Quyển 1 · Chương 24: Thành gan gai khói
Mùi tanh hôi của mạch nước ngầm bọc lấy bọn họ đâm sầm xuống hố động, nện trên thảm nấm dính nhớp. Mùi mốc của gỗ mục hòa lẫn hơi thở bùn lầy sặc thẳng vào yết hầu. Bùi Miểu ho ra nước bẩn, gượng dậy nửa người, cánh tay trái vẫn gắt gao ôm chặt thân thể cứng đờ của Sở Hà. Đường hầm sâu thẳm truyền đến ánh huỳnh quang mờ nhạt, chiếu sáng những vệt rêu xanh lục trơn trượt trên vách đá.
Người mang mặt giáp quỳ một gối cách đó ba bước, cây cung đen nằm ngang trên đám bùn khuẩn. Đôi đồng tử kim loại nóng chảy đảo qua vết máu đông lại trên cổ Sở Hà: "Sương độc đã chui qua hầu hạch, nửa nén hương nữa là tới tâm mạch." Giọng nói ma sát thô lệ: "Phía trước là hầm gỗ mục thông tới khu gan của Mệnh Lân Thành. Tìm được Xích Nhiêm Gan thì còn cứu được."
Xích Nhiêm Gan? Bùi Miểu lau mặt, bùn khuẩn nhỏ giọt từ kẽ ngón tay. Trong sâu thẳm dạ dày, cái hố đen tĩnh mịch, chiếc vòng cổ trên ngực lạnh lẽo. Hắn xé mở cổ áo Sở Hà —— vân độc màu sương lam đã bò lên tới xương quai xanh!
"Làm sao để lấy?"
"Phệ Tủy Sương Độc ưa hỏa." Người mang mặt giáp dùng đầu cung khơi mào một khối gỗ mục, những tia lửa xanh sẫm rào rạt rơi xuống, "Trong thành có tổ kiến lửa đỏ. Đem trứng kiến vương nướng lên làm mồi, rắn độc sẽ tự cắn câu."
Phệ Hỏa Dẫn Độc? Bùi Miểu nhìn chằm chằm vào những lỗ thủng bị thiêu cháy trên thảm nấm: "Tổ kiến ở đâu?"
"Khu gan, cống thoát nước ở hẻm phía tây." Người mang mặt giáp nghiền nát tro tàn, "Cửa cống có bốn con thú vệ là thiết khôi thực cốt. Xông qua được mới tính là bản lĩnh."
Hắn đứng dậy túm lấy một cái chân cứng đờ của Sở Hà: "Dẫn đường có thể đổi lấy một mạng không?"
"Đổi cho hắn nửa khắc thở dốc." Bùi Miểu đỡ lấy nửa người còn lại của Sở Hà, mùi hủ độc xộc lên tận óc, "Dẫn đường của ngươi đi."
Đường hầm khuẩn sâu thẳm càng đi càng dốc. Những vệt rêu huỳnh quang dần bị thay thế bởi những bướu thịt trắng bệch treo trên đỉnh vách, da mụn nửa trong suốt, bên trong những ấu trùng như giòi bọ đang mấp máy, chất nhầy dạng sợi buông xuống dính vào vai. Mũi chân kéo lê của Sở Hà quẹt qua những nốt mụn nhô lên trên mặt đất, phát ra tiếng động rỗng tuếch trầm đục.
Đường hầm phía trước đột nhiên mở rộng thành một đại sảnh! Mùi hôi nồng nặc đến mức dính cả vào răng. Những rễ cây to lớn như cột trụ nối liền đỉnh hầm với nền đất, thân rễ bò đầy những mạng khuẩn xanh sẫm đang đập nhịp nhàng. Bốn cỗ giá sắt hình người rỉ sét loang lổ trấn giữ bốn góc, nơi khớp xương thiết cốt khảm những khối thịt rêu phong đỏ sẫm, phát ra tiếng thở dốc hủ bại.
"Nôn..." Trong cổ họng Sở Hà phát ra tiếng rên rỉ hấp hối, vân độc đã lan đến tận hàm dưới!
Mũ giáp của thiết khôi đột nhiên xoay chuyển về phía bọn họ! Trong hốc mắt rỗng tuếch tuôn ra hai điểm đỏ như máu!
"Mất mặt!" Người mang mặt giáp quát chói tai, cánh cung quét ngang khoeo chân Sở Hà! Người nọ đổ ập xuống thảm nấm!
Bùi Miểu xoay người lách bước! Ba chiếc chông sắt rỉ sét cắm phập vào vách khuẩn phía sau, rêu độc xèo xèo rung động! Thiết khôi thứ tư đã vung móng cốt đào thẳng vào giữa lưng hắn!
Nhanh! Trong sâu thẳm huyết ế ở mắt trái, kim quang đột ngột lóe lên! Quỹ đạo của móng cốt hiện ra! Bùi Miểu vặn eo trầm vai, móng cốt xé rách vạt áo bên sườn, kéo ra bốn vệt máu tươi! Hắn thuận thế lăn mình trên mặt đất, đế ủng dính máu đá mạnh vào khớp gối của thiết khôi ——
Kẽo kẹt!
Trục rỉ sét vặn vẹo! Thiết khôi lảo đảo lao về phía trước!
Dây cung của người mang mặt giáp vang lên! Mũi tên nặng xuyên qua khe hở giáp đầu gối của một thiết khôi khác, găm thẳng vào khớp xương thịt thối! Cự khu của thiết khôi mất đà quỳ xuống!
Hai thiết khôi còn lại đồng loạt giang bốn cánh tay! Trong kẽ móng xương khô phun ra làn khói độc xanh sẫm, chớp mắt bao phủ cả đại sảnh!
"Nín thở!" Người mang mặt giáp nhảy lùi lại, che miệng mũi. Trong màn khói, mạng khuẩn quỷ dị, hủ độc thấm thẳng vào phế quản!
Bùi Miểu nín thở bạo lui! Trong làn khói, móng cốt xé gió lao tới! Hắn ngửa đầu ra sau, đầu ngón tay sượt qua yết hầu, để lại những vệt hàn băng! Tay trái theo bản năng vỗ vào ngực bụng —— vòng cổ tĩnh mịch, cái hố đen trong dạ dày đột nhiên chấn động!
Khói độc như vật sống chui vào thất khiếu! Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, một ý chí nuốt chửng bản năng thức tỉnh!
Xoạt ——
Lực hút vô hình từ bụng dưới tỏa ra! Khói độc quanh thân thế mà bị xé rách, cưỡng ép hút vào cơ thể! Dạ dày trong phút chốc cuộn trào như bị dao cắt! Cơn đau nhức xé toạc thiên linh cái!
"Ách a!" Bùi Miểu quỳ xuống đất nôn thốc nôn tháo! Dịch độc sền sệt lẫn những sợi đen phun tung tóe lên thảm nấm! Cơn đau trong cơ thể hơi dịu lại, khói độc xung quanh thế mà mỏng đi ba phần!
Sơ hở! Cung của người mang mặt giáp như sét đánh! Hai mũi tên xuyên qua làn khói, bắn thẳng vào tâm hạch thịt thối của thiết khôi!
Phụt! Phụt!
Khói độc bạo tán! Tâm hạch thiết khôi nổ tung! Huyết thanh xanh sẫm phun tung tóe như mưa!
Thiết khôi cuối cùng bị đá què chân, lại bạo khởi lao tới trong mưa độc tương! Chỗ xương gãy xé rách thảm nấm, móng độc đào thẳng vào sau lưng người mang mặt giáp!
Người mang mặt giáp xoay người không kịp!
Một bóng người lóe ra từ sâu trong khuẩn hầm! Bùi Miểu vươn cánh tay phải, nửa khối gạch khuẩn vỡ nát đập mạnh vào trục cổ tay móng cốt của thiết khôi!
Keng!
Móng cốt bị chặn ngang! Lực đạo chưa tiêu, sượt qua mặt người mang mặt giáp, xé rách lớp giáp lân sau lưng! Máu bắn lên vách khuẩn!
Móng độc của thiết khôi quay lại cào vào mặt Bùi Miểu!
"Cúi đầu!" Người mang mặt giáp thét lên!
Bùi Miểu rụt cổ! Cánh cung đen lướt qua đỉnh đầu hắn! Cánh cung cứng cáp tàn nhẫn đập vào khối thịt thối trên xương quai xanh của thiết khôi! Mủ tương văng khắp nơi!
Thiết khôi còn lại một tay vung về phía huyệt Thái Dương của Bùi Miểu ——
Răng rắc!
Tiếng xương nứt giòn tan! Chân trái cứng đờ của Sở Hà như côn sắt quét tới, đá chuẩn xác vào trục gối sau của thiết khôi!
Cự khu ầm ầm quỳ xuống! Bùi Miểu khinh thân dùng khuỷu tay đánh mạnh vào đỉnh đầu! Xương sọ lõm xuống! Hồng quang trong hốc mắt thiết khôi vụt tắt!
Đại sảnh hủ bại tĩnh mịch. Người mang mặt giáp chống cung thở dốc, sau lưng máu thấm đẫm bào khâm. Bùi Miểu lau sạch dịch độc nơi khóe miệng, dạ dày vẫn còn sông cuộn biển gầm.
"Nửa nén hương..." Sở Hà nằm liệt trong vũng mủ tương, màu xanh sương lam đã phủ kín nửa khuôn mặt, "Xích Nhiêm... Gan..."
Bùi Miểu túm cổ áo hắn khiêng lên vai: "Chỉ đường!"
Người mang mặt giáp xé vạt áo dính máu quấn chặt vết thương: "Bài Ô Áp... Rẽ trái!"
Ba người đâm sầm vào lối đi tanh tưởi. Những bướu thịt trên đỉnh vách nhỏ dãi như mưa. Sau tấm lưới sắt cuối cùng truyền đến tiếng dòng nước gầm vang ——
Tổng áp bài ô khu gan của Mệnh Lân Thành, tới rồi.
Truyện liên quan
Diệt Thế Trời Cao Chi Ngạo Thiên Cuồng Tôn
Thẩm Ngạo Thiên ban đầu một lòng chỉ mong thiên hạ bá tánh sống yên ổn. Đến trận chiến giữa ...
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Diệt Thế Thần Kiếp
Thế gian không kiếp nạn, ta liền hóa thân thành kiếp nạn.. Con đường trường sinh đứt đoạn, ta chính ...
Một Tấc Vuông Tiên Vực
Mười tuổi, thiếu niên sơn thôn Cố Trần vì cứu cha lên núi hái thuốc, vô tình có được Càn ...