Chương 97: Dị biến ở thôn làng

Đang đi tới tìm kiếm Christopher trên xe ngựa, Tự Tháp Thụy cả người đều có vẻ thất thần, mà hết thảy này đều bị Ngải Hi Ti thu hết vào đáy mắt, theo sau liền đem đôi tay đặt lên mặt Tự Tháp Thụy, cưỡng bách hắn đối diện với mình.

Mà Tự Tháp Thụy sau khi nhìn Ngải Hi Ti như vậy, tim đập không tự chủ được nhanh hơn, hơn nữa theo khuôn mặt Ngải Hi Ti không ngừng gần sát, huyết áp của Tự Tháp Thụy thẳng tắp tiêu thăng.

Mà ngay khi Tự Tháp Thụy cho rằng Ngải Hi Ti chuẩn bị tiến hành bước tiếp theo, Ngải Hi Ti lại đột nhiên buông tay, vẻ mặt hài hước nhìn Tự Tháp Thụy, còn Tự Tháp Thụy lúc này đặc biệt hy vọng tìm một cái hầm ngầm để chui vào.

Ha ha, ngươi gia hỏa này thật đúng là, hơi chútêu một chút liền thẹn thùng thành như vậy.

Ngải Hi Ti cứ thế tiếp tục cười nhạo Tự Tháp Thụy, khiến Tự Tháp Thụy càng thêm không biết giấu mặt đi đâu, chính là Tự Tháp Thụy không biết rằng, Ngải Hi Ti sau khi trêu chọc hắn xong liền vội vàng dùng ma pháp làm hạ nhiệt độ cho đôi tay của mình.

Nói trở về, dù sao cũng đã đến quốc gia này, nếu không đi thăm cái thôn trước kia của ngươi xem sao.

Ngải Hi Ti lúc này đưa ra đề nghị, dù sao sự bất an hiện tại của Tự Tháp Thụy có một phần là vì lo lắng cho cái thôn lúc trước.

Còn Tự Tháp Thụy thì không biết nên làm thế nào cho phải, dù sao giống như lời đã nói trước đó, bộ dáng hiện tại của Tự Tháp Thụy không thể nghi ngờ chính là một tên quái nhân, nhưng hắn cũng thật sự lo lắng cho thôn cũ của mình, đặc biệt là khi biết thôn của mình cũng nằm trong vùng ôn dịch.

Đại khái khoảng nửa giờ sau, ngôi làng cũ của Tự Tháp Thụy đã hiện vào tầm mắt bọn họ, cuối cùng cũng không thắng nổi sự năn nỉ ỉ ôi của Ngải Hi Ti.

Đến cổng làng, Tự Tháp Thụy buông dây cương xuống, đỡ Ngải Hi Ti xuống xe ngựa, sau đó tìm một chỗ cột xe ngựa lại, rồi hai người cùng nhau bước vào thôn.

Này, Tự Tháp Thụy, thấy thế nào, có giống với ngôi làng trong trí nhớ của ngươi không hả.

Vừa bước vào thôn, Ngải Hi Ti bắt đầu hỏi cảm nhận của Tự Tháp Thụy, còn trong lòng Tự Tháp Thụy ngoài sự hoài niệm ra thì không còn cảm xúc nào khác.

Cho dù năm mươi năm đã trôi qua, ngôi làng vẫn y như lúc trước, Tự Tháp Thụy nhìn những người thưa thớt qua lại trong thôn và thầm nghĩ trong lòng, chẳng qua cậu cũng cảm thấy có chút kỳ quái, những người này cơ bản toàn là người già, rất ít thấy người trẻ tuổi ở đây.

Nhưng đúng lúc này, một tiếng gọi vang lên, kéo Tự Tháp Thụy khỏi dòng suy nghĩ.

Tự, Tự Tháp Thụy, là ngươi phải không? Thật sự là ngươi sao?

Một giọng nói già nua vang lên, trực tiếp thu hút sự chú ý của Tự Tháp Thụy và Ngải Hi Ti, và khi hai người quay đầu nhìn lại, một ông cụ bảy mươi tuổi xuất hiện trong tầm nhìn của họ.

Ngươi, ngươi là Zad?

Tự Tháp Thụy nhìn thấy lão nhân trước mặt liền vội vàng bước tới xem xét, và sau khi quan sát kỹ, cậu hoàn toàn xác nhận lão nhân trước mặt chính là người bạn thuở nhỏ của mình, Zad.

Zad nhìn thấy Tự Tháp Thụy thì vô cùng nhiệt tình kéo lấy tay cậu, nước mắt không kìm được trào ra trong hốc mắt, sau khi xác nhận xong liền kéo Tự Tháp Thụy và Ngải Hi Ti về nhà mình.

Không ngờ đấy, ngươi đã già thế này rồi, lão bằng hữu.

Tự Tháp Thụy ngồi trong phòng, nhìn cái lưng đã còng sát đất cùng những nếp nhăn trên mặt Zad mà không khỏi cảm thán.

Đúng vậy, đâu phải ai cũng được như ngươi, ra ngoài lang bạt kết quả năm mươi năm trôi qua mà dung mạo chẳng thay đổi chút nào. Nói đi cũng phải nói lại, ngươi cũng thật là, từ lúc Wendy đi, ngươi quay về báo một tiếng rồi chẳng thèm quay lại nữa, đúng là không coi chúng ta là người nhà mà.

Đối mặt với lời trêu chọc vô tâm của Zad, Tự Tháp Thụy trăm mối cảm xúc ngổn ngang, theo sau tiếp nhận ly nước ấm Zad đưa qua, nhưng lời vừa định nói lại nuốt ngược trở vào, và Zad cũng rất thấu hiểu Tự Tháp Thụy.

Không sao cả, có thể hiểu được, dù sao nếu ngoại hình của một người suốt năm mươi năm vẫn luôn không thay đổi thì chắc chắn là một dạng quái vật. Bạn đời của ta mấy ngày trước đã đi rồi, có thể gặp lại ngươi trước khi nhắm mắt xuôi tay thì ta cũng chết không tiếc nuối.

Zad nói xong liền không tự chủ được mà khóc nức nở, Tự Tháp Thụy thấy thế chỉ đành liên tục an ủi người bạn già của mình, còn Ngải Hi Ti có thể cảm nhận được tâm trạng hiện tại của Tự Tháp Thụy nên đã thay cậu hỏi thăm.

Cái đó, Zad, ta có thể mạo muội hỏi ngươi một câu được không? Tại sao lúc bọn ta vào thôn lại hầu như không nhìn thấy người trẻ tuổi nào vậy?

Việc gọi thẳng tên thật ra Ngải Hi Ti đã cân nhắc rất lâu, dù sao đối phương cùng thế hệ với Tự Tháp Thụy, nếu gọi bằng ông thì đúng là chênh lệch vai vế quá lớn.

Nghe đối phương gọi thẳng tên mình, Zad thoáng có chút kinh ngạc, nhưng sau khi được Tự Tháp Thụy giải thích thì cũng đã hiểu.

Còn có thể đi đâu được chứ? Người nào trốn được đều đã trốn hết rồi, đám già trốn không nổi như bọn ta đành ở lại đây chờ chết thôi.

Zad nói xong liền dẫn Tự Tháp Thụy và Ngải Hi Ti đi ra ngoài, khi đi ngang qua một bãi đất trống, đập vào mắt hai người là từng hàng mộ bia, nhìn lớp đất trên mộ rõ ràng là mới được đắp gần đây.

Đối mặt với thảm cảnh này, Tự Tháp Thụy và Ngải Hi Ti không khỏi chấn động, lúc này Zad mới bắt đầu giới thiệu tình hình hiện tại.

Mấy ngày gần đây trong thôn đã chết gần sáu mươi người, mấy thôn ở sát vách số người chết còn nhiều hơn, tất cả đều do ôn dịch gây họa đấy.

Zad nói xong những lời này thì bắt đầu ho khan không ngừng, hơn nữa trong cơn ho còn lẫn cả tơ máu.

Sắc trời lúc này không biết vì sao bỗng nhiên tối sầm lại, Zad thấy thế liền vội vàng giục Tự Tháp Thụy và Ngải Hi Ti quay vào nhà.

Đang lúc Tự Tháp Thụy và Ngải Hi Ti cảm thấy kinh ngạc, mặt đất bắt đầu có những bộ hài cốt ngoi lên, mới đầu là bàn tay, tiếp theo là cái đầu, rồi đến toàn bộ cơ thể, một lượng lớn bộ xương khô và Thực Thi Quỷ trực tiếp đứng dậy.

Hễ trời tối xuống, không hiểu sao những người trong phần mộ này đều sẽ biến thành sinh vật bất tử.

Zad nhìn thấy một thành viên trong đàn sinh vật bất tử trước mặt thì không kìm được nước mắt lã chã rơi, bởi vì trong số đó chính là người bạn đời vừa mới qua đời cách đây không lâu của ông.

Tự Tháp Thụy thấy thế vội vàng bước tới trấn an Zad, còn Ngải Hi Ti móc lễ phục ra, trực tiếp bắt đầu thi triển phép đóng băng diện rộng lên đám sinh vật bất tử trước mặt.

Sau khi chịu đòn đóng băng diện rộng của Ngải Hi Ti, hành động của đàn sinh vật bất tử bị trói buộc hoàn toàn, theo sau chỉ thấy trên bầu trời có mấy viên sao băng rơi xuống, quét sạch hoàn toàn đám sinh vật bất tử.

Bởi vì cả Tự Tháp Thụy và Ngải Hi Ti đều không biết thần thánh ma pháp, cho nên đối mặt với lũ sinh vật bất tử trước mặt chỉ có thể xử lý như vậy, cũng may đều là sinh vật bất tử cấp thấp, giải quyết cũng vô cùng đơn giản.

Tuy đã tiêu diệt hết, nhưng nhìn bãi tha hóa lộn xộn trước mặt do trận chiến gây ra, Ngải Hi Ti và Tự Tháp Thụy vội vàng tiến hành bù đắp, vừa xin lỗi vừa chôn cất lại bọn họ đàng hoàng.

Đến tối, có lẽ vì vừa trải qua một phen hoảng sợ cộng với tuổi tác đã cao, Zad nằm trên giường và cảm nhận rõ ràng bản thân sắp không qua khỏi.

Giờ phút này trong phòng, ngọn nến chập chờn không tắt, Tự Tháp Thụy vẫn luôn nắm chặt tay người bạn già của mình, còn Ngải Hi Ti đứng ở một bên.

Vào thời khắc hấp hối, Zad dùng ngón tay chỉ về phía góc để lương thực trong phòng, miệng lẩm bẩm vài câu, nói xong thì bàn tay cũng buông thõng xuống.

Truyện liên quan