như hơi thở hấp hối của một con cự thú.

Tại vết nứt của ống dẫn ám kim trên cao, dầu trơn đỏ thẫm ngưng tụ thành than, treo lơ lửng trên lớp gỉ sét của vách lò như những vảy máu sắp chết. Tí tách. Dầu trơn sền sệt rơi xuống đống hài cốt, bắn lên một mảnh sọ người cháy đen đang sôi sùng sục.

“Ca… Khanh khách…” Tiếng nhai nuốt quỷ dị chảy ra từ sâu trong đống hài cốt dưới chân, dày đặc đến mức khiến người ta tê dại da đầu! Không phải tiếng răng nghiến xương, mà là âm thanh của một loại sinh vật mềm dẻo có giác hút đang cọ xát vào kim loại! Càng lúc càng gần!

Thiêu tháp phu quét đường! Chúng đang vùi lấp dưới đống hài cốt!

Bùi Miểu ôm chặt Sở Hà định lùi lại! Mùi tanh của dầu hủ thi nồng nặc đến mức sặc cổ. Trong lòng ngực hắn, lồng ngực Sở Hà phập phồng dồn dập, những sợi nguyên ti máu đen đang đập mạnh bên dưới lớp vảy ám kim, dường như đang sợ hãi dư uy hủ tâm ẩn chứa trong dầu hủ thi. Chiếc vòng cổ nóng bỏng như bàn ủi áp sát vào vết thương, những sợi tơ máu ám kim quấn chặt lấy máu đen trên bề mặt đang vặn vẹo đầy nôn nóng.

“Mang nó… đi…” Giọng nói như cát sỏi cọ xát màng nhĩ. Cái xác cháy đen bị dầu trơn bao phủ kia thế mà lại mấp máy trên đống cốt! Tại chỗ ngực giáp rách nát, ám dịch chảy ra từ những vết nứt của tinh thạch màu xám bạc, khối tinh thạch nửa nóng chảy đang không ngừng đông cứng lại nhờ hơi lạnh phát ra từ chính nó. Tàn khu nâng cánh tay chỉ về phía đối diện lòng lò —— trong bóng tối mơ hồ lộ ra hàng ngũ ống dẫn đồng thau thô kệch, tĩnh mịch và lạnh lẽo giữa lớp gỉ sét. “Lò… Yên đạo…”

Yên đạo? Lối sống duy nhất!

Nhưng tiếng nhai nuốt dày đặc từ sâu trong lòng lò đã ập đến như nước lũ! Không kịp suy nghĩ về sự tin tưởng, Bùi Miểu nén cơn đau từ cái chân gãy, túm lấy Sở Hà lao về phía ống dẫn! Dầu hủ và xương cốt vụn nổ tung dưới chân.

“Rống ——!” Tiếng gầm thét như sấm rền nổ vang dưới đáy lò! Ba con quái thi bao phủ bởi lớp gỉ sét dày đặc hất tung đống xương cốt, đột ngột trồi lên!

Quái thi giáp gỉ! Thân hình vặn vẹo như những cái vỏ rỗng được kết từ giáp đồng thau gỉ sét, các khớp xương dính liền bởi dịch rỉ sét chảy ra. Con lớn nhất cao chừng hai trượng, dưới mặt nạ mũ giáp vặn vẹo là những cơ quan miệng dạng rêu đang mấp máy, phun ra dịch hủ tanh lục; hai con còn lại thấp bé nhưng nhanh nhẹn, khớp xương tua tủa gai nhọn và câu trảo, leo lên vách lò phát ra tiếng kêu chói tai!

“Xích lạp!” Câu trảo xé rách không khí! Con thi quái nhỏ cuốn theo luồng gió tanh lao xuống, hai móng nhắm thẳng vào mắt Bùi Miểu! Luồng gió từ móng vuốt tanh hôi khiến da mặt hắn tê dại!

Bùi Miểu ôm Sở Hà cúi người né tránh! Câu trảo sượt qua da đầu, cuốn đi một mảng tóc! Hắn phản khuỷu tay đập mạnh vào eo bụng con thi quái —— phanh! Như đập vào sắt thép! Thi quái lảo đảo nhưng không lùi! Một móng khác quét ngang nhắm thẳng vào huyệt Thái Dương!

Không thể tránh được nữa! Đồng tử Bùi Miểu co rút! Lớp vảy trên ngực Sở Hà đột nhiên vỡ toang! Ba sợi tơ máu đỏ kim nổ bắn ra, cắm phập vào khớp xương câu trảo trên ngực bụng con thi quái!

“Ngao!” Thi quái thét lên thảm thiết! Dịch rỉ sét trong khớp xương sôi trào dữ dội! Thế công của câu trảo trở nên hỗn loạn! Bùi Miểu chớp thời cơ lăn sang bên, móng vuốt thi quái “keng” một tiếng cắm sâu vào đống hài cốt phía sau, những khe hở của móc sắt cắm ngập vào xương vụn!

Gã khổng lồ giáp gỉ đã bước những bước chân chấn động lao đến trong vòng một trượng! Nắm đấm khổng lồ mang theo sức mạnh tồi sơn nứt thạch nện xuống! Quyền phong chưa đến, sương mù toan tanh lục đã đốt cháy mặt Bùi Miểu! Hơi thở nóng rực bọc lấy mùi tanh sắt gay mũi xộc thẳng vào phế phủ! Không thể đối đầu trực diện!

Oanh! Nắm đấm khổng lồ sượt qua vai nện xuống! Đống hài cốt bị đánh ra một hố sâu! Sóng xung kích hất văng Bùi Miểu! Cái chân gãy đập vào xương vụn đau thấu tim! Sở Hà tuột khỏi tay, ngã vào đống cốt!

“Rống!” Con thi quái khổng lồ tung quyền thứ hai! Lần này nhắm thẳng vào Sở Hà đang nằm đơn độc!

Ngàn cân treo sợi tóc! Cái xác cháy đen kia đột nhiên lao đến đè lên người Sở Hà! Lưng nó gánh trọn cú đấm!

Phanh —— ca!

Tiếng thịt nát hòa lẫn tiếng xương gãy giòn tan! Tàn khu lún sâu vào đống cốt, máu đen phun trào nhuốm đẫm những mảnh giáp sắt mục nát! Và tại nơi ngực giáp rách nát, khối tinh thạch màu xám bạc kia đột nhiên tuôn ra một vòng khí hoàn trắng bệch mà mắt thường có thể nhìn thấy!

Ong! Khí hoàn đẩy ra! Lớp dịch rỉ sét trên nắm đấm khổng lồ lập tức đông cứng rồi nứt toác! Con thi quái khổng lồ phát ra tiếng gầm đau đớn! Thân hình khổng lồ thế mà bị đẩy lùi vài bước! Con thi quái nhỏ đang leo trên vách lò cũng bị khí hoàn quét trúng, dịch rỉ sét ở khớp xương đông cứng lại, “bùm” một tiếng rơi xuống!

Khí hoàn sương bạc! Đông cứng dịch rỉ sét trong chốc lát!

“Lên ống!” Tàn khu cháy đen gắt gao ôm lấy cánh tay khổng lồ của con thi quái, tiếng xé rách vang lên cùng những bọt máu.

Chớp thời cơ! Bùi Miểu kéo Sở Hà đang hôn mê điên cuồng lao về phía ống dẫn! Mỗi bước chân của cái chân gãy đều cày xới vào xương vụn, đau thấu xương tủy! Phía sau, con thi quái khổng lồ gầm thét vung tay, ném cái xác cháy đen như bao tải rách đập vào vách lò! Tiếng xương gãy kinh tâm!

Đầu ống dẫn! Ống dẫn gỉ sét thô kệch gần nhất rộng chừng một trượng, trên vách ống bám đầy những vật kết vảy dạng rêu xanh mét. Bùi Miểu dồn hết sức lực nhét Sở Hà vào miệng ống, rồi chính mình cũng bò theo vào!

Khách rầm rầm!

Gã khổng lồ giáp gỉ cuối cùng cũng thoát khỏi tàn khu! Con thi quái nhỏ còn lại cũng thoát khỏi sự đông cứng, rít lên lao tới! Câu trảo như điện xé về phía mắt cá chân Bùi Miểu đang ở miệng ống!

Bùi Miểu đột ngột thu chân! Câu trảo xé rách nửa đế ủng! Hắn trở tay bắt lấy một mảnh sắt xuyên nhô ra từ vách ống, mượn lực thu người vào trong!

Phốc! Phốc! Phốc!

Dịch toan tanh lục như hạt mưa tưới xuống chỗ hắn vừa thu chân! Mảnh sắt xuyên bị dịch toan đánh trúng, “xuy xuy” bốc lên làn khói trắng nồng nặc!

Là con thi quái nhỏ khác đã leo lên đỉnh lò, đang phun ra dịch toan cực mạnh!

Sâu trong ống dẫn! Lạnh băng thấu xương! Mùi gỉ sét hủ bại xộc thẳng vào tủy não.

