Chương 96: Leshenko

Tại Ma Pháp Tháp, trong văn phòng của Tố Thụy, Tố Thụy đang ở bàn làm việc, một tay cầm viên định vị thủy tinh mà Marguerite đưa trước đó, tay kia cầm dụng cụ phụ trách kiểm tra và duy tu.

Ngải Hi Ti thì ở trên sô pha ở phòng khách viết bài tập đi học mà Tố Thụy đã bố trí trước đó.

“Ai, Tố Thụy, viên thủy tinh mà Marguerite đại tỷ đưa cậu sửa xong chưa?”

Mà Tố Thụy bên này cũng là đầy mặt hắc tuyến, tính từ chiều nay đến giờ, Ngải Hi Ti đã hỏi không dưới mười lần, lần nào Tố Thụy cũng trả lời là vẫn chưa xong.

Mà lúc này, Tố Thụy vì hơi thất thần nên đã trực tiếp gây ra một vụ nổ nhỏ, khói do vụ nổ dính đầy mặt Tố Thụy, còn Ngải Hi Ti nghe thấy tiếng động liền vội vàng chạy tới xem xét.

“Rõ ràng chỉ là một viên định vị thủy tinh bình thường thôi, vì sao Christopher đại ca lại thêm nhiều công thức thế chứ.”

Ngải Hi Ti nhặt viên định vị thủy tinh bị văng ra do nổ lên tay, không khỏi cảm thán, miệng cảm thán nhưng tay vẫn đưa khăn lông cho Tố Thụy.

“Hết cách thôi, ai bảo Christopher thuộc trường hợp người theo chủ nghĩa hoàn mỹ chứ. Nói cho cùng, lúc kiểm tra ma pháp công thức của viên thủy tinh này, tớ đã thấy không dưới mười loại, hơn nữa trong đó có không ít công thức mới sinh ra do sự giao thoa.”

Tố Thụy nhận khăn lông lau mặt xong liền cảm thán. Mấy ngày nay không những phải bù lại những tiết học thiếu trước đó, mà còn phải phân tích khối định vị thủy tinh này, lúc nào cũng trong trạng thái bận rộn, hoàn toàn không có thời gian nghỉ ngơi, tinh thần cả người đều không tốt lắm.

“Nếu ngay cả cậu mà cũng không tu được, thì tớ thực sự không biết nên nhờ ai sửa nữa, lượng kiến thức ma pháp tích lũy của cậu chỉ đứng sau Christopher đại ca thôi đấy.”

Đối mặt với lời khen ngợi mang ý nghĩa nào đó của Ngải Hi Ti, Tố Thụy cũng không biết nên nói thế nào. Quả thực những năm gần đây lượng kiến thức ma pháp cậu tích lũy được rất nhiều, nhưng cậu lại thiên về hướng dạy học học thuật hơn, so với một Christopher chủ trương nghiên cứu khoa học thực tiễn thì vẫn còn kém quá xa.

Cũng vào lúc này, Tố Thụy đứng dậy, cầm lại khối định vị thủy tinh từ tay Ngải Hi Ti, định thử lại lần nữa. Một lát sau, trải qua không biết bao nhiêu lần thất bại, viên định vị thủy tinh cuối cùng cũng có phản ứng.

Nhìn viên thủy tinh cuối cùng đã có động tĩnh, Tố Thụy cảm động đến mức khóe mắt không khỏi rơi nước mắt, còn Ngải Hi Ti thấy thế liền vỗ vai Tố Thụy tỏ ý thấu hiểu và an ủi.

Theo viên thủy tinh không ngừng nổi lên và chuyển động, một đạo quang từ bên trong bắn ra, tiếp theo triển khai thành một tấm bản đồ, và đây chính là bản đồ toàn thế giới.

Theo sự xuất hiện của bản đồ, viên thủy tinh phóng ra một tia sáng làm con trỏ, chỉ vào một vị trí, Tố Thụy và Ngải Hi Ti liền nhanh chóng bước qua xem xét.

Vị trí mà con trỏ thủy tinh lưu lại là một quốc gia nhỏ nằm sát Thành Phố Hơi Nước. Trên thế giới này ngoài mấy quốc gia chính ra thì vẫn tồn tại một số tiểu quốc phụ thuộc.

“Vị trí của quốc gia này, sao lại quen mắt thế nhỉ?”

Tố Thụy nhìn vị trí mà định vị thủy tinh chỉ trước mặt, cảm thấy vô cùng quen thuộc, có cảm giác như mình từng ở đó rồi vậy.

“Quốc gia này hình như là Luis An Khoa.”

Ngải Hi Ti bên này sớm đã tìm ra tên quốc gia trước mặt từ trong bản đồ, còn Tố Thụy sau khi nghe thấy cái tên này liền lập tức nhớ ra, hình như mình chính là người ra đi từ quốc gia đó.

“Ồ? Cậu trước kia là người của quốc gia này sao?”

