Quyển 1 · Chương 17: Tủy lạnh ăn mòn lửa

Phùng đế băng tiết băng bắn, những điểm sáng xanh lam lạnh lẽo từ sâu trong bóng tối trào dâng ra! Không phải đôi mắt, mà là hàng vạn điểm châm chọc nửa trong suốt chen chúc trong khe đá! Tiếng băng tinh cọ xát vách đá xé toạc sự tĩnh lặng —— tựa như hàng tỷ con kiến đang gặm nhấm cốt tủy!

Hàn khí ập vào mặt, lạnh lẽo gấp mười lần gió rét trong liệt cốc! Hơi thở của Bùi Miểu nghẹn lại, phế quản như bị nhét đầy vụn băng. Trên vai, thân thể Sở đột nhiên phủ lên một tầng sương giá xám trắng, những tế trùng đen nhánh chui ra từ miệng vết thương cứng đờ run rẩy trong hàn khí, giây lát đã đông cứng thành tro bụi, rào rạt đứt gãy.

Tại cửa phùng, người mặc giáp quay lưng về phía trùng triều, búa tạ đồng đỏ hoành giữ trước người, đầu búa bốc hơi trắng xóa —— nhiệt lượng từ khe nứt dung nham vẫn chưa tan hết! Hắn gầm lên sau mặt giáp: “Phùng hẹp trùng tiểu! Chùy tạp không nổi! Đổ lộ! Hỏa! Hoặc là chờ chết!”

Hỏa? Gan phủ khô kiệt bên sườn phải Bùi Miểu lạnh như hầm băng! Đốm tro tàn trong ngực dưới sự thúc ép của hàn khí chỉ còn thoi thóp! Chỉ còn “hắc động” cắn nuốt rễ phụ tà năng sâu trong bụng nhỏ vẫn đang thong thả nghiền ma, nhưng lực đạo đó đến cả một phiến lá cũng không lay chuyển nổi!

Tiếng băng tinh cọ xát gầm lên tới gần! Phía trước khe hở nổ tung một mảnh sương lam! Sương tan, mặt đất lập tức phủ đầy một tầng băng sa lấp lánh! Nhìn kỹ lại, lớp băng sa đó được tạo thành từ vô số quái trùng to bằng hạt gạo, thân thể như tủy đông kết! Khẩu khí nhỏ như kim châm, bò qua máu đen đông cứng phát ra tiếng “mắng mắng” hút máu! Chân trùng lướt qua nham thạch, để lại những vết hằn mảnh khảnh! Mục tiêu của chúng không phải huyết nhục, mà là nhiệt lượng dung nham thần huyết tàn dư trong khe hở! Trùng đàn như thủy triều băng lam tràn qua mặt đất, vô số tế khẩu đồng loạt gặm nhấm dấu vết dung nham, những vết cháy đen bị cắn nuốt tan rã!

Ô ——!

Sâu trong vực thẳm, tiếng kèn trầm đục vang lên lần thứ hai! Lần này sóng âm truyền đến từ dưới nền đất! Vách đá chấn động! Tiếng rít của trùng đàn chợt bạo tăng gấp mười lần! Như bão băng rót vào màng nhĩ!

Trong đầu Bùi Miểu vù vù nổ tung! Tạp âm băng hàn xé rách thần kinh! Trong cơn đau nhức, thân thể Sở đột nhiên chấn động! Những sợi tơ tro đen chết cứng trên xương sườn dưới sự thúc ép của tiếng kèn chợt sống lại và dài ra! Rắn độc xuyên qua lớp vảy đông lạnh mới sinh, quấn chặt lấy vai cổ Bùi Miểu! Vằn lân xám xịt lan tràn vào da thịt Bùi Miểu trong chớp mắt! Khí lạnh thấu xương xông thẳng vào tuỷ não!

Hai mặt giáp công!

Ngoài có hàn trùng thực hỏa phệ thân! Trong có tà cổ thực cốt phong mạch!

Người mặc giáp cũng bị tiếng âm khiếu chói tai chấn đến lảo đảo! Hắn đột nhiên quỳ một chân xuống đất, búa đồng đỏ nện mạnh xuống mặt đất để ổn định thân hình! Đầu búa bắn ra vụn băng vào hàng ngũ hàn trùng, tiếng keng keng vang lên, đập nát một mảnh băng tủy! Nhưng càng nhiều sâu dũng mãnh không sợ chết leo lên mặt búa! Khẩu khí tế châm gặm cắn kim loại phát ra tiếng ma đao quát cốt! Nhiệt khí trên đầu búa đang mất đi nhanh chóng!

“Hỏa!” Người mặc giáp rung mạnh cán búa hất văng băng trùng, giọng khàn đặc xé rách, “Không có hỏa, không trụ nổi mười hơi!”

Hỏa?!

Mắt trái Bùi Miểu bị hàn khí của băng cổ đông lạnh đến gần như mù! Vằn lân xám trên vai đang lan nhanh đến xương quai xanh! Tạp âm băng hàn xé rách ý thức!

Thứ duy nhất có thể đốt trong cơ thể —— hạt giống tâm hỏa bị băng sương bao phủ tầng tầng lớp lớp, sớm đã lặng ngắt như tro tàn!

Không! Còn một chỗ!

Rễ phụ tà năng của hắc động bị nghiền trong dạ dày! Thứ tà dị bạo ngược đốt mạch chước hồn đó! Nó có thể thiêu xuyên kinh mạch! Sao không lấy nó thiêu lũ quỷ này!

Đánh cược! Nhóm lửa!

Hắn mặc kệ con hôi cổ đang điên cuồng trên vai! Tay trái đột nhiên ấn mạnh vào lồng ngực lạnh băng! Nơi đó! Vòng cổ lạnh lẽo bao trùm vị trí trái tim! Dẫn châm!

Ý chí như đao! Hung hăng đâm vào xoáy đen đang thong thả nghiền ma sâu trong dạ dày ——

Tới!

Một luồng lực xé rách ngang ngược bạo ngược ầm ầm đụng vào “Ma tâm” đang nhắm chặt! Xoáy nghiền ma dừng lại, ngay sau đó đảo ngược quay cuồng! Tinh hoa rễ phụ tà năng bị khóa chặt cùng kim sa thần huyết bị ép nổ tung! Viêm năng cuồng bạo không thể phát tiết lập tức mất kiểm soát! Theo kinh mạch nổ tung một đường đến tâm khẩu!

Phốc!

Một tiếng trầm đục mỏng manh! Vị trí ngực Bùi Miểu kề sát vòng cổ lập tức nổi lên! Bề mặt da thịt nổ ra những vết rạn tinh mịn! Dưới vết rạn lộ ra ánh sáng dung nham đỏ rực! Trong sâu thẳm đồng tử mắt trái, đốm kim diễm sắp tắt ầm ầm bùng lên! Cột sáng vàng ròng xuyên qua mắt bắn ra xa ba thước!

Cột sáng không phải thực thể! Là gió phơn!

Một luồng khí lãng vô hình vô chất, nhưng ẩn chứa nhiệt lượng đốt cháy khủng khiếp lấy thân thể hắn làm trung tâm, đột nhiên nổ tung ra bốn phía!

Xuy —— xuy ——!

Khí lãng đi đến đâu, không khí băng phong thấu xương lập tức vặn vẹo! Lũ hàn trùng thực hỏa đang leo trên mặt búa như bị nướng trên chảo sắt, lập tức cuộn khúc nổ tung thành từng mảnh khói lam! Trùng triều đang ập đến cũng tan chảy bốc hơi!

Hôi cổ quấn trên vai bị gió phơn cuốn vào, phát ra tiếng rít thê lương không tiếng động! Nhanh chóng cháy khô rồi giòn tan đứt đoạn! Miệng vết thương trên xương sườn Sở bị gió nóng quét qua, huyết nhục tư lạp rung động!

Nhưng phạm vi gió phơn quá nhỏ! Chỉ dừng lại quanh thân ba thước! Trùng đàn cách năm thước sau khi bị nhiệt lượng kinh sợ lùi lại trong giây lát, tiếng kèn lại thúc giục! Như thủy triều lại lần nữa tầng tầng chồng chất áp tới!

“Lại đến!” Người mặc giáp gào thét! Búa đồng đột nhiên quét ngang, dọn sạch một mảnh khe hở, “Không đủ xa! Ngươi có thể khai Thiên Nhãn thiêu mặt búa của ta! Là có thể thiêu xuyên lũ quỷ này!”

Thiêu xuyên? Ý thức Bùi Miểu đã mơ hồ trong cơn đau đốt người! Ngực nơi bạo liệt như bị nhét than lửa! Vòng cổ bị nhiệt độ cực cao nung đến nóng bỏng! Mỗi một nhịp tim đập đều như đánh vào bàn ủi! Kim diễm mắt trái bỏng cháy khiến tầm nhìn một mảnh huyết hồng!

Nhưng tiếng gào của người mặc giáp đâm vào tai —— Thiên Nhãn? Là kim diễm phun ra từ mắt trái sao?

Làm sao để thiêu?

Gió phơn đến từ tà năng tâm hỏa kíp nổ! Mà mắt trái là cửa phát tiết duy nhất của tâm hỏa!

Vậy thì xé cái miệng đó ra lớn hơn nữa!

Hắn dồn toàn bộ ý chí còn sót lại thành một luồng, hung hăng rót vào con mắt trái đang bị gió phơn căng đến sắp nổ tung! Giống như cự thú đâm vào cửa lò đốt đang nhắm chặt ——

Khai!!

“Ong ——!!!”

Tiếng xương hốc mắt trái vỡ ra đau nhức vang vọng trong xoang đầu! Toàn bộ mắt trái như bị thanh sắt nung đỏ đâm xuyên lặp đi lặp lại! Tầm nhìn lập tức bị dung nham kim hồng trào dâng bao phủ!

Một đạo cột sáng nóng chảy ngưng tụ thành thực chất, to bằng miệng chén từ hốc mắt tan vỡ phun ra! Quang mang đi đến đâu, không khí tư tư rung động rồi bị bậc lửa! Cột sáng nghiêng nghiêng bổ về phía trùng triều đang ập tới!

Ầm vang ——!

Cột sáng nổ tung trùng triều! Thân thể hàn trùng bị chiếu thấu vô thanh vô tức mai một hóa khí! Nham địa bị cày ra một đạo rãnh sâu ba trượng, sâu không thấy đáy, cạnh rãnh nóng chảy đỏ rực bốc khói cháy đen! Băng tiết thạch lăng chặn đường trực tiếp nóng chảy thành khói nhẹ!

Đốt thế chi viêm! Châm tẫn băng hài!

Trùng triều phía trước bị quét sạch một mảnh! Những điểm sáng xanh lam phía sau lập tức đình trệ! Tiếng rít băng hàn thấu xương đột nhiên im bặt! Toàn bộ phùng đế lâm vào tĩnh mịch!

Những điểm sáng xanh lam bắt đầu nhấp nháy liên hồi, giống như đom đóm bị ngọn lửa dọa sợ, điên cuồng tán loạn rút lui về phía sâu trong khe đá!

Cột sáng đốt thế chỉ duy trì được một hơi.

Mắt trái Bùi Miểu đau nhức tạc liệt! Huyết lệ hòa lẫn tro tàn nóng rực phun trào xuống! Quanh hốc mắt vỡ ra những vết cháy đen hình mạng nhện! Trước mắt hắn hoàn toàn đen kịt! Hai tai ong minh như sấm! Thân thể như bị rút mất xương sống, thẳng tắp đổ về phía sau! Vết nứt nổ tung trên ngực không phun ra máu, mà là bạch khí nóng bỏng!

Đốt viêm rút đi, hàn khí thấu xương lập tức đảo cuốn!

Tiếng băng tinh cọ xát lại vang lên trong khe đá cách đó hơn mười trượng! Mang theo sự oán độc và tham lam sâu sắc hơn! Chúng bị thiêu sợ, nhưng vẫn đang bồi hồi! Chúng đang đợi luồng quang mang khủng bố kia tắt hẳn!

Người mặc giáp đột nhiên lao tới! Một chân đá văng rãnh sâu cháy đen bốc khói trên mặt đất! Giày da lân lạnh lẽo bước qua mép rãnh nóng bỏng kêu xèo xèo! Hắn chộp lấy thân hình mềm nhũn đang ngã xuống của Bùi Miểu, đồng thời cánh tay phải dùng vòng sắt kẹp chặt eo Sở! Búa tạ đồng đỏ xoay tròn nện vào vách đá nơi trùng đàn đang lui tán!

Oanh!!

Vụn băng nham vũ nổ tung! Hắn khiêng hai người hôn mê, như thú điên phá tan đá vụn băng tra! Hướng ngược lại với nguồn gốc tiếng kèn, lao vào bóng tối vô định sâu hơn trong liệt cốc!

Gió băng thổi qua bên tai như quỷ gào. Dưới chân người mặc giáp chạy gấp đạp vỡ lớp băng xác, thỉnh thoảng hiện lên những điểm sáng xanh lam đang mấp máy hội tụ.

Cho đến khi phía trước nơi phong tuyết tràn ngập, mơ hồ lộ ra hình dáng một bóng ma khổng lồ ngang qua hẻm núi.

Nó giống như một trái tim đông lạnh, nửa khảm trong vách băng, những mạch máu đỏ sậm thong thả nhịp đập dưới lớp băng. Từng ống dẫn chất lỏng ám kim nửa đông đặc, thô như mãng xà, xuyên qua trái tim khảm vào nham băng.

Trên ống dẫn, mấy vết sẹo vảy màu kim hồng vặn vẹo, sau khi bị xé rách lại đông đặc, hiện ra ngay trước mắt, hơi thở nóng rực chói lòa.

Tiếng tim đập? Ống dẫn sẹo?

Người mặc giáp đột nhiên dừng bước. Đôi mắt kim dựng đồng nóng chảy nhìn chằm chằm vào trái tim khổng lồ đang nhịp đập sâu trong vách băng.

Mỗi một lần trái tim đó co rút rồi thư giãn, tiếng rít của trùng đàn chiếm cứ sâu trong băng cốc lại phập phồng theo đó!

Truyện liên quan