Quyển 1 · Chương 14: Phá dạ dày
Chân vừa dẫm lên bề mặt túi dạ dày, lực hút sền sệt đã bám chặt lấy giày da kéo xuống dưới. Vách dạ dày với lớp màng thịt đỏ sậm đập chậm rãi, ép ra những dòng mủ dịch vàng đục chảy tràn giữa các kẽ nếp. Mùi hôi thối trộn lẫn với vị chua nồng xộc thẳng lên cuống họng.
Kim Đồng đứng cách đó một trượng. Gương mặt xương trắng bệch ẩn sâu trong túi dạ dày tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, ôm lấy Bùi Vũ, những đốm độc lân xám xịt đã bò lên tận tai nàng.
“Đồ vật, hay là mạng?” Giọng nói của kẻ mặt xương ma sát chói tai, ánh nhìn như kim loại nóng chảy ghim chặt lên mặt Bùi Miểu.
Bùi Miểu không đáp. Giày rút ra khỏi lớp bùn dạ dày, phát ra tiếng kêu kẽo kẹt. Không khí nặng nề như sắt thép.
Lộc cộc…
Từ những nếp gấp của vách thịt truyền ra tiếng động trầm đục, vài chiếc “Tủy Cần” trắng bệch dính đầy mủ dịch lặng lẽ chui ra khỏi mặt đất. Chúng tựa như loài rắn lột da, không đầu không đuôi, vừa ló ra đã vỡ tung giác hút lao thẳng tới mắt cá chân Bùi Miểu! Nhanh và quỷ quyệt hơn cả những rễ độc trong rừng khuẩn!
Bùi Miểu không lùi mà tiến tới!
Chân trái dậm mạnh xuống mặt đất, bùn lầy nổ tung, thân mình xoay tròn như con quay! Hai chiếc Tủy Cần vồ hụt lướt qua bắp chân hắn, quần vải bị xé toạc! Hữu chưởng thuận thế vung trảm! Tâm hỏa tàn kình khiến không khí hơi rung động, chém chuẩn xác vào đoạn giữa của chiếc Tủy Cần gần nhất!
Phụt!
Dịch đục trắng xóa nổ tung! Chỗ đứt gãy của Tủy Cần phun ra thứ nước dính như keo. Nửa đoạn còn lại co giật thụt lùi vào khe thịt. Hai chiếc khác vừa chạm vào da thịt đã sủi bọt nóng rát!
Kẻ mặt xương lặng lẽ tiến lại gần một bước, cánh tay ôm Bùi Vũ siết chặt. “Thả nó xuống, hoặc chết!”
“Nó đi theo ngươi sao?” Bùi Miểu ho ra một ngụm máu, đế giày phải lại bị một chiếc Tủy Cần mới chui ra quấn lấy. Hắn giật mạnh, những sợi râu trắng như xiềng xích đứt đoạn theo tiếng kêu, kéo theo những sợi tơ dính dấp, “Trên mặt ngươi có khắc chữ ‘người tốt’ à?”
Đồng tử Kim Đồng co rút! Sát ý như châm! Kẻ mặt xương không nói thêm lời nào, tay áo trái rung lên —— ba đạo tinh trùy vàng nhạt xé gió lao tới! Nhắm thẳng vào mặt, ngực và đan điền Bùi Miểu! Thời cơ hiểm hóc khóa chặt mọi đường lui!
Tinh trùy chưa đến, sau gáy đã đau nhói! Trong đầu Bùi Miểu hiện lên quỹ đạo của ba đạo kim quang nhạt.
Hắn đột ngột hạ eo! Tinh trùy thứ nhất lướt qua chóp mũi, cắt đứt lọn tóc mai! Cùng lúc đó, chân phải đạp đất lùi lại, tinh trùy thứ hai sượt qua eo sườn xé rách vạt áo! Tinh trùy thứ ba đã tới bụng dưới! Không thể tránh né!
Đoảng!!