Bùi Miểu thở hổn hển dựa vào vách ống, toàn thân đẫm mồ hôi và máu. Cúi đầu nhìn Sở Hà, trái tim hắn đột nhiên thắt lại —— chiếc vòng cổ trên ngực Sở Hà không biết từ khi nào đã tuột ra ngoài, nằm bên cạnh đống hài cốt! Những sợi tơ máu ám kim từng bị sương bạc của tàn khu bức lui giờ đang đập điên cuồng, tham lam liếm mút lực hủ tâm còn sót lại trong hắc ín của hài cốt! Sợi tơ rung lên bần bật, phồng to như những con giun sống!

Mà bên ngoài ống! Cái xác cháy đen bị gã khổng lồ đập vào tường rồi rơi xuống, đang mấp máy bò về phía chiếc vòng cổ! Tại chỗ ngực giáp vỡ vụn, ám dịch chảy ra từ khe nứt tinh thạch đã đông lại như châm chọc, yếu ớt nhưng cố chấp chỉ về phía chiếc vòng cổ đã mất!

“Ách ách… Lạc…” Cái xác cháy đen bò lê trên mặt đất phát ra tiếng như dầu chiên. Gã khổng lồ thi quái giẫm một chân lên lưng nó!

Răng rắc!

Tiếng xương sống bị nghiền nát vang vọng xuyên qua vách ống! Thân hình tàn khu run lên bần bật, điểm bạc mang của ám dịch ngưng tụ nơi ngực giáp chợt bùng nổ! Chói mắt!

Khoảnh khắc ánh sáng bùng nổ! Những sợi tơ máu quấn quanh vòng cổ đột nhiên cứng đờ! Một đạo ngân quang cực nhỏ từ sâu trong xích phản kích bắn ra! Không tiếng động nổ tung! Những sợi tơ máu đứt đoạn từng khúc! Máu đen vẩy ra!

Phản kích! Căn nguyên chôn sâu trong vòng cổ bị tàn khu kích nổ, tự hủy tơ máu!

“Ngao!” Chiếc ủng sắt của gã khổng lồ thi quái bị ngân quang đốt cháy thành vết đen! Nó kinh hãi thu chân lùi lại! Hai con thi quái khác cũng phát ra tiếng gầm gừ nôn nóng, dịch rỉ sét cuộn trào trong khớp xương, nhưng vì kiêng dè ánh bạc trên mặt đất nên không dám tiến lên.

Sau khi ngân quang vụt tắt, tàn khu không còn cử động, tại vết nứt cuối cùng của tinh thạch ngực giáp, một chút bụi đá nhỏ như hạt bụi dính chút kim loại nửa đông cứng rơi xuống bụi trần.

Ngay khoảnh khắc tâm thần Bùi Miểu chấn động ——

Phốc phốc phốc!

Trong bóng tối sâu trong ống dẫn, vô số tiếng xé gió nhỏ li ti từ xa tới gần!

Bùi Miểu đột ngột ngẩng đầu! Ở cuối tầm mắt, những “vật kết vảy” dạng rêu xanh đen bám trên vách ống thế mà lại đang rào rạt mấp máy bong ra! Đó đâu phải là rêu? Rõ ràng là hàng trăm ngàn con “trùng rêu sắt” to bằng đầu ngón tay, phủ lớp vảy gỉ sét đen ngòm, cơ quan miệng sắc nhọn như đinh! Chúng dày đặc như váng dầu đen sôi trào, quét tới dọc theo vách ống đầy gỉ sét!

Tiếng cọ xát của vảy giáp và tiếng đóng mở của cơ quan miệng hợp thành khúc nhạc tử vong, bao phủ lấy ánh sáng nhạt hiếm hoi ở miệng ống. Ở sâu hơn nữa, một loại “tiếng cọ xát” nặng nề đến mức khiến người ta kinh hãi đang chậm rãi tiến lại gần dọc theo ống dẫn…

Yết hầu lăn lộn, Bùi Miểu nuốt xuống vị máu và gỉ sét trong miệng. Hắn nắm chặt bàn tay, những móng tay gãy dính đầy máu đen, ánh mắt khóa chặt vào lớp vảy ám kim trên ngực Sở Hà đang chậm rãi đập trở lại. Cái giá của việc mất đi vòng cổ chính là lời nguyền hủ huyết lại một lần nữa cắm rễ trong cơ thể Sở Hà.

Dầu cạn, đèn khô. Cuối con đường sống chính là khu vực săn bắn của trùng rỉ sét.

Truyện liên quan