Chương 69: Đội xử lý dị giáo

“Igor là tác luân đề khắc.”

“Cái kia, Rhine, chúng ta không nghe rõ, ý của ngươi là Igor chính là tác luân đề khắc sao?”

Tư Thụy lúc này hướng Rhine dò hỏi, Tư Thụy vừa hỏi như vậy cũng đem Marguerite cùng Ái Hi Ti nỗi lòng nói ra, bởi vì các nàng trăm triệu không nghĩ tới thủ lĩnh của mình vậy mà lại là vị thế giới đỉnh cấp Ma Thần kia.

Rhine sau khi nghe xong vẫn gật gật đầu, sau đó liền đi đến kệ sách của mình, chỉ để lại Tư Thụy bọn họ một đầu hắc tuyến nhìn nhau.

Ước chừng một lát sau, Rhine lấy ra một quyển sách, hơn nữa chỉ vào sách nói: “Igor, tác luân đề khắc.”

Tư Thụy bọn họ thấy thế liền đem sách mượn từ Rhine rồi lật xem lên, bìa sách viết mấy chữ 《 tác luân đề khắc 》, mà phần tác giả lại ghi tên Igor.

Nhìn đến đây Tư Thụy bọn họ thở phào nhẹ nhõm.

“Hóa ra là một quyển sách, làm ta sợ muốn chết, ta còn thiếu chút nữa tưởng rằng Igor là Ma Thần kia chứ.”

“Đúng vậy đúng vậy, hù chết chúng ta, nhắc mới nhớ ta còn không biết ba ba lại từng viết sách đấy.”

Ba người liền mở sách ra xem, lúc lật xem, Tư Thụy bọn họ chú ý tới trang sách đã bị lật đến mài mòn khá nghiêm trọng, từ góc độ khác mà nói, Rhine có lẽ thường xuyên đọc lại quyển sách này.

Đọc qua một phần nội dung, Tư Thụy bọn họ có thể xác nhận vài chuyện, nội dung và tiêu đề của quyển sách này có mối quan hệ vô cùng kỳ quái, những gì được kể trong sách là trải nghiệm tai nghe mắt thấy của một người tên là tác luân đề khắc.

Mà nội dung quyển sách có thể dùng từ thê thảm để hình dung, tâm trạng chủ đạo của cả quyển sách vô cùng bi thương, không có sự kết nối mà chỉ gồm một số nhân vật có cuộc đời bi thảm, ví dụ như gia tộc xuống dốc, bị bán làm nô lệ, cuối cùng chịu nhục mà chết v.v., những câu chuyện tương tự còn có vài thiên.

Cuối cùng nhân vật chính trong sách tác luân đề khắc từ hành trình tìm kiếm ý nghĩa nhân sinh ban đầu đã biến thành chuỗi ngày tuyệt vọng với cuộc đời, cuối cùng mang bệnh nặng mà u sầu qua đời.

“Ba ba, tại sao ngài ấy lại viết một quyển sách thê thảm như vậy, điều này không giống phong cách của ba ba lắm.”

“Cái này ai mà biết được.”

Tư Thụy nói xong liền trả quyển sách lại cho Rhine, còn Rhine thì ôm quyển sách vào ngực, rất lâu không nỡ buông tay, một lát sau Rhine lên tiếng.

“Các ngươi, quen biết Igor, đúng không.”

Tư Thụy bọn họ nghe xong liền gật đầu.

“Ta có một số thắc mắc muốn hỏi ngài ấy, hơn nữa ta muốn thỉnh ngài ấy ký tên lên sách của ta, được chứ?”

Rhine trưng ra ánh mắt vô cùng chân thành nhìn Tư Thụy, dẫu cho vì Rhine là người máy nên ánh mắt có phần vô hồn, nhưng sự chân thành vẫn rất rõ ràng.

Ba người Tư Thụy thấy thế liền bàn bạc với nhau, tuy quá trình có phần kịch liệt, nhưng kết quả là bọn họ vẫn đồng ý thỉnh cầu của Rhine.

Mặc dù theo góc nhìn của Rhine thì trên đầu Tư Thụy đã nổi lên mấy cục u, nhưng Tư Thụy vẫn bày tỏ sự đồng ý.

Nhưng cũng đúng lúc này, tòa nhà đột ngột chấn động dữ dội, điều này khiến nhóm Ái Hi Ti sợ hãi.

“Cái này, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

“Cứ đà này, chắc là có người đang tấn công tòa nhà này rồi.”

Tư Thụy bọn họ thấy thế vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ, kết quả phát hiện một đám người đang tấn công cửa lớn căn nhà, cánh cửa dưới đòn tấn công của bọn chúng nhanh chóng bị phá thủng một lỗ lớn, theo sau đó một đám người liền vội vã xông vào.

Rhine nhìn thấy cửa nhà mình bị bọn chúng phá vỡ, liền vội vàng chạy về hướng lầu dưới, Tư Thụy bọn họ cũng vội vàng đuổi theo sau.

Khi Rhine cùng nhóm Tư Thụy xuống đến lầu một, phát hiện đám người mặc đồ đen này đang tìm kiếm thứ gì đó, hơn nữa còn đập phá toàn bộ căn phòng không ra hình thù gì.

“Các ngươi đang làm gì thế, các ngươi đây là đang xông vào gia trạch trái phép.”

Ái Hi Ti thấy hành vi thô lỗ của bọn chúng, liền nổi giận, sau đó mắng xối xả vào tên người áo đen trước mặt.

Mà người áo đen trước mặt vẫn điềm nhiên tiếp tục đập phá căn phòng, sau đó một tên cầm đầu bước ra hướng nhóm Tư Thụy nói.

“Chúng ta là tiểu tổ xử lý dị đoan thuộc Giáo đình quốc, chúng ta nghi ngờ chủ nhân căn nhà này, Khoa Duy Ân, hắn có hành vi tự nghiên cứu sinh mệnh, chúng ta đến đây để tiêu hủy, đám người không liên quan các ngươi mau cút đi.”

Ái Hi Ti nghe bọn chúng nói vậy, lửa giận bốc lên đầu, đang định tiến lên lý luận tiếp thì bị Marguerite cản lại.

“Ái Hi Ti, bình tĩnh một chút, bọn chúng chính là người của tổ chức xử lý dị đoan, chúng ta không chọc nổi đâu.”

Marguerite vì đội mũ trùm, lại đứng phía sau nhóm Tư Thụy nên chưa bị tổ xử lý dị đoan phát hiện, bằng không chỉ riêng thân phận ma cà rồng của Marguerite cũng đủ để lao vào hỗn chiến với bọn chúng rồi.

“Nhưng mà, đại tỷ Marguerite, đây chính là nhà của Rhine mà.”

Không đợi Marguerite đáp lời, chỉ thấy một bóng người từ phía sau nhóm Tư Thụy nhảy vụt ra, và người đó chính là Rhine.

Nhìn nơi mình sinh sống bị những kẻ tự xưng là “tổ xử lý dị đoan” đập phá thành ra thế này, Rhine không hiểu sao trong lòng dâng lên một cảm xúc đặc biệt.

“Kỹ năng phản kích tự vệ khởi động, toàn bộ người máy kích hoạt.”

Rhine vừa dứt lời, toàn bộ con rối người máy trong căn nhà đều được kích hoạt, bắt đầu lao về phía người của tổ xử lý dị đoan, bản thân Rhine tay trái cũng biến đổi từ tay thành một khẩu súng máy, bắt đầu càn quét về phía kẻ địch trước mặt.

Nhóm tổ xử lý dị đoan thấy thế vội vàng tìm chỗ ẩn nấp, đồng thời không ngừng niệm chúc phúc cho bản thân.

Cũng chính lúc đó, một tên trong tổ xử lý dị đoan cầm cây rìu lớn nhảy chồm lên, chém thẳng về hướng Rhine.

Do độ giật của súng khiến Rhine hoàn toàn không thể né tránh, nhưng ngay lúc chiếc rìu lớn sắp chém trúng Rhine, một ngọn thương máu trực tiếp đánh bay kẻ cầm rìu.

Sau đó chỉ nghe một tiếng oanh, kẻ cầm rìu bị đập thẳng xuống sàn nhà.

Tên cầm đầu tổ xử lý dị đoan nhìn thấy tình cảnh này, khó hiểu hỏi Marguerite đang bước tới.

“Các ngươi rốt cuộc là ai, chúng ta đại diện cho toàn bộ Giáo đình quốc, chẳng lẽ các ngươi không sợ sao?”

“Sợ, ta đương nhiên sợ, chỉ là cái ta sợ không phải các ngươi, mà là nắm đấm của Igor, nhưng dẫu vậy, ta cũng không thể để các ngươi ra tay với một thiếu nữ đáng yêu như thế.”

Hành động này của Marguerite khiến Tư Thụy và Ái Hi Ti chết lặng, trong lòng hai người cùng nghĩ “Vừa nãy rốt cuộc là ai bảo phải bình tĩnh cơ chứ.”

Bên phía tổ dị đoan, có kẻ thì thầm gì đó với tên tổ trưởng, ánh mắt tên tổ trưởng liền thay đổi lập tức, từ vẻ lo lắng cho thường dân ban nãy chuyển thành ánh mắt muốn trừ khử dị đoan.

“Ta tự hỏi sao chúng dám cản đường chúng ta, hóa ra là một con ma cà rồng.”

Truyện liên quan