Tiếng kim loại va chạm chói tai! Trong gang tấc, Bùi Miểu rút đoạn chủy thủ trong lòng ngực ra đỡ! Con dao sắt thường nứt toạc theo tiếng va chạm! Mảnh vỡ cắt qua cổ tay! Nhưng tinh trùy cũng bị lệch hướng, cắm phập xuống bùn dạ dày, tạo thành một cái hố sâu hoắm!
Trong mắt kẻ mặt xương thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Tay hắn không chậm, năm ngón tay khum lại hư không chộp tới —— những mảnh vỡ tinh trùy vù vù bay lên! Mang theo lực đánh còn sót lại hội tụ thành một cơn lốc gai nhọn, đổ ập xuống bao phủ Bùi Miểu!
Ong ong ong ——
Cơn lốc chưa đến, sâu trong vách thịt đã vang lên dị thanh!
Bốn vách túi dạ dày vốn đang co bóp chậm rãi bỗng nhiên co rút! Nếp gấp thịt mấp máy dữ dội! Vô số lỗ mủ đồng thời vỡ ra, phun trào thứ dịch hủ vàng lục tanh hôi trơn trượt! Như mưa rào trút xuống đầu!
Không gian bị ép chặt! Nọc độc phun ra! Tinh trùy loạn xạ! Tam trọng treo cổ!
Kẻ mặt xương hừ lạnh, ôm chặt Bùi Vũ. Một tầng khí màng vàng nhạt bao phủ toàn thân, nọc độc xối vào bốc hơi thành làn khói trắng.
Bùi Miểu đã không còn chỗ trốn! Không gian sau gáy như sắp nứt toác!
Ánh mắt hắn bùng lên vẻ tàn nhẫn! Thân thể phản chiết trái lẽ thường, đầu gối hung hăng cắm vào lớp bùn mềm! Nửa thân trên gần như dán sát mặt đất ngửa ra sau! Từ khe hở giữa cơn lốc tinh trùy và nọc độc phun ra từ vách thịt, hắn lách người trượt ra xa nửa trượng!
Xuy lạp!
Áo tang sau lưng bị nọc độc tưới đẫm, ăn mòn thấu xương. Hắn như không hề hay biết, trong lúc lăn lộn trên mặt đất đã vốc một nắm bùn dạ dày trộn lẫn nọc độc, vung tay ném thẳng về phía tay trái đang cầm tinh trùy của kẻ mặt xương!
“Tìm chết!” Kẻ mặt xương gầm lên, tay trái che chắn cho Bùi Vũ rồi lùi lại. Động tác hơi khựng.
Cơ hội!
Bùi Miểu bật người lao tới! Không phải nhằm vào kẻ mặt xương, mà là nhào về phía vách dạ dày phía sau hắn đang mấp máy dữ dội, nơi có một bướu thịt đang nhô lên!
Bướu thịt to bằng cái cối xay, đập liên hồi, mủ tương không ngừng phun ra từ vết nứt trên đỉnh! Đó là điểm phát tiết áp lực cao nhất sâu trong túi dạ dày!
“Mưa Nhỏ!” Tiếng gào thét chứa đựng sự nóng lòng như đốt tủy!
Kẻ mặt xương đang gạt lớp bùn độc, nghe tiếng liền ngẩng đầu! Trong đôi mắt Kim Đồng phản chiếu hình ảnh Bùi Miểu quyết tuyệt lao vào bướu thịt! Kẻ điên! Hắn muốn ——
Bùi Miểu đã đâm sầm vào bướu thịt! Tay trái ấn lên vết nứt đang đập mạnh nhất trên đỉnh! Lòng bàn tay bùng lên luồng nhiệt nóng rực! Không phải tâm hỏa, mà là sự hung tính của “hố đen” trầm tịch sâu trong dạ phủ bị ép đến cực hạn! Một luồng sức mạnh nghiền nát vạn vật ầm ầm phun trào!
Roẹt!!
Vách dạ dày vốn đã mỏng manh bị lực hút từ lòng bàn tay và áp suất cao bên trong bướu thịt xé toạc! Một cái miệng máu mở ra theo tiếng rách!
Không phải cửa động! Là sự phun trào!
Thứ dịch hủ chua nồng tích tụ lâu ngày trộn lẫn thịt băm xương vụn nửa tiêu hóa như hồng thủy vỡ đê giận dữ phun ra! Bùi Miểu đứng gần nhất nên hứng trọn toàn bộ!
Phốc ——!!!
Thác nước hủ dịch vàng lục trong nháy mắt tưới đẫm người hắn! Lực va đập khiến hắn bay ngược ra như diều đứt dây! Đập mạnh vào nếp gấp sâu của vách thịt! Mủ dịch tưới khắp toàn thân kêu xèo xèo! Kẻ mặt xương lùi lại ba bước, màng khí vàng nhạt bị dòng nước xiết đánh cho chập chờn không dứt!
Trong hỗn loạn, sâu trong dòng triều hủ dịch, ngân quang chợt lóe! Không ai nhìn thấy.
Trong khe mí mắt nhắm chặt của Bùi Vũ, ánh sáng bạc lộ ra. Bàn tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo ca ca, khớp xương trắng bệch.
Vách dạ dày vỡ nát! Trong dòng lũ phun trào, hai bóng người bị cuốn ra —— Bùi Miểu bị dòng nước xiết lôi cuốn, hung hăng quăng ra khỏi miệng vỡ! Kẻ mặt xương lại bị đợt sóng dạ dày thứ hai mãnh liệt hơn bức lui!
Gió ngoài động tràn vào! Mang theo cái lạnh từ trên cao, mang theo mùi cỏ cây và bụi đất cay nồng! Bùi Miểu rơi xuống sườn dốc đất đen rắn chắc, lăn lộn dọc theo vách đá vụn. Tiếng xương vai va vào nham thạch bị tiếng cỏ cây cọ xát nuốt chửng.
Hắn cuộn mình dưới đáy dốc đầy tùng kinh, toàn thân treo đầy những sợi tơ dịch dạ dày nửa trong suốt. Trong động, bóng dáng kẻ mặt xương ôm Bùi Vũ trong khoảnh khắc dòng triều dạ dày ập tới đã chợt lóe lên rồi bị nuốt chửng bởi lớp nhầy trào dâng.
Đỉnh sườn núi sương sớm tràn ngập. Mùi tanh của cỏ cây trộn lẫn với mùi hôi thối từ sâu trong túi dạ dày.
Bùi Miểu giãy giụa chống nửa người dậy, phun ra ngụm máu trộn lẫn bùn cát. Ánh mặt trời đâm vào khiến hắn nheo mắt lại.
Ở chỗ cao hơn trong bụi gai, bên cạnh một khúc gỗ mục, một bóng đen đang nằm nghiêng.
Áo vải xanh rách nát, vết thương ở bụng thấm đẫm màu đỏ sậm. Một tay ấn lên sườn trái đang rỉ máu, tay kia nắm một đoạn pháo hoa đã đốt cháy một nửa. Ánh sáng xanh trắng của pháo hoa soi rõ nửa khuôn mặt mất máu —— chính là người anh em thất lạc ở thôn Hắc Thủy, Sở Thiên Hà!
Đầu pháo hoa rủ xuống mặt cỏ khô, một sợi khói nhẹ chỉ thẳng về hướng Bùi Miểu vừa rơi xuống.
Khóe miệng Sở Thiên Hà nhếch lên một độ cong khô nứt đầy máu: “Bò chậm thật đấy, Bùi Tiểu Thất.”
Truyện liên quan
Diệt Thế Trời Cao Chi Ngạo Thiên Cuồng Tôn
Thẩm Ngạo Thiên ban đầu một lòng chỉ mong thiên hạ bá tánh sống yên ổn. Đến trận chiến giữa ...
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Diệt Thế Thần Kiếp
Thế gian không kiếp nạn, ta liền hóa thân thành kiếp nạn.. Con đường trường sinh đứt đoạn, ta chính ...
Một Tấc Vuông Tiên Vực
Mười tuổi, thiếu niên sơn thôn Cố Trần vì cứu cha lên núi hái thuốc, vô tình có được Càn ...