Chương 67: “Kinh hồn nhà ma”

“Hảo, tướng quân, nhiều như vậy đem, ta rốt cuộc thắng một phen.”

Igor thấy chính mình thắng sau, cười đến giống như một đứa trẻ, mà Christopher nhìn trước mặt vị thủ lĩnh này, không biết nên nói cái gì cho phải.

“Thủ lĩnh, ngươi nói, Striv bọn họ mấy người đi chỗ cũ của đại sư Kevin đó, có gặp phải phiền toái gì không.”

Christopher rốt cuộc vẫn không nhịn được lòng hiếu kỳ của mình, bèn hỏi Igor, mà lúc Igor đang chuẩn bị nói gì đó thì có một giọng nói cắt ngang hắn.

“Ta tính qua, tuy rằng sẽ không nguy hiểm, nhưng sẽ phải chịu một chút kinh hãi.”

Một người đàn ông ở sau lưng Igor bước ra từ một cánh cửa triệu hồi, toàn thân nam nhân toát lên một luồng khí chất Nho gia, hơn nữa trên người mặc trang phục thường thấy của Đại Hạ quốc.

“Tử Mặc, ngươi đã trở về, thế nào, chuyến đi lần này đến chỗ lão sư của ngươi đã học được những gì?”

Igor tò mò cất lời hỏi Trương Tử Mặc.

“Không có gì, chẳng qua là tiếp tục học tập những kỳ môn độn giáp đó mà thôi, nói đi cũng phải nói lại, Igor, có phải ngươi quên dặn dò Marguerite và những người khác điều gì không?”

Trương Tử Mặc vừa dứt lời, Igor liền trầm tư một hồi, lát sau như chợt nhớ ra điều gì, hắn vội vàng lên tiếng.

“Xong rồi, ta quên dặn họ những điểm cần chú ý khi gặp cơ quan người máy, hơn nữa trước đó Kevin hình như còn lặp đi lặp lại nhấn mạnh điểm này trong thư.”

Nghe Igor nói xong, Christopher liền thấy cạn lời, hết cách rồi, thủ lĩnh nhà mình thỉnh thoảng lại không đáng tin cậy như vậy, nhưng một lát sau Christopher lại nhớ ra điều gì, bèn hỏi sang Trương Tử Mặc bên cạnh.

“Tử Mặc, vừa rồi ngươi nói bọn họ sẽ không sao, chỉ là sẽ chịu một chút kinh hãi phải không, vậy bọn họ sẽ phải chịu kinh hãi gì đây?”

Trương Tử Mặc không nói gì, chỉ lắc lắc đầu, đoạn thốt lên một câu: “Thiên cơ không thể tiết lộ.”

Điều này khiến Christopher nghe xong mà thấy mơ hồ khó hiểu, hết cách rồi, ai bảo người trong tổ chức của hắn đều là những kẻ như thế này chứ?

“Nói đi cũng phải nói lại, trong lá thư gửi cho ta trước đó, tên Kevin kia còn nói mấy lời kỳ quái, bảo là hãy cẩn thận thứ gì đó tới, dẫu sao mấy thứ này ai mà biết được, cứ để Striv bọn họ tự cầu nhiều phúc đi.”

Quay lại phía Striv và Marguerite, khi hai người đang kiểm tra tầng hầm thì đột nhiên nghe thấy tiếng thét chói tai của Alice, điều này khiến cả Striv và Marguerite đều hoảng hốt, vội vàng chạy tìm lối giao lộ.

Và đúng lúc Striv và Marguerite đang kiểm tra cánh cửa trước mặt, một mũi phi tiêu bỗng cắm phập vào giữa hai người, điều này làm cho cả Striv và Marguerite được phen choáng váng.

Hai người vội vàng quay phắt lại phía sau, để rồi phát hiện không biết từ lúc nào, những con rối ngẫu nhiên ở sau lưng họ đều đã sống lại, cảnh tượng này trực tiếp dọa cho Striv và Marguerite sợ ngây người.

“Cái, cái này, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy, này.”

“Ta cũng không rõ nữa.”

Đang lúc Striv và Marguerite còn đang đờ đẫn, những người máy ngẫu nhiên phía sau bỗng chốc biến ra cưa điện và máy khoan điện trong tay, kết hợp với tiếng khớp xương của chúng kêu lên, khiến khung cảnh càng thêm phần kinh dị.

Thấy vậy, Striv và Marguerite vội vàng triệu hồi vũ khí ra, bắt đầu thủ thế phòng thân.

Cùng lúc ấy, những người máy ngẫu nhiên trước mặt Striv bắt đầu chuyển động, lao thẳng về phía họ.

Striv vội vàng dùng Ánh Sao đỡ lấy con rối cầm cưa điện đang lao tới, chỉ thấy Ánh Sao và cưa điện va vào nhau tóe lửa tung trời.

Về mặt sức mạnh, Striv cảm thấy bản thân không hề thua kém con rối trước mặt, điều này khiến cô cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

Đúng lúc này, con rối cầm máy khoan điện cũng lao về phía Striv, và khi ngàn cân treo sợi tóc, Marguerite tung một cước đá văng con rối cầm máy khoan điện ra xa, đoạn giúp Striv đánh gục con rối dùng cưa điện.

Chính là không hiểu sao con rối vừa bị đá văng lại bất chợt đứng dậy, cử động khớp xương đôi chút, rồi vươn tay tự nắn lại phần đầu về chỗ cũ.

Striv và Marguerite nhìn màn thao tác của người máy, chợt sững sờ.

“Này, rốt cuộc phải đánh thế nào đây, cứ thế này thì đến bao giờ mới hết?”

“Hết cách rồi, tiếp tục lên thôi.”

Khoảng một lát sau, Marguerite và Striv đầy mệt mỏi tựa lưng vào cánh cửa phía sau, nhìn đống con rối đã bị tháo tung không thể nát hơn trước mặt, cả hai mệt mỏi cười khổ.

“Mấy tên này thật phiền phức, ma pháp căn bản chẳng tác dụng gì được với chúng.”

“Đúng vậy, thật sự phải thán phục đại sư Kevin, thủ nghệ của ông ấy đúng là quá đỉnh.”

Cũng đúng lúc này, cánh cửa sau lưng Striv và Marguerite đột nhiên bật mở, khiến cả hai ngã nhào ra đất.

“Cuối cùng thì cánh cửa này cũng mở rồi.”

Hai người đồng thanh nói.

Nghỉ ngơi một lúc, hai người dìu nhau bước lên bậc thang, một lát sau cuối cùng cũng tới nơi có bức họa mà họ đã đi xuống lúc nãy.

Nhìn thấy bọc của Alice trước bức tranh, Striv rơi vào trầm tư, sau đó cúi đầu tìm kiếm xem có manh mối nào không, trong khi Marguerite lại quay sang ngắm nhìn bức họa phía sau một lần nữa.

Cũng chính lúc này, Marguerite bỗng nhiên tiến lại gần, chỉ có điều trên tay lại cầm thêm một ly cà phê.

“Khoan đã, Marguerite, ly cà phê trên tay ngươi lấy từ đâu ra vậy?”

“A, ngươi đang nói cái này à, là lúc nãy khát nước ngươi đưa cho ta mà, phải không?”

“Không đúng nha, ta đâu có đưa ly cà phê nào.”

“Cái gì, vậy đây là gì, từ đâu tới chứ?”

Nói xong, sống lưng cả hai người bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, mà ngay phía sau họ đang đứng một kẻ, trên tay còn cầm một chiếc khay.

Thế là Striv và Marguerite từ từ đứng dậy, sau đó chậm rãi quay đầu nhìn ra phía sau, phát hiện một con rối ngẫu nhiên mặc trang phục quản gia đang đứng ngay sau lưng họ.

Cảm nhận được ánh mắt Striv và Marguerite đang nhìn mình, con rối quản gia trước tiên cúi người hành lễ, rồi bất ngờ rút ra một thanh trường kiếm từ trong tay.

“Không thể nào, lại nữa sao?”

Striv và Marguerite đồng thời thốt lên câu ấy, nhưng điều khiến họ càng kinh ngạc hơn vẫn chưa dừng lại ở đó.

Xung quanh Striv và Marguerite bất chợt xuất hiện thêm một số con rối ngẫu nhiên hình hầu gái có hình thù giống hệt con người, hơn nữa, trên tay những người máy này còn cầm theo cả rìu cùng các loại vũ khí khác.

Nhìn thấy hết thảy, Thụy Cùng và Marguerite đã tê rần, liền lấy ra trường thương cùng kiếm, chuẩn bị liều chết một phen.

Chính là đột nhiên, quản gia người nhân ngẫu cùng hầu gái hình người nhân ngẫu giống như cảm ứng được thứ gì, bỗng nhiên dừng hoạt động lại.

Thao tác như vậy ngược lại làm cho Thụy Cùng và Marguerite ngẩn người không biết phải làm sao.

Đột nhiên một trận tiếng bước chân truyền tới, theo sau một người trông như thiếu nữ tiến về phía Thụy Cùng và Marguerite.

Không thể không nói thiếu nữ này lớn lên thật sự vô cùng tinh xảo, tựa như búp bê vải vậy, đi đến trước mặt Thụy Cùng bọn họ, liền hướng Thụy Cùng bọn họ cúi đầu hành lễ.

Truyện liên quan