Chương 58: Hợp nhất

Igor ở phía sau quả nhiên đã khôi phục thân thể của Aethelthryth, mà Aethelthryth ở bên cạnh Sáng Thế Kỷ thì đột ngột giống như ngọn đuốc tàn trong gió, hóa thành tro bụi tiêu tán.

Nhìn thấy màn này, Stith trực tiếp ngây cả người, vội vàng chạy tiến lên dò hỏi Aethelthryth cơ thể có chỗ nào không khỏe hay không, mà Aethelthryth lại xua xua tay, tỏ ra bản thân đã khỏe, không có vấn đề gì.

Còn Nia thì biến trở lại hình dáng con người, đi đến trước mặt Sáng Thế Kỷ đã hóa thành tro bụi, không biết đang suy tư điều gì. Aethelthryth thấy thế, vội vàng tiến lên an ủi Nia, đồng thời tỏ ý xin lỗi.

“Tiểu thư Nia, xin lỗi, nếu không phải vì tôi, Sáng Thế Kỷ cũng sẽ không tiêu tán.” Nia lại lắc lắc đầu.

“Không sao cả, chuyện này không trách cô, dù sao Sáng Thế Kỷ với tư cách là trụ cột duy trì sự cân bằng giữa thế giới tinh thần và thế giới hiện thực, từ trước đến nay vẫn luôn tiêu hao ma lực, ma lực cạn kiệt cũng là chuyện sớm muộn, chẳng qua là đến sớm hơn một chút mà thôi.”

“Vậy như vậy có gây ra ảnh hưởng gì cho thế giới tinh thần không?” Stith nghe xong, liền vội vàng chạy tới hỏi Nia.

“Vấn đề sao? Cái này thì không có đâu, bởi vì thế giới tinh thần sau ngấm ngầm chữa trị nhiều năm như vậy, bản thân nó đã ổn định lại rồi, sẽ không còn phá vỡ sự cân bằng như trước kia nữa.” Nia duỗi người nói.

Vừa thấy Sáng Thế Kỷ của mình đã hóa thành tro bụi, khối băng đóng băng Igor ban nãy lập tức rách nát vỡ vụn. Igor chui ra ngoài liền run lẩy bẩy, mà lúc nhìn xuống đống tro tàn trên mặt đất cạnh Stith, Igor trực tiếp sụp đổ.

“Các ngươi, các ngươi cứ thế mà làm hỏng sách của ta, các ngươi đền Sáng Thế Kỷ cho ta!” Igor ngay sau đó gầm lớn về phía nhóm Stith.

Mà nhóm Stith thấy Igor đang điên cuồng hét lên ở đằng kia, liền vội vàng làm tốt tư thế chiến đấu. Igor thấy đối phương chiếm ưu thế về số lượng, hơn nữa sách của mình cũng đã mất, nghĩ tới nghĩ lui, phát hiện bản thân không cần thiết phải ở lại đây nữa.

Nghĩ đến đây, Igor liền thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, ngay sau đó cầm lưỡi hái xé rách không gian rời đi.

Còn Stith và Aethelthryth vẫn đang cảm thấy khó hiểu trước hành vi của Igor, Nia thấy thế liền nói ra nguyên nhân Igor rời đi: “Mục đích ban đầu của tên đó chính là vì Sáng Thế Kỷ, mà hiện tại Sáng Thế Kỷ đã không còn nữa, hắn ta cũng không cần thiết phải ở lại đây thêm.”

Stith và Aethelthryth nghe xong liền bừng tỉnh đại ngộ, còn Nia thì vỗ vỗ lớp bụi trên người, dùng ma pháp san phẳng lại mặt đất vừa giao chiến với Igor, sau đó biến trở lại thành hươu chạy về cây mộng ảo của mình để nghỉ ngơi.

Lúc rời đi, cô ấy còn dặn dò nhóm Stith: “Nếu các ngươi sau này có tin tức gì về Carat thì nhớ báo cho ta nhé, đây là viên thủy tinh liên lạc, các ngươi cầm lấy đi, rảnh rỗi thì thường xuyên tới chơi.”

Igor cũng nhận lấy viên thủy tinh rồi cất kỹ, sau đó hỏi Aethelthryth bước tiếp theo nên làm thế nào?

Aethelthryth chỉ đơn giản đáp lại một câu: “Còn có thể làm thế nào nữa, về nhà thôi.”

Trên đường trở về, Aethelthryth và Stith cùng các tinh linh mộng cảnh gặp lúc trước chào hỏi, bày tỏ lòng cảm ơn vì sự giúp đỡ của họ rồi mới rời đi.

Trên đường rời đi, Stith nhìn mái tóc dài màu trắng đang phấp phới theo gió của Aethelthryth, tận sâu trong thâm tâm chỉ toàn là niềm vui, trong khi Aethelthryth ở bên cạnh lại mang vẻ mặt đầy ưu sầu.

Trở lại thời điểm tiến hành nghi thức, ý thức của Elsa theo ma pháp mà tiến vào tầng sâu nhất. Ở đây, Elsa chỉ nhìn thấy trong một thành phố băng tuyết ngập trời, một bé gái mặc âu phục màu trắng đang tìm kiếm thức ăn trong đống rác.

Thiếu nữ có một mái tóc bạc vô cùng nổi bật, trên người mặc bộ quần áo rách rưới, cái lạnh khiến cô bé run lẩy bẩy. Elsa nhìn bé gái trước mắt, một cảm giác quen thuộc kỳ lạ trào dâng trong lòng, và cũng đúng lúc này, một bàn tay đặt lên vai Elsa khiến cô giật mình hoảng sợ.

Elsa vội vàng quay đầu lại kiểm tra, phát hiện người đứng sau lưng mình chính là Aethelthryth. Aethelthryth không nói gì, mà ra hiệu cho cô tiếp tục quan sát.

Chỉ thấy bé gái trong trận bão tuyết co ro ở góc tường trông vô cùng lạnh lẽo, thậm chí có thể cảm giác được bé gái sắp bị đông chết tại thành phố này. Elsa nhìn tất cả những điều này, vội vàng muốn bước qua đó giúp đỡ bé gái, nhưng Aethelthryth lại ngăn cô lại.

Một lát sau, một người đàn ông mặc âu phục màu đen đi đến bên cạnh bé gái, ôm lấy cô bé rồi mang đi, khung cảnh cũng theo góc nhìn của người đàn ông mặc âu phục mà chuyển đến một căn nhà.

Bên trong căn nhà vô cùng ấm áp, có lò sưởi ấm cúng và canh nóng ngon lành. Đối với bé gái mà nói, cảnh tượng này giống như một giấc mơ, còn người đàn ông mặc âu phục thì từng thìa từng thìa đút canh nóng cho bé gái uống, giúp cô bé xua tan cái lạnh.

Sau đó, khung cảnh lại thay đổi một lần nữa, lần này diễn ra trên một đồng bằng mênh mông, bé gái cũng đã lớn lên thành một thiếu nữ. Thiếu nữ tựa sát vào người đàn ông bên cạnh, trong khi người đàn ông nhìn cánh đồng bằng phẳng vô tận, dường như đang suy ngẫm điều gì đó, vẫn luôn trầm mặc không nói.

Cuối cùng, thiếu nữ không chịu nổi sự cô tịch nên đã cất lời hỏi người đàn ông bên cạnh: “Cha ơi, cha đang nghĩ gì thế ạ?”

Người đàn ông cũng chú ý tới câu hỏi của thiếu nữ, vì thế liền cất lời: “Ta á, ta đang nghĩ làm thế nào để những người từng bị ta tổn thương tha thứ cho ta.”

Thiếu nữ liền đáp: “Vậy thì cứ đi giúp đỡ họ, cứ làm như thế mãi, sẽ có một ngày họ tha thứ cho cha thôi.”

Người đàn ông nghe thiếu nữ nói vậy chỉ mỉm cười nhẹ, sau đó xoa đầu thiếu nữ, rồi cõng cô bước về phía nơi xa.

“Cho nên, ngài cho tôi xem những thứ này là vì cái gì? Tiểu thư Aethelthryth?” Elsa tò mò hỏi Aethelthryth ở phía sau, và Aethelthryth cũng đưa ra câu trả lời của mình.

“Thứ mà cô vừa thấy chính là ký ức thời thơ ấu của ‘chúng ta’, còn thân phận của người đàn ông mặc âu phục vừa nãy, chắc là cô cũng đoán được rồi chứ.”

“Là Igor phải không.” Elsa đáp lại Aethelthryth như thế.

“Đúng vậy, kể từ sự kiện tuyết lở lần trước đến nay, ta vẫn luôn không biết nên đối mặt với phụ thân thế nào, và cả cô nữa.”

“Tôi?” Elsa khó hiểu nhìn về phía Aethelthryth.

“Đúng vậy, ta và cô nghĩ đều giống nhau, cô tuy là một phần của ta, nhưng cô cũng có tư cách tồn tại độc lập, cho nên ta không biết phải đối mặt với cô ra sao.” Aethelthryth giải thích với Elsa như vậy.

Vừa thấy Aethelthryth chìm sâu vào sự mâu thuẫn nội tâm đó, Elsa liền ôm lấy ngực mình, một lát sau, Elsa trực tiếp nắm lấy tay Aethelthryth rồi nói: “Nhưng mà lão sư cần ngài, tôi từ trước đến nay chỉ biết kéo chân sau của lão sư mà thôi, cho nên so với tôi, người mà lão sư cần hơn chính là ngài.”

“Nhưng mà cứ như thế này, cô sẽ tiêu tán đấy.” Aethelthryth nhìn Elsa trước mặt với vẻ có chút luống cuống.

“Không sao cả, tôi sẽ vĩnh viễn sống ở nơi này, giống như tôi trước đây vậy.” Elsa vừa khóc vừa nói ra những lời cuối cùng muốn nói.

Aethelthryth biết bản thân không thể lay chuyển được Elsa nữa, cũng bật khóc theo, ý thức của hai người vào khoảnh khắc này hòa làm một.

Truyện liên quan