Chương 60: Huấn luyện
Năm mươi năm trước, trong lần đầu tiên nhiệm vụ kết thúc, tại một ngọn thác nước nọ, A Hất Ti đang cùng Tử Tháp Thụy luyện tập khống chế ma lực.
Cố lên nào, lại kiên trì thêm chút nữa là được mà. A Hất Ti nhìn Tử Tháp Thụy đang dùng ma lực chặn chân thác nước trước mặt, lại nhìn chiếc đồng hồ quả quýt mượn từ Igor trong tay mình nói.
Cậu hoàn toàn là đứng nói chuyện không đau lưng. Nghe A Hất Ti cổ vũ, Tử Tháp Thụy không khỏi oán giận lên, kết quả lập tức lơ đễnh, trực tiếp bị dòng nước từ trên thác đánh úp rơi xuống nước.
Không tệ nha, so với lúc trước đã kiên trì thêm mười phút rồi đấy. A Hất Ti nhìn Tử Tháp Thụy vừa rơi xuống nước liền trực tiếp bật cười.
Còn Tử Tháp Thụy thì vội vàng bò từ trong nước lên, hơn nữa bắt đầu cởi quần áo ngay trước mặt A Hất Ti.
A Hất Ti thấy thế, vội vàng quay lưng về phía Tử Tháp Thụy, che mắt thẹn thùng nói: Cậu tên ngốc này, đang làm gì thế hả?
Làm gì ư? Đương nhiên là làm khô quần áo chứ còn gì nữa. Tử Tháp Thụy vừa nói với vẻ mặt cạn lời, vừa xách quần áo của mình lên phất phất.
Cậu thế này thì chậm quá, đưa quần áo đây cho tôi. A Hất Ti thấy Tử Tháp Thụy làm ăn chậm chạp, bèn gấp gáp nói.
Mà Tử Tháp Thụy lại mang theo ánh mắt hồ nghi nhìn A Hất Ti, sau đó liền đưa quần áo cho cô.
A Hất Ti dùng triệu hoán thuật trong tay, triệu hồi ra một ngọn lửa, mà hình dáng ngọn lửa này cũng vô cùng kỳ lạ, lại là màu sắc màu lam, hành động này khiến Tử Tháp Thụy sợ hết hồn.
Này, cậu tính đốt cháy quần áo của tôi đấy à? Tử Tháp Thụy thấy thế vội vàng tiến lên muốn ngăn lại, nhưng đã bị A Hất Ti trực tiếp quát dừng.
Yên tâm đi, không thiêu rụi quần áo của cậu đâu. Nói xong liền dùng ngọn lửa nhắm thẳng vào quần áo của Tử Tháp Thụy mà đốt, kết quả là dẫu quần áo nằm trong ngọn lửa nhưng lại hoàn toàn không có dấu hiệu bị thiêu hủy, cảnh tượng này trực tiếp khiến Tử Tháp Thụy xem đến ngây người.
Cậu, cậu rốt cuộc đang dùng ma pháp gì vậy, quần áo của tôi thế mà lại hoàn toàn nguyên vẹn.
Cậu nói cái này á hả, đây là một đoàn dị hỏa, là ba không biết đã tìm được ở nơi nào, chỉ cần dùng triệu hoán thuật đơn giản là có thể gọi ra thôi, bọn tôi thường ngày đều dùng cách này để hong khô quần áo đấy. A Hất Ti nói xong liền ném quần áo lại cho Tử Tháp Thụy.
Tử Tháp Thụy cầm lấy quần áo sờ soạng trong tay một lượt, kết quả phát hiện thật sự đã khô ráo hoàn toàn, hơn nữa cũng không hề có bất kỳ chỗ nào bị cháy xém cả, điều này lại càng khiến Tử Tháp Thụy kinh ngạc hơn.
Được rồi, cậu đừng có kinh ngạc nữa, mau mặc quần áo vào đi thôi, thật là.
A Hất Ti, tổ chức chúng ta chắc là vẫn còn không ít món đồ thần kỳ giống như dị hỏa mà cậu vừa triệu hồi ra lúc nãy nhỉ. Tử Tháp Thụy vừa mặc quần áo vừa dò hỏi A Hất Ti.
Còn A Hất Ti thì đáp một câu: Đúng vậy, vẫn còn rất nhiều, đều là ba đi thu thập ở đâu đó về thôi, có chuyện gì sao?
Không có gì cả, chỉ là tò mò thôi, bởi vì tôi không ngờ một tổ chức chỉ có chín người lại sở hữu nhiều kỳ trân dị bảo đến thế. Tử Tháp Thụy nghe A Hất Ti nói xong sợ đối phương hiểu lầm nên vội vàng giải thích.
Đương nhiên rồi, cậu cũng không nghĩ xem ai là người sáng lập tổ chức chứ. Nói đến đây A Hất Ti bỗng trở nên vô cùng tự hào, kiêu ngạo đáp lời.
Tử Tháp Thụy mặc quần áo xong liền cùng A Hất Ti trò chuyện về chuyện huấn luyện mấy ngày nay, bởi vì trước đó Igor đã xếp A Hất Ti và Tử Tháp Thụy thành một đội, thế nên hiện tại việc huấn luyện thường là A Hất Ti đi cùng cậu, thành ra có vài vấn đề không hiểu, Tử Tháp Thụy đều trực tiếp hỏi A Hất Ti.
Mặc dù vào lúc hai người mới thành đôi cộng sự, ai nấy đều cực kỳ ngứa mắt đối phương, thế nên thuở ban đầu cả A Hất Ti lẫn Tử Tháp Thụy đều hy vọng được chung nhóm với Carat, nhưng cả hai lựa chọn ấy đều bị Igor từ chối phăng.
Hết cách, Tử Tháp Thụy đành phải chọn chung nhóm với A Hất Ti, nhưng qua mấy ngày ở chung, Tử Tháp Thụy nhận ra A Hất Ti hình như vẫn có một vài ưu điểm (theo như Tử Tháp Thụy tự nghĩ), tỷ như A Hất Ti kỳ thực rất giỏi chăm sóc người khác.
Lúc nghỉ ngơi, A Hất Ti cực kỳ tò mò về ma lực của Tử Tháp Thụy, bởi vì bản thân ma lực hệ băng của A Hất Ti đã rất kỳ lạ rồi, thế mà ma lực tinh tú của Tử Tháp Thụy lại là thứ mà A Hất Ti chưa từng nghe thấy bao giờ.
Và điểm này, bản thân Tử Tháp Thụy kỳ thực cũng vô cùng mù mịt, bởi vì chính cậu cũng chẳng rõ vì sao ma lực của mình lại biến thành thế này, rõ ràng ma lực trước kia của cậu vẫn vô cùng bình thường, nhưng kể từ đêm đánh nhau với đội quân Tử Long Kỵ Sĩ hôm đó thì mọi chuyện đã đổi khác.
Và điều duy nhất mà Tử Tháp Thụy có thể nghĩ đến chính là do viên tinh thể thiên thạch mà cậu từng chạm trán cùng với A Cát Lị và Wendy lúc trước gây ra.
Biết chuyện, A Hất Ti liền gặng hỏi xem từ dạo ấy cơ thể Tử Tháp Thụy có điểm nào kỳ lạ không, Tử Tháp Thụy liền bày tỏ rằng bản thân chẳng cảm thấy gì cả, chỉ là thấy vào ban đêm thì cường độ hồi phục ma lực sẽ cao hơn ban ngày rất nhiều.
Nghe đến đó, A Hất Ti lại bật cười, Tử Tháp Thụy vô cùng khó hiểu, thế là A Hất Ti liền giải thích cho Tử Tháp Thụy rằng: Bởi vì cậu xem, tổ chức chúng ta chính là nơi quy tụ đủ loại nhân tài mà, bất kể là cậu hay là mọi người đi nữa.
Câu nói này trực tiếp khiến Tử Tháp Thụy ngẩn người, bởi vì bản thân Tử Tháp Thụy tuyệt nhiên không cho rằng mình là nhân tài gì sất, chỉ là một người bình thường sở hữu nguồn sức mạnh kỳ quái mà thôi.
Nói đến đây, Tử Tháp Thụy bỗng nảy sinh một thắc mắc, tò mò hỏi A Hất Ti: A Hất Ti, nhắc mới nhớ, cậu có biết thực lực chân chính của thủ lĩnh là gì không?
Thực lực thật sự của ba á hả? Cái này thì tớ không rõ lắm, bởi vì tớ chưa từng tận mắt chứng kiến, ba chưa từng dùng toàn lực với bất kỳ ai bao giờ.
Thế chắc thủ lĩnh không có nhược điểm gì đâu nhỉ. Nghe A Hất Ti nói vậy, Tử Tháp Thụy lập tức bắt đầu thấy tò mò về vị Igor này.
Nhược điểm á hả? Ba vẫn luôn có mà, tỷ như lúc ăn cơm thì sợ ăn cay, với lại cực kỳ sợ lạnh chẳng hạn. A Hất Ti thấy Tử Tháp Thụy hỏi liền không chút giấu giếm tuôn ra một tràng dài.
Không phải chứ, bình thường thế cơ à? Hơn nữa sao cậu lại đem ra nói hết thế này, mấy cái đó là nhược điểm của thủ lĩnh đấy. Tử Tháp Thụy thấy A Hất Ti vô tư thổ lộ như vậy, không khỏi phun tào.
Phải thế không? Tớ lại thấy mấy chuyện này cực kỳ bình thường thôi mà, hơn nữa chẳng phải cậu cũng là một thành viên trong đại gia đình tổ chức này sao? Kể cho cậu nghe thì cũng đâu phải nói cho người ngoài biết. A Hất Ti nói xong liền khó hiểu nhìn về phía Tử Tháp Thụy, trong ánh mắt ngập tràn vẻ như đang trách cậu sao lại đi hỏi mấy câu ngốc nghếch thế làm gì.
Nghe A Hất Ti nói vậy, tận sâu trong nội tâm Tử Tháp Thụy dâng lên một tia xúc động, bỗng nhiên cảm thấy có lỗi vì những lời mình vừa nói lúc nãy, bởi vì mọi người vẫn luôn xem cậu như một thành viên của tổ chức, thế mà cậu lại cứ mang cặp mắt thành kiến ra để đối đãi với những chuyện này.
Và cũng chính vào lúc này, A Hất Ti đứng phắt dậy, đoạn vươn tay về phía Tử Tháp Thụy và nói: Nào, còn đứng đây suy nghĩ vