Quyển 1 · Chương 19: Sông ngầm vảy mệnh

Gió băng cuốn theo sương lạnh quất vào mặt, Bùi Miểu nheo mắt trái lại. Hốc mắt bỏng rát hơi dịu đi, nhưng tầm nhìn vẫn phủ một tầng huyết ế. Cánh tay phải đỡ Sở, bước chân người này đã phù phiếm đến cực điểm. Máu loãng lẫn những sợi tơ đen từ kẽ ngón tay đang ép chặt xương sườn chảy ra, nhỏ xuống mặt băng ngưng kết thành những hạt băng nâu đỏ. Phía trước bên trái ba trượng, kẻ mặc giáp mặt cụt tay đang đạp lên vụn băng, cúi đầu bước đi. Những mảnh vải bọc vết thương đã đông cứng, nhưng bước chân lại vô cùng vững chãi.

Cuối liệt cốc, tường băng sụp đổ lộ ra một lỗ hổng khổng lồ. Màng thịt đỏ sậm bao trùm khung đỉnh thấp bé rủ xuống, vô số ống mềm ám kim thô kệch khảm trên màng thịt uốn lượn. Dưới chân giẫm lên những phiến "Chuyên thạch" hình vảy đã mục nát một nửa, mỗi phiến đều phủ một lớp dịch nhầy trơn trượt tanh hôi. Từ sâu bên trong mơ hồ truyền đến tiếng chất lỏng sền sệt quấy động rầm rầm, đè nặng lên cả phong băng vốn đã nặng nề.

“Mệnh Lân Thành, van nước đen……” Kẻ mặc giáp mặt không quay đầu lại, giọng nói như lưỡi đao mài vào nhau, “Van hỏa hoạn, ám đạo, tránh cửa thành.”

Tháp.

Một giọt dịch vàng vẩn đục nhỏ xuống phiến gạch lân, thực ra là một cái hố tiêu nhỏ. Ba người đột ngột dừng chân! Trên khung đỉnh màng thịt rủ xuống, một ống dẫn ám kim xoắn vặn bành trướng “Phốc” một tiếng xé rách lỗ hổng!

Thác nước hôi thối đổ ập xuống đầu!

Kẻ mặc giáp mặt nghiêng người né tránh! Mưa vàng sượt qua rơi xuống, mặt đất xèo xèo bốc khói! Một luồng toan dịch khác lại đổ thẳng xuống đỉnh đầu Bùi Miểu!

Bùi Miểu đạp mạnh đùi phải lùi lại! Dịch tương bắn tung tóe lên thái dương! Sở trên vai bị kéo nghiêng ngã quỵ! Khi hai người lảo đảo ngã ra sau, gáy Bùi Miểu đột ngột co rút —— từ sâu trong ống dẫn bị xé rách trên đỉnh đầu, một đạo hắc ảnh bọc theo luồng gió tanh lao xuống!

Không phải dịch! Là vật sống!

Vết nứt xé gió! Một cái đuôi dài dạng rắn quấn đầy vảy cứng ám kim xé rách dịch vàng, độc câu đâm thẳng vào giữa mày Bùi Miểu! Mũi câu xanh lục chiếu rọi vào con mắt trái nhiễm huyết của hắn!

Không nhanh bằng! Bùi Miểu túm lấy Sở ngửa đầu ra sau! Độc câu sượt qua chóp mũi cắm phập vào phiến gạch lân phía sau! Chuyên thạch nổ tung!

Hắc ảnh lao xuống đất! Nó đứng thẳng dậy cao bảy thước! Thân thể phủ đầy vảy nhỏ lấp lánh ánh sáng xanh u tối. Đầu trọc không tai, hai hàng sáu cái lỗ đen thay thế hốc mắt. Cái miệng rộng nứt đến tận mang tai tê ra, bên trong là tầng tầng lớp lớp răng châm dày đặc. Đuôi câu cắm sâu vào chuyên thạch, khi rút ra làm vỡ nát cả mảng sàn lớn!

Ngửi Thi Thú! Phu quét đường của Mệnh Lân Thành!

Những lỗ đen không mắt chuyển hướng về phía ba người. Hầu khang của Ngửi Thi Thú cổ động phát ra tiếng rung trơn trượt “lộc cộc”, khoang miệng đầy răng châm phun ra khói độc ăn mòn!

Kẻ mặc giáp mặt tiến lên nửa bước, mặc cung kéo căng như trăng tròn! Dây cung run lên hí vang! Ba mũi tên đen trọng lượng lớn xé rách khói độc, cắm thẳng vào yết hầu, ngực và eo bụng Ngửi Thi Thú!

Phốc phốc phốc!

Trọng tiễn quán thể! Lân giáp nứt toạc! Nhưng chỉ nhập vào thịt được một tấc! Cây tiễn bị lớp vảy xanh u tối chợt căng lên gắt gao cắn chặt! Thân hình Ngửi Thi Thú chấn động dữ dội lùi lại phía sau, đuôi câu quất mạnh mang theo đá vụn! Thế nhưng từ vết thương trào ra huyết thanh sền sệt màu lam đậm, lại cấp tốc bao vây chữa trị lỗ thủng!

Mũi tên vô dụng!

Đồng tử Bùi Miểu co rút mạnh! Ngay khoảnh khắc Ngửi Thi Thú chữa trị vết thương, sâu trong huyết ế nơi mắt trái hắn chợt đau nhói! Một luồng cảm giác nóng bỏng cực kỳ mỏng manh đột nhiên bùng lên —— tâm điểm của con súc sinh này nằm ở lớp vảy cứng phồng lên giữa lồng ngực!

“Xuyên tim!” Bùi Miểu hét lớn cảnh báo!

Kẻ mặc giáp mặt lại giương mặc cung, huyền âm chưa kịp vang lên —— Ngửi Thi Thú đã co người rồi đạp mạnh! Thân hình khổng lồ như đạn pháo đâm thẳng về phía Sở đang nằm liệt! Lợi trảo xé gió! Mục tiêu căn bản không phải giết người, mà là huyết nhục hôi thối của kẻ bị thương!

Bức người lệch vị trí! Sở đang ở ngay khuỷu tay Bùi Miểu!

Bùi Miểu mạnh mẽ nhấc Sở hoành chắn trước người! Móng trái Ngửi Thi Thú xé mở da thịt xương sườn Sở! Máu đen phun tung tóe! Sở đau đớn gào lên kinh hãi! Móng phải đồng thời quét về phía cổ Bùi Miểu!

Bùi Miểu không né! Hắn xoay eo dùng vai cứng rắn chịu đòn!

Xuy lạp!

Cốt lân cọ xát! Áo vai bị xé nát mang theo máu! Nhưng nắm đấm trái của Bùi Miểu như pháo thẳng oanh tạc! Mang theo dư ôn nóng bỏng đập vào khớp xương cánh tay của nó! Tiếng nứt xương trầm đục vang lên! Cánh tay của Ngửi Thi Thú gãy gập!

Tiếng hí vang chói tai! Ngửi Thi Thú đau đớn tột cùng rút trảo! Hầu khang phun ra khói độc càng dữ dội hơn!

Dây cung mặc động! Mũi tên đen trọng lượng lớn đuổi theo thân ảnh đang rút lui mà xuyên vào!

Phốc!

Cắm thẳng vào lớp vảy cứng ở ngực! Nổ tung một lỗ máu to bằng miệng chén!

Tiếng lệ tê của Ngửi Thi Thú đột ngột ngắt quãng! Huyết thanh lam đậm trong cổ họng điên cuồng phun trào như suối! Cái đuôi rắn thô tráng quất mạnh đảo cuốn, đâm nát tường lân bên sườn rồi tạp nhập vào trong bóng tối!

Tiếng thở dốc nặng nề như ống bễ. Dịch mục và huyết tương lam đậm vẩn đục đầy đất.

“Nó có thể… Nó nhận thương…” Sở ho sặc sụa túm lấy cổ tay Bùi Miểu, “Nhìn chằm chằm… Nhìn chằm chằm vị trí huyết…” Chỗ xương sườn gãy nát ép ra tiếng tê dại.

Kẻ mặc giáp mặt rút cây tiễn cắm trong tường gạch vỡ ra, mũi tên dính máu chỉ về phía sâu trong: “Vị trí van nước càng nặng. Mấy thứ quỷ quái này nuôi xác thối.”

Càng đi sâu, ống dẫn ám kim trên màng thịt càng nhiều, mủ hủ không ngừng rỉ ra. Mặt đất trơn trượt ướt nhầy, giẫm lên những khối vụn hồ trạng không tên. Sau một vách đá sụp đổ, không gian mở rộng trống trải, dưới đáy động, một con sông ngầm sền sệt rộng gần mười trượng đang cuộn trào nổ vang! Mặt sông phủ đầy những mảnh da dầu trơn mục nát, bọt khí xanh sẫm bành trướng rồi bạo liệt. Mùi tanh hôi như thực chất xộc vào mũi.

Bên bờ sông ngầm, hai chiếc thuyền quái dị làm từ xác cá sấu thạch lân khổng lồ nằm nửa chìm trong bùn lầy ô trọc. Thân thuyền vặn vẹo như những đốt xương sống khô khốc ghép nối lại.

“Đi ngược dòng nửa ngày, là tường sau của Mệnh Lân Thành.” Kẻ mặc giáp mặt đá văng đống hài cốt chặn đường, “Thuyền nát, thủy quỷ cũng đói bụng rồi.”

Đầu mũi tên của hắn lướt qua những chiếc xương sườn mục nát của thuyền cá sấu, bôi lên lớp tương nùng màu xanh xám trên mũi tên. “Chờ thứ dưới nước cắn thuyền, liền đinh vào hốc mắt nó.” Kim loại nóng chảy đúc đồng lạnh lẽo quét qua mặt sông, “Dám chạm vào da thịt, chúng nó có thể chui vào trong mà gặm tủy.”

Phốc nói nhiều!

Bọt khí xanh sẫm giữa lòng sông bỗng nhiên quay cuồng, vài đạo vây lưng đầy dầu mỡ không tiếng động cắt qua mặt nước.

Sở dựa vào Bùi Miểu, sắc mặt xám ngoét như thịt thối. Từ bên cạnh vết thương xương sườn xé rách, những sợi tơ đen đang chậm rãi bò lên trên những ngón tay Bùi Miểu đang che trước ngực hắn.

“Bùi Tiểu Thất,” âm thanh của Sở như tiếng ma sát qua cổ họng bị tổn thương, “Nửa thanh mũi tên đồng trong ngực ta…” Hắn thở dốc đứt quãng, ho ra những vệt máu đen phun lên cần cổ Bùi Miểu, “… Moi ra, đinh vào giữa cột sống của ta… Có thể cầm cự được một trận…”

Đường sông tối tăm tĩnh mịch. Những chiếc xương sườn của thuyền cá sấu kêu kẽo kẹt.

Dưới mặt nước, những bóng đen mờ mịt bắt đầu không tiếng động tụ lại, hướng về phía thân thuyền mà tuần tra. Những con ngươi trắng bệch nhô lên dưới nước chậm rãi nổi lên.

Thủy quỷ đói cực kỳ. Vị của con người là món ăn mới.

Truyện liên quan