Chương 66: Quá khứ của Margaret

Ta có một đoạn hồi ức vô cùng thống khổ, thống khổ đến mức bây giờ ta dẫu có đang gặp ác mộng cũng chỉ mơ thấy cảnh tượng ấy.

Ta vốn sinh sống ở một gia đình quý tộc tại vùng hỗn độn, ban đầu ta cũng sống ở đó như một đứa trẻ khỏe mạnh, kết quả, vào một ngày nọ, một cuộc chính biến đã cướp đi tất cả của ta.

Một trận hoả hoạn đã thiêu rụi nhà của ta, cha mẹ ta đều thiệt mạng trong ngọn lửa ấy, từ đó về sau ta trở nên vô cùng sợ hãi lửa.

Nếu không nhờ người hầu gái trong nhà, ta có lẽ đã sớm chết trong trận hỏa hoạn lần đó, thế nhưng trên đường trốn chạy, vì để bảo vệ ta mà người hầu gái ấy cũng bất hạnh bị người ta dùng cung tên bắn chết.

Lúc ấy chúng ta đã chạy trốn đến bờ sông, khoảnh khắc cuối cùng hầu gái bảo ta hãy bám chặt lấy khúc gỗ rồi đưa ta thoát khỏi nơi đó, thế nhưng dòng nước lúc bấy giờ vô cùng xiết, ta còn bị va phải đá dưới lòng sông đến mức bất tỉnh nhân sự.

Sau khi tỉnh lại, ta phát hiện bản thân đã được một tên buôn nô lệ cứu giúp, từ đó ta phải trải qua cuộc sống càng thêm tăm tối.

Sau khi trở thành "món hàng" của tên buôn nô lệ, cuộc sống của ta vô cùng cực khổ, mỗi ngày đều ăn không đủ no mặc không ấm, thậm chí bữa nào cũng phải "nhận" roi vọt từ hắn, cứ thế chịu đựng đau đớn mà chìm vào giấc ngủ.

Ta vẫn luôn cho rằng cả đời mình sẽ mãi chôn vùi ở chốn không thấy ánh mặt trời ấy, thì bỗng nhiên bước ngoặt xuất hiện bên cạnh ta.

Không biết đã qua bao nhiêu năm, một người đàn ông mặc áo gió màu đen, tay chống gậy bước đến trước lồng giếng của ta, liên tục xác nhận với tên buôn nô lệ rằng hắn chỉ muốn mua ta, khi đó ta vốn đã mắc bệnh nặng vì bị tên buôn nô lệ ngược đãi.

Thế nhưng người đàn ông ấy nhanh chóng lấy ra một lọ nước thuốc cho ta uống, cảm giác ấy khiến ta vô cùng ấm áp, sau đó khi nhìn thấy ta đã bình an vô sự, người đàn ông ấy trực tiếp ôm lấy ta khóc nức nở, miệng không ngừng nói lời xin lỗi.

Điều này khiến ta cảm thấy vô cùng kỳ lạ, nhưng ta có thể chắc chắn rằng đây là lần đầu tiên mình gặp người đàn ông này.

Sau đó, người đàn ông dẫn ta rời khỏi lều trại của tên buôn nô lệ, vì đã lâu không được nhìn thấy ánh sáng, lúc đầu ta có chút không quen, nhưng rồi hắn cởi áo khoác trùm lên người ta, đoạn cõng ta rời khỏi nơi đó.

Rồi người đàn ông đưa ta đến trước một ngôi nhà, tuy ngôi nhà này nhỏ hơn không ít so với nơi ta từng sống, nhưng ngay cái nhìn đầu tiên, thứ ta cảm nhận được từ nó chỉ toàn là sự ấm áp.

Người đàn ông giới thiệu với ta về ngôi nhà mới này, cùng những thành viên trong gia đình, dẫu nơi này chỉ có hai người, một vị luyện kim thuật sĩ kỳ lạ và một bé gái rất nhỏ.

Về sau, trong một lần trò chuyện với người đàn ông nọ, ta đã biết được ước mơ của ngài ấy, chính là tạo ra một thế giới không còn tiếng khóc, nhớ lại những gì mình từng trải qua, ta đã cầu xin được gia nhập tổ chức này.

"Trên đây là toàn bộ quá trình tôi gia nhập tổ chức, vậy cô còn điều gì muốn hỏi nữa không?"

Marguerite vừa đi vừa hỏi Thurst ở phía sau, và cô thấy Thurst đang liên tục lau nước mắt.

"Cho nên, nói cách khác, trước đây cậu từng làm nô lệ, cho đến khi gặp được thủ lĩnh mới thay đổi được vận mệnh của mình sao?"

"Đúng vậy, nếu không gặp được Igor, có lẽ tôi vẫn chỉ là một tiểu nô lệ chờ chết trong căn hầm tăm tối ấy mà thôi."

Nói đến đây, Thurst đột nhiên dừng bước, cúi đầu sâu với Marguerite rồi ngập ngừng cất lời xin lỗi đầy hổ thẹn.

"Thật lòng xin lỗi, tiểu thư Marguerite, tôi rất lấy làm tiếc vì hành vi đường đột vừa rồi."

"Được rồi, được rồi, tôi cũng đâu phải người lòng dạ hẹp hòi, trước tiên hãy nghĩ cách tìm Aiti đã."

Marguerite tha thứ cho Thurst, rồi tiếp tục cầm đèn đi về phía trước, nhưng đúng lúc này, tiếng kêu hoảng hốt của Aiti bất ngờ vang lên, khiến cả Thurst lẫn Marguerite đều giật mình hoảng hốt.

Quay lại mười phút trước, sau khi Thurst cùng hai người bước vào căn nhà, họ không ngừng cảm thán trước phòng khách rộng lớn trước mắt.

Và cũng chính vào lúc đó, một câu nói của Aiti đã thu hút sự chú ý của Thurst và Marguerite.

"Thurst, chị Marguerite, hai bức tranh này chắc là có giá trị lắm nhỉ."

Thế nên Thurst và Marguerite theo lời Aiti bước đến trước một bức họa tinh xảo.

Bức tranh vẽ cảnh một chiếc lồng chim bị đập vỡ, từ bên trong lồng, một chú chim cổ đỏ tung bay về phía đàn của mình, toàn bộ bức họa tuyệt đẹp vô cùng.

"Bức tranh này trông có vẻ thực sự đáng giá không ít tiền đây, Thurst, cậu lại đây phụ tôi một tay nào."

Marguerite ra lệnh cho Thurst ngồi xổm xuống để cô trèo lên vai, bởi vì bức tranh quá lớn nên chỉ dùng cách này mới có thể với tới.

Thurst dù biết rõ điều đó nhưng vẫn miễn cưỡng bước tới, trong lúc đang cố gỡ bức tranh xuống, Marguerite vô tình chạm phải cơ quan nào đó.

Chỉ thấy bức tranh đột nhiên xoay ngược lại, "nuốt" trọn cả Thurst lẫn Marguerite vào trong.

Aiti đứng bên ngoài ngẩn ngơ cả người, vội vàng tiến lên kiểm tra nhưng tìm thế nào cũng không thấy cánh cửa bí mật của bức tranh, đúng lúc Aiti đang vô cùng sốt ruột thì ngọn đèn trên tay bỗng tắt ngấm, khiến cô bé sợ hãi hét toán lên.

Còn Thurst và Marguerite vừa rơi xuống cánh cửa bí mật vẫn đang cãi nhau vì chuyện ban nãy, sau khi cả hai bình tĩnh lại, họ bắt đầu tìm lối thoát dọc theo con đường phía sau cửa bí mật.

Trong lúc tìm lối ra, Thurst theo bản năng hỏi Marguerite lý do gia nhập tổ chức, và cô cũng không hề giấu giếm mà kể lại toàn bộ trải nghiệm của mình.

Trở lại hiện tại, Thurst và Marguerite đi theo lối đi đến trước cửa một căn phòng, hai người bèn mở cửa bước vào.

Vừa bước vào, họ phát hiện mình đã đặt chân đến một xưởng thực nghiệm chế tạo con rối khổng lồ, trang thiết bị và quy mô ở đây chẳng hề kém cạnh căn phòng của Christopher chút nào.

Các loại thiết bị có thể nói là cần gì có nấy, hơn nữa trên những bức tường xung quanh còn treo vài con rối đã được chế tạo hoàn chỉnh, độ tinh xảo chân thực của những con rối này đạt đến mức nếu đặt cạnh người thật thì hoàn toàn có thể qua mặt được.

"Này Thurst, cậu nói xem mấy con rối này có thể bán được giá hời không nhỉ?"

"Chắc là được đấy, nhưng hiện tại chẳng phải chúng ta nên tìm đường ra trước sao?"

Đúng lúc Thurst và Marguerite đang trò chuyện, những con rối phía sau lưng họ bắt đầu đồng loạt quay mặt về phía hai người, tựa như chúng vừa được thổi hồn sống lại.

Còn về phần Aiti, vì vừa rồi quá hoảng sợ nên hiện tại cô bé đang cuống cuồng tìm chiếc đèn đánh rơi, nhưng chính lúc ấy, một tiếng bước chân vang lên khiến tim cô bé lạnh buốt đến cùng cực.

Khi cô bé vừa tìm thấy chiếc đèn thì nó bỗng được bật sáng, Aiti vội ngước đầu nhìn lên, phát hiện một cô gái đang cầm ngọn đèn của mình, và ngay khoảnh khắc Aiti định cất lời cảm ơn.

Một bên tròng mắt của cô gái ấy bất chợt rơi xuống đất, cô gái đột ngột nghiêng đầu nhìn Aiti, và khi Aiti nhìn xuống thì thấy con ngươi ấy đang chằm chằm nhìn mình.

Màn kinh hoàng trước mắt khiến Aiti hét lên một tiếng rồi ngất lịm xuống đất.

Truyện liên quan