Quyển 1 · Chương 21: Lò xương in vàng

Gió tanh thổi thốc vào sau lưng, Bùi Miểu nắm chặt chiếc vòng cổ ướt đẫm, gượng bò lên bờ. Vách đá đen như mực rỉ ra thứ nước tanh nồng, lòng bàn chân dính đầy thịt nát mục rữa. Cách đó vài chục bước, Sở Hà nằm liệt trên bãi cát đá vụn, trông như con cá chết bị cạo sạch vảy, một đoạn mũi tên đồng cắm nghiêng vào xương sườn, máu đen theo khe đá chảy ngược vào trong sông.

"Uy!" Bùi Miểu dùng đế ủng nghiền nát bãi bùn vỏ sò, giẫm cho chất lỏng văng tung tóe. Bờ vai Sở Hà co giật một chút, đôi mắt vô thần dưới làn tóc ướt dính bết chuyển động, sâu trong đồng tử, những đốm xám xịt đang chậm rãi lan rộng.

Bang!

Một bãi rêu mục ướt dính đập thẳng vào mặt Sở Hà. Bùi Miểu dùng mũi ủng đá văng đoạn xương cá chặn đường, khom lưng túm lấy vạt áo hắn kéo lên: "Muốn chết thì cũng phải đợi bái xong boong tàu rồi hãy tắt thở!"

"Kim Lân..." Giọng Sở Hà lẫn trong bọt nước, đầu ngón tay co quắp móc vào chỗ rách trên cổ tay áo Bùi Miểu, "Trên thuyền... Ba cái móc câu... Dấu ấn lửa..."

Dấu ấn lửa? Bùi Miểu đột nhiên xoay người! Bên cạnh bãi bùn đá ngầm, bộ khung đuôi lái của con tàu mục nát đang nhô lên khỏi mặt nước, lớp gỗ mục cháy đen nứt toác – không phải do nước ăn mòn! Cạnh vết nứt rõ ràng là dấu vết than hóa quá mức! Ngay chỗ khớp nối trục lái, vài đường rãnh sâu hoắm bị cáu bẩn che lấp đang khắc họa lên gỗ mục: Ba cái móc câu nhọn hoắt vây quanh một con mắt độc đang trợn trừng!

Keng lang!

Đoản đao bên hông Bùi Miểu rời vỏ, mũi đao cạo sạch lớp bẩn trên trục lái, bên trong rãnh dấu ấn lửa lộ ra ánh kim loại lạnh lẽo – đó là vụn đồng bị nung chảy khi khắc dấu!

Trái tim Bùi Miểu đập loạn! Hắn nhớ tới nửa đoạn mũi tên đồng trong ngực Sở Hà. Chỗ mặt vỡ cũng khảm dấu vết tương tự!

"Lò đúc ấn nằm ngay gần đây!" Móng tay Sở Hà găm vào xương cổ tay Bùi Miểu, đôi mắt cá chết lóe lên tia hung quang cuối cùng, "Cạy lớp rỉ sắt dưới lớp ngân bạc... sẽ thấy cửa lò thật!"

Lưỡi đao đột ngột cắm phập vào dấu ấn lửa! Vụn gỗ than hóa bắn tung tóe! Dưới lớp ngân bạc, lớp rỉ sắt đỏ sậm bong ra từng mảng – bên trong trục lái thế là bọc một miếng thép, mặt miếng thép khắc đầy vân tay ám kim! Ở giữa miếng thép nhô lên một cái nút đồng bằng hạt đậu.

Bùi Miểu dùng ngón cái ấn mạnh vào nút đồng!

Rắc!

Cả bãi bùn dưới chân đột nhiên rung chuyển! Nước bùn, xương cá, vỏ ốc nhảy dựng lên! Cách đó ba trượng, vách đá "ầm" một tiếng vỡ ra một khe hở! Sóng nhiệt mờ nhạt mang theo mùi sắt tanh nồng xộc thẳng vào mặt!

Hang lò cốt!

Một lò luyện cao chừng hai tầng lầu khảm sâu trong vách đá lởm chởm. Bụng lò rỉ sắt, vách lò phủ đầy rêu xanh, miệng lò phun ra những lưỡi lửa trắng bệch, chiếu rọi những thạch nhũ trên đỉnh lúc sáng lúc tối. Dưới đáy lò, hố sâu chứa đầy dầu đen dính nhớp, mười mấy ống đồng to bằng miệng chén như những con mãng xà vươn ra từ bể dầu, đâm vào khe đá bốn phía không biết dẫn đi đâu. Gió nóng còn cuộn theo mùi... thối rữa tanh ngọt.

Sở Hà đột nhiên gượng dậy nửa người: "Bể dầu thông với lòng lò! Cửa lò ở..."

Lời nói nghẹn lại trong cổ họng!

Sâu trong bụng lò, dầu đen dính nhớp "lộc cộc" sủi bọt. Mặt dầu vỡ ra tạo thành vòng xoáy, một hình nhân đen kịt bị dầu nóng bao phủ bỗng nhiên ngồi dậy!

Thứ đó được bao bọc bởi lớp cao đen dày đặc, không nhìn rõ ngũ quan. Vị trí xương quai xanh lại đâm ra hai đoạn xương trắng sắc nhọn – như thể lấy xương cánh tay bị chặt đứt cắm ngược vào lồng ngực! Vụn xương ánh lên sắc chì u ám trong dầu nóng.

Xác dầu!

Xác dầu đứng thẳng tắp, đôi cốt trảo dính đầy dầu đen "lạch cạch" bám chặt vào vách lò, cái đầu lâu khô khốc dính đầy tương đen từ từ quay về phía hai người ở cửa hang. Hai hốc mắt trống rỗng đối diện với đoạn mũi tên đồng trước ngực Sở Hà!

Ha ha ha...

Cổ của xác dầu phát ra tiếng cọ xát như dây thừng siết chặt, lao thẳng về phía Sở Hà bên bờ lò! Nhanh như quỷ mị!

Lưỡi đao của Bùi Miểu chém nghiêng! Lưỡi đao rỉ sét xé gió bổ về phía vai cổ xác dầu!

Keng!

Lưỡi đao thế mà bị đoạn xương trắng cắm ngược trên vai xác dầu chặn lại! Dầu đen văng tung tóe! Cốt trảo thẳng tay móc vào vết thương do mũi tên trên ngực Sở Hà!

Sở Hà gào thét lăn lộn! Cốt trảo xé toạc da thịt bên hông, máu bắn lên vách lò nóng bỏng "xèo" một tiếng bốc khói trắng!

Cơ hội! Bùi Miểu xoay người quét chân, đế ủng mang theo đá sỏi nóng bỏng đá mạnh vào đầu gối xác dầu!

Rắc!

Tiếng xương nứt chói tai! Ngay khoảnh khắc xác dầu quỳ xuống, Bùi Miểu chuyển đao sang tay trái, lật cổ tay đâm mạnh – Phụt! Mũi đao cắm phập vào khe sụn dưới đoạn xương trắng trên vai xác dầu!

Tương đen bắn ra! Xác dầu đột ngột ngửa ra sau! Bùi Miểu thuận thế rút đao chém xuống! Lưỡi đao bọc dầu mục tước đi đoạn xương cánh tay cắm ngược trên vai xác dầu!

Cốt trảo leng keng rơi vào bể dầu! Xác dầu quỳ bò về phía bể dầu dưới đáy lò để trốn chạy!

"Đổ cửa lò!" Bùi Miểu hét lớn, đoạn đao dính đầy dầu đen rời tay phóng đi! Tạch! Lưỡi đao đâm xuyên khoeo chân phải xác dầu!

Xác dầu đổ gục. Ngay khoảnh khắc mặt nó sắp đập vào bể dầu nóng, bàn tay nhuốm máu của Sở Hà đột nhiên bạo khởi! Năm ngón tay như móc câu cắm vào khe vai đứt gãy của xác dầu!

Phốc kỉ!

Bàn tay dính đầy dầu đen thọc vào lồng ngực, móc ra một khối thịt thối rữa ném lên vách lò!

Một miếng thép nửa nóng chảy bao bọc bởi các mô dính liền! Dấu ấn lửa ba móc câu hiện rõ mồn một trước mắt!

"Chìa khóa lò!" Sở Hà thở dốc như ống bễ hỏng, nắm lấy khối thịt tanh hôi ấn mạnh vào khe lõm trên vách lò – đối diện bể dầu, chiếc áp lò bằng đồng đỏ huyền treo phía trên bắt đầu hạ xuống!

Ầm ầm ầm!

Áp lò nặng ngàn cân rơi xuống, làm đá vụn trên vách hang rơi lả tả! Lửa lò trắng bệch bỗng phun cao ba thước!

Sâu trong miệng cống lộ ra một khe hở chỉ đủ cho một người nghiêng mình chui qua, luồng khí nóng rực làm vặn vẹo tầm mắt. Nhưng sâu hơn nữa không phải là ánh hồng của lòng lò – mà là một băng thất khổng lồ đang tỏa ra ánh sáng xanh u ám?

Sở Hà nằm liệt trên tro lò, chỉ còn thoi thóp. Máu dọc theo mũi tên đồng trên xương sườn nhỏ xuống.

Bùi Miểu nắm lấy cổ chân hắn, bàn tay dính đầy dầu đen sờ lên chiếc vòng cổ trên ngực mình.

"Vòng cổ..." Sở Hà trừng mắt nhìn sâu vào trong áp lò, "Băng đó... là quan tài băng của lão quỷ Kim tộc... Khụ... Khụ..." Máu trào lên cổ họng.

Khí lạnh từ khe cống ùa vào mặt. Bùi Miểu ấn chiếc vòng cổ lên vách lò nướng cho nóng lên. Dưới những góc cạnh lạnh lẽo của đồng thau, một tia vân ám kim đang chậm rãi bò dọc theo mạch kim loại.

Hắn xé vạt áo thấm đẫm dầu đen dưới đáy lò, quấn lên vết thương ở bụng Sở Hà. Mùi thịt cháy khét trộn lẫn với mùi dầu tanh nồng nặc.

"Đi thôi." Bùi Miểu xốc cánh tay hắn lên, "Chuẩn bị quan tài cho ngươi rồi, tự mình nằm vào là đủ."

Ánh sáng từ băng thất trong áp lò phản chiếu những đốm sáng u ám trong đôi đồng tử đang tan rã của Sở Hà.

Truyện liên quan