Chương 105: Bệnh nhân trong đêm mưa

Đại ca, chuyện này liền không cần phải nói nữa.

Thụy Tư đối mặt với lời nói của Christopher, nhất thời cũng không biết nên đáp lời thế nào, đặc biệt là khi bàn về đề tài này.

Chuyện này giống như việc ngươi đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói ngươi có vấn đề thì ngươi sẽ rất xấu hổ, mà nếu bác sĩ nói ngươi không thành vấn đề, ngươi cũng vẫn sẽ cảm thấy ngượng ngùng, kiểu gì thì mặt mũi cũng chẳng còn.

Nhìn biểu cảm của Thụy Tư, Christopher cũng thở dài một hơi, sau đó trưng ra vẻ mặt không biết nên nói thế nào nhìn Thụy Tư, rồi chậm rãi mở miệng:

Ngươi đúng là kẻ chẳng có chút khiếu hài hước nào cả, ai thèm nói chuyện này với ngươi chứ, ý của ta là chỉ số cơ thể của hai người các ngươi giống hệt như năm mươi năm trước, chẳng lẽ các ngươi không thấy chỗ nào có vấn đề sao?

Nói xong, Christopher trực tiếp ném hai phần tài liệu lên bàn, Thụy Tư nghe vậy liền cầm lấy xem.

Năm mươi năm trước, ta đã làm kiểm tra cho tất cả mọi người, kết quả là chỉ số của ngươi và Ngải Hi Ti chẳng thay đổi chút nào so với năm mươi năm trước, đều đã sống nửa đời người mà điểm này mà các ngươi cũng không suy xét qua sao?

Nghe Christopher nói xong, Thụy Tư mới chợt nhận ra vấn đề cực kỳ nghiêm trọng này, tuy rằng người có ma lực cao giai quả thực có thể dùng một số thủ đoạn để kéo dài tuổi thọ, nhưng hoàn toàn không thể có chuyện các chỉ số vẫn giữ nguyên mãi như vậy.

Khi Thụy Tư lật đến trang của Y Lỗ Khắc thì phát hiện chỉ số của hắn toàn là dấu chấm hỏi, vừa nhìn thấy cái khuôn mặt kia là Thụy Tư lại vô cớ nổi giận, liền đấm mạnh một quyền lên mặt bàn.

Thấy vậy, Christopher tỏ ra cực kỳ bình tĩnh, thu dọn xong chén trà trên bàn rồi lặng lẽ đứng dậy.

Sao hả, nhìn thấy Y Lỗ Khắc rồi à?

Nghe Christopher hỏi, Thụy Tư vội vàng dò hỏi xem có phải Christopher từng gặp Y Lỗ Khắc hay không, còn Christopher chỉ đơn giản lắc lắc đầu.

Sống lâu thế này rồi, kỳ quái gì mà chưa từng thấy, ngươi có nói hắn sống lại định hủy diệt thế giới thì ta cũng tin, hơn nữa nếu không phải vì chuyện này, các ngươi đời nào đột nhiên đến tìm ta?

Nói xong, Christopher nhẹ nhàng uống một ngụm nước rồi tiếp tục:

Viên thủy tinh định vị mà các ngươi tìm ta là do ta đưa cho Mạc Lệ Sa và những người khác từ trước, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn là các ngươi đã gặp Y Lỗ Khắc ở chốn hỗn độn, sau đó đánh nhau với hắn một trận, rồi mượn viên thủy tinh này tìm đến ta, để rồi bảo ta rằng nếu có thấy Y Lỗ Khắc thì tuyệt đối đừng nghe lời quỷ quái của hắn, đúng chứ?

Nghe Christopher nói xong, Thụy Tư lập tức trừng lớn mắt, bởi vì không thể gọi đây là có chút sai sót được, mà phải nói là chính xác y sì đúc.

Đối mặt với ánh mắt vô cùng sùng bái của Thụy Tư, Christopher chỉ đơn giản nói khiêm tốn thôi, sau đó tiếp tục ưu tú thưởng thức trà, rồi mở cửa sổ nhìn ra khung cảnh mưa bên ngoài.

Đúng lúc này, bên ngoài phòng khám bỗng vang lên tiếng đập cửa dồn dập, Thụy Tư và Christopher nghe thấy thế liền vội vã đi ra cửa.

Mở cửa ra thì thấy một người đàn ông toàn thân đầy máu đang dìu một người phụ nữ cũng đẫm máu và có phần điên dại đứng ở cửa, cánh tay phải của người phụ nữ không những biến dị mà còn có cả vết cắn.

Bác sĩ Christopher, tôi là Cole đây, xin ngài cứu vợ tôi với, buổi sáng cô ấy cảm thấy trong người không khỏe, kết quả là vừa ra khỏi bệnh viện trung tâm thì bị một kẻ điên cắn phải, đến tối thì không hiểu sao bắt đầu tấn công tôi, vai cô ấy còn mọc ra những chiếc gai nhọn nữa, tôi đã vất vả lắm mới đưa được cô ấy đến đây, bác sĩ ngài nhất định phải cứu cô ấy nhé.

Nghe vậy, Christopher liền vội gọi Thụy Tư giúp đỡ kéo người phụ nữ ‘áp giải’ vào trong, rồi đi thẳng về phía phòng phẫu thuật.

Cũng ngay lúc kéo vào thì Ngải Hi Ti cũng tỉnh lại, vừa chào hỏi Christopher và Thụy Tư xong liền bị Christopher tiện tay kéo luôn vào phòng phẫu thuật.

Khi Ngải Hi Ti còn đang ngẩn ngơ thì đã được Christopher khử trùng sạch sẽ rồi mặc đồ phẫu thuật cho, Thụy Tư cũng tương tự như vậy.

Đưa ‘bệnh nhân’ lên giường phẫu thuật, vì đối phương phản kháng quá kịch liệt nên Christopher lập tức bảo Thụy Tư và Ngải Hi Ti trói chặt bằng dây ràng buộc.

Sau khi xác định nhóm máu, Christopher trực tiếp treo bình truyền máu lên để đảm bảo chốc nữa đối phương không bị chết vì mất quá nhiều máu trong lúc phẫu thuật.

Đèn tiểu, nhíp khử trùng.

Đúng lúc này Christopher vươn tay đòi dụng cụ, Thụy Tư và Ngải Hi Ti thấy thế liền vội vã tìm thấy, khử trùng rồi đưa thẳng vào tay Christopher.

Khi Christopher đang kiểm tra mắt của đối phương, Ngải Hi Ti nhìn bệnh nhân trước mặt rồi quay sang hỏi Thụy Tư:

Thụy Tư, ngươi có thấy cô ta hơi giống với những người chúng ta gặp trong thôn trước đó không?

Đoạn đối thoại của hai người lọt vào tai Christopher, và anh cũng hiểu rằng hai người này đã từng gặp tình huống tương tự ở những người khác.

Các ngươi nói là cũng từng gặp loại bệnh trạng này rồi sao?

Thụy Tư và Ngải Hi Ti nghe vậy liền gật đầu, Christopher bèn cầm lấy con dao đã khử trùng rồi rạch đầu đối phương ra, cảnh tượng này lập tức dọa Thụy Tư và Ngải Hi Ti sợ đến mức không dám nhìn.

Nếu các ngươi đã láng mang biết đại khái rồi, vậy những thứ này các ngươi có biết không?

Thụy Tư và Ngải Hi Ti nghe thế liền nhìn theo hướng Christopher chỉ, kinh ngạc thấy trong bộ não không rõ nguyên nhân lại xuất hiện một con trùng trong suốt màu tím, hơn nữa “tứ chi” của nó còn bám chặt vào vỏ đại nhân từ nhiều góc độ khác nhau.

Cái, cái này rốt cuộc là thế nào?

Thụy Tư thốt lên vẻ nghi ngờ, còn Christopher không đáp, từ trong ngực móc ra một bình thuốc rồi dùng tăm bông bôi nước thuốc lên con ‘trùng’.

Vừa bôi xong thì toàn bộ con trùng lập tức biến thành khói đen bay hơi mất, thấy ‘trùng’ đã biến mất, Christopher liền khâu lại bộ não, cuộc phẫu thuật kết thúc.

Sau khi đẩy đối tượng phẫu thuật ra ngoài, Christopher vội vàng kiểm tra cho Cole, sau khi xác định Cole không bị lây nhiễm thì đem tình huống trước mắt đại khái thuật lại cho đối phương.

Thụy Tư và Ngải Hi Ti nhìn thấy Christopher quen thuộc mà đáng tin cậy như trước thì không kìm được mà bật cười.

Đại ca Christopher, anh quả nhiên vẫn đáng tin cậy như hồi nào.

Ngải Hi Ti cười hì hì giơ ngón cái với Christopher, nhưng ánh mắt Christopher lại lạnh như băng, tiếp theo, anh kéo thẳng Thụy Tư và Ngải Hi Ti vào phòng làm việc.

Sau khi xác nhận cửa đã đóng kỹ, Christopher mới cất lời:

Bây giờ, đem tất cả những gì hai người các ngươi đã biết, nói hết ra cho ta.

Truyện liên quan