Chương 91: Ngoài ý muốn
Đêm tối trôi qua rất nhanh, nhưng lẽ ra phải xuất hiện mặt trời ở một nơi hỗn độn như thế này lại không xuất hiện, tuy rằng có một chút ánh sáng, nhưng bầu không khí xung quanh vẫn vô cùng điềm gấu.
Mà theo ban ngày đã đến, Tư Tháp Thụy bọn họ cũng tiếp tục mang theo huyết tộc bị bắt cóc ban nãy đi về hướng vương đình.
Mà trên đường đi tới, cũng thường xuyên có ma thú quấy nhiễu, vì che giấu tai mắt người, Tư Tháp Thụy bọn họ chọn con đường khúc chiết hơn so với đại lộ.
Và sau muôn vàn gian khổ, nhóm Tư Tháp Thụy cũng sắp đến Máu Tươi vương đình, không xa vương đình là mấy, Tư Tháp Thụy đã thấy Marguerite đang đợi họ ở cửa thành.
Theo Tư Tháp Thụy và huyết tộc bị bắt cóc đi vào trong thành, sau khi sắp xếp thỏa đáng công việc chăm sóc, Marguerite cũng vội vàng tới kiểm tra Vi Âu Lãnh.
Sau khi kiểm tra Vi Âu Lãnh không có chuyện gì, Marguerite cũng thở phào nhẹ nhõm, phảng phất trút bỏ được tâm trạng căng chặt của chính mình.
Sau khi xác nhận Vi Âu Lãnh không sao, Marguerite nhìn về phía nhóm Tư Tháp Thụy, cô nhìn ra từ ánh mắt của Tư Tháp Thụy rằng có chuyện muốn thỉnh cầu, và Marguerite cũng ngầm hiểu.
“Đúng rồi, Vi Âu Lãnh, phụ thân ngươi vừa mới tới, chi bằng con đi thăm ông ấy đi, cũng coi như báo bình an cho phụ thân.”
Nghe tin phụ thân mình đã tới, ánh mắt Vi Âu Lãnh thoáng hiện lên vẻ né tránh, nhưng suy nghĩ một lúc, con bé vẫn hỏi Marguerite vị trí của phụ thân, sau đó cáo biệt Tư Tháp Thụy cùng nhóm Ngải Hi Ti rồi vội vã rời đi.
Marguerite dẫn nhóm Tư Tháp Thụy đi đến một lều trại được dựng tạm làm nơi đồn trú, sau khi bước vào, cô liền bày tỏ không có người nghe lén.
“Được rồi, các ngươi thật vất vả rồi, hãy kể cho ta nghe tình hình các ngươi vừa nắm được đi.”
Nhóm Tư Tháp Thụy liền đem những trải nghiệm vừa qua kể lại cho Marguerite nghe, nghe xong những tin tức này, Marguerite tức giận đập mạnh tay lên bàn.
“Đồ khốn, đám người kia coi chủng tộc chúng ta là cái gì chứ.”
Sau khi trút giận xong, Marguerite cũng bình tĩnh lại và bắt đầu suy nghĩ nên làm gì tiếp theo.
Dù biết Marguerite lúc này còn rất nhiều chuyện phải suy nghĩ, nhưng Tư Tháp Thụy vẫn nói cho cô biết tin tức ‘Kịch Độc Quân Vương’ đã bỏ mạng.
“Cái gì, ‘Kịch Độc Quân Vương’ vậy mà đã chết? Chuyện này, rốt thứ là do ai làm? Cho dù sức chiến đấu của ‘Kịch Độc Quân Vương’ không quá mạnh, nhưng cũng không đến mức ấy chứ, con bọ cạp đó không nên yếu ớt như vậy mới phải!”
Marguerite vô cùng bất ngờ trước cái chết của ‘Kịch Độc Quân Vương’, nhưng khi nghe Tư Tháp Thụy kể rằng việc này có lẽ do Igor làm, sự kinh ngạc liền theo đó biến mất.
Nói xong chuyện này, Tư Tháp Thụy lấy từ trong ngực áo ra một chồng thư từ được tìm thấy trong căn phòng nơi ‘Kịch Độc Quân Vương’ bị giết, sau khi đọc nội dung trong thư, cậu quyết định giao chúng cho Marguerite.
Marguerite mang vẻ mặt kỳ lạ nhận lấy xấp thư từ từ tay Tư Tháp Thụy, khi đọc ngày càng sâu, biểu cảm của cô dần chuyển từ sốc ban đầu sang phẫn nộ rồi vô cảm.
Sự biến đổi biểu cảm của Marguerite thu trọn vào đáy mắt của ba người Tư Tháp Thụy; Ngải Hi Ti và Khắc Lai Thụy vốn không biết nội dung bức thư, nhưng nhìn biểu cảm của Marguerite, họ thừa biết nội dung tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.
Đọc xong, Marguerite mềm nhũn cả người, suýt ngã quỵ thì được Khắc Lai Thụy bên cạnh nhanh tay đỡ lấy.
Lúc này bức thư rơi xuống đất, Ngải Hi Ti tò mò nhặt lên xem thử, đọc xong liền kinh ngạc dùng một tay bị chặt miệng lại.
“Phụ thân của Vi Âu Lãnh, ông ta lại thông đồng với quân vương của chủng tộc khác, nhưng chuyện này không nên xảy ra mới đúng.”
Trong những cuộc bàn bạc trước đó, Marguerite và nhóm Tư Tháp Thụy đã từng cân nhắc đến khả năng có kẻ phản bội trong nội bộ nhưng vẫn chưa có chứng cứ, thế nhưng sự xuất hiện của phong thư này đã trực tiếp đánh sụp tâm lý phòng tuyến của Marguerite.
Cô nằm mơ cũng không ngờ biểu đệ của mình lại phản bội lại toàn bộ chủng tộc, và đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên những tiếng hô phản nghịch, đồng thời một giọng nói truyền vào.
“Xin lỗi nhé biểu tỷ, đệ cũng không muốn thế, nhưng đệ không thể trơ mắt nhìn tỷ đẩy toàn bộ chủng tộc chúng ta vào đường cùng.”
Ngay lúc ấy, một đám vệ binh xông thẳng vào, khống chế nhóm Tư Tháp Thụy, còn Marguerite bị lính dùng đao kề ngay trên ghế ngồi.
“Tại sao? George, đệ điên rồi sao? Đệ có biết đây là hành vi phản bội chủng tộc của mình không?”
Trước cơn thịnh nộ của Marguerite, George lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, cứ như thể trong mắt hắn, bản thân chỉ đang đưa ra một quyết định hết sức bình thường.
“Biểu tỷ, kẻ điên là tỷ mới đúng, tỷ lại muốn đi bàn chuyện hòa bình với cái đám ‘huyết nô’ bên ngoài kia, tỷ có quên mất gia tộc chúng ta từng trải qua những gì không?”
Trước câu trả lời của George, Marguerite bị biểu đệ của mình làm cho tức đến hồ đồ.
“Cho nên, đệ mới muốn lấy tính mạng của dân thường làm cái giá để đi lấy lòng đám gia hỏa đó phải không?”
“Không chỉ vậy, đệ đã đạt được thỏa thuận với các quân vương khác, chỉ cần đệ cướp được ngôi vị, liền có thể liên minh với các quân vương khác để tấn công thế giới bên ngoài, chỉ có cách đó mới làm chúng ta tái hiện lại vinh quang của tổ tiên.”
Trong lúc George và Marguerite tranh cãi, Tư Tháp Thụy bên cạnh lại lần nữa lên tiếng.
“Thứ cho ta ngắt lời một chút, thưa vị tiên sinh này, theo điều lệ của quân vương, tất cả mọi người trong chủng tộc đều phải vô điều kiện tuân thủ yêu cầu của quân vương, hơn nữa quân vương còn có ấn ký đặc biệt gia trì, trừ phi quân vương tử vong, bằng không ấn ký sẽ không biến mất, cho nên ngài đang tính mưu phản sao?”
Nghe xong lời của Tư Tháp Thụy, George bật cười ha hả.
“Chẳng phải rất rõ ràng sao? Loài người, không ngờ ngươi lại hiểu biết sâu sắc về sự truyền thừa của chúng ta như vậy, nhưng khi ta tôn kính tỷ tỷ ‘chết dưới tay’ cái đám nhân loại kém cỏi các ngươi, lý do để kế thừa và điều kiện khai chiến chẳng phải đều đã rõ ràng rồi sao? Ta thật phải cảm ơn đứa con gái ngoan của mình đó.”
“Ồ, ngươi muốn vu oan hãm hại sao?”
Vừa nói, Tư Tháp Thụy vừa dùng tay vẽ phù văn ở sau lưng; trong lúc George đang đắc chí vì kế hoạch của mình, hắn bỗng cảm thấy ngực nhói đau một trận.
Khi George cúi đầu nhìn xuống, hắn phát hiện bản thân đã bị một chiếc xúc tu huyết sắc đâm xuyên qua, cảnh tượng này làm tất cả mọi người trong lều phải chấn động.
Đúng lúc đó, mấy chiếc xúc tu khác duỗi vào, lao thẳng về phía những người trong lều, nhóm bốn người Ngải Hi Ti vội vã né tránh, theo đà xúc tu lôi kẻ bị đâm thủng ra ngoài, Tư Tháp Thụy cùng mấy người cũng mau chóng chạy theo.
Vừa bước ra ngoài khoảnh khắc ấy, bốn người lập tức bị chấn kinh, một con dơi khổng lồ toàn thân cấu thành từ máu xuất hiện trước mắt họ, mà những chiếc xúc tu ban nãy chính mọc ra từ ngực nó.
Nơi ngực của nó không chỉ có xúc tu mà còn có cả một người, và người đó chính là Vi Âu Lãnh.
Truyện liên quan
Ta Có Một Khối Táng Thiên Quan
Trấn ma trên bia chân ma rống, Táng Thiên Quan huyết sâu kín.. Trời xanh giận dữ phàm tu khổ, ...
Thiên Đạo Học Viện, Ta Chuyên Thu Tu Tiên Phế Tài!
Vô địch thu đồ đệ bàn tay vàng tu tiên + trả về. Vai chính Du Hâm từ Lam Tinh ...
Cái Này Tu Sĩ Có Điểm Tâm Kế
Chủ đạo mưu mô tính kế, huyền nghi, đảo ngược liên tục, yêu thích phong cách này thì yên tâm ...
Trường Sinh Gia Tộc, Từ 17 Tuổi Trở Thành Gia Chủ Bắt Đầu
【Văn phong hắc ám, thánh mẫu nhất định chớ nhập】+【Vững vàng】+【Người ở chính đạo, tâm hướng ma đạo】+【Sát phạt quyết ...
Mạt Thế Nơi Cầu Trùng Điệp
Đối mặt với các thế giới khác đột nhiên xuất hiện, thế giới của chúng ta sẽ đi theo tiến ...
Chín Biến Đồ Thần Quyết
Nuốt Huyền Vũ, nuốt Cửu Anh.. Đạt chín biến, bèn đồ thần!