Ngải Hi Ti nghe Tố Thụy nói vậy liền sinh ra tò mò, bởi vì trước đó chỉ nghe nói Tố Thụy sinh ra ở một thôn trang rất nhỏ, sau đó thì không nghe Tố Thụy kể gì nữa.

Tố Thụy nhìn Ngải Hi Ti đang hai mắt tỏa sáng trước mặt, bắt đầu giới thiệu về quốc gia của mình.

Quốc gia Luis An Khoa bản thân rất nhỏ, vị trí lãnh thổ cũng thua xa Thành Phố Kỵ Sĩ và Thành Phố Hơi Nước bên cạnh. Về phần quốc vận thì cũng rất nhỏ, đại khái chỉ có lịch sử khoảng ba trăm năm, hoàn toàn không thể so sánh với các đại quốc khác.

Vì quốc lực bản thân tương đối yếu, nên chỉ có thể làm nước phụ thuộc của Thành Phố Hơi Nước bên cạnh, nói trắng ra chính là đảm nhiệm vị trí vùng đệm chiến tranh. May là Thành Phố Hơi Nước cũng khá tốt, không hề đòi hỏi bọn họ ‘phí bảo hộ’.

“Thôn ta từng sống cũng là nơi bình thường nhất trong quốc gia này. Từ nhỏ ta đã không thấy cha mẹ đâu, là người trong thôn nuôi ta khôn lớn. Nghe thôn trưởng kể lại, bọn họ hình như đều là người ngoài, đến thôn gửi gắm ta cho thôn trưởng xong thì rời đi, từ đó không bao giờ quay lại nữa.”

Khi Tố Thụy nhắc đến đây, trong ánh mắt vẫn lộ ra một tia tiếc nuối, Ngải Hi Ti thấy thế liền hỏi Tố Thụy.

“Vậy cậu có hận bọn họ không?”

Tố Thụy chỉ lắc đầu, bởi vì chưa từng gặp mặt thì lấy đâu ra hận chứ, chỉ là Tố Thụy chợt nhớ ra một chuyện.

Lúc trước khi trò chuyện cùng thôn trưởng, hình như ông ấy từng nhắc đến việc cha mẹ cậu rất kỳ lạ, toàn thân như vừa gặp phải chuyện gì đó, quấn kín mít từ đầu đến chân, sau đó hình như đang trốn chạy ai đó.

Tố Thụy nghĩ ngợi rồi quyết định không nói ra. Ngải Hi Ti thấy Tố Thụy bỗng nhiên dừng lại thì không biết phải làm sao, cứ tưởng đề tài này quá nặng nề đối với Tố Thụy.

“Nhân tiện đây, mấy năm nay cậu chưa từng có ý định quay lại thôn cũ xem sao à?”

Tố Thụy cười khổ. Những người như bọn họ, sống hơn năm mươi tuổi mà vẫn giữ vẻ ngoài của tuổi đôi mươi, bất kể bị ai nhìn thấy cũng sẽ khiến người ta sợ hãi. Hồi tổ chức giải tán, cậu từng quay về cùng cha mẹ Wendy thông báo tin Wendy qua đời.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Tố Thụy lộ ra một tia bi thương, nhưng rất nhanh đã điều chỉnh lại trạng thái.

Đúng lúc này, Tư Phi Y bước vào, vừa vào vừa oán trách Tố Thụy bắt cô phải lên lớp thay hôm nay, nhưng khi bước vào nhìn thấy tấm bản đồ trên tường, cô không khỏi thốt lên một câu.

“Sửa xong rồi à?”

Cả hai nghe xong liền gật đầu liên tục. Tư Phi Y thấy thế liền bước tới nhìn vị trí đại khái trên bản đồ, hiện tại cô chỉ mong khoảng cách không quá xa, bằng không chắc chắn sẽ chẳng được nghỉ ngơi. Sau khi nhìn kỹ vị trí cụ thể, Tư Phi Y không khỏi nhíu mày.

“Luis An Khoa sao? Vậy chuyến đi lần này của hai người phải chuẩn bị sẵn sàng đấy.”

Đối mặt với câu nói bất ngờ của Tư Phi Y, Tố Thụy và Ngải Hi Ti không khỏi thắc mắc, bọn họ chỉ đi thăm hỏi lão hữu thôi chứ vì sao phải chuẩn bị gì chứ.

Tư Phi Y nhìn biểu cảm của bọn họ liền hiểu được suy nghĩ trong đầu, sau đó bắt đầu giải thích cho hai người.

“Sáng sớm tinh mơ hôm nay, có người truyền tống vài mẫu nguồn nước và thức ăn tới đây. Dù nơi này của chúng ta là trường học, nhưng thỉnh thoảng cũng nhận chút việc làm thêm để bổ sung kinh phí. Qua kiểm tra, hàm lượng virus trong những mẫu vật này cực kỳ cao, nếu không có gì bất ngờ thì nơi đó chắc chắn đã bùng phát ôn dịch.”

Nghe đến đây, lòng Tố Thụy không khỏi trở nên căng thẳng, bởi vì cậu không biết sự việc lần này có phải do người đó gây ra hay không.

Truyện liên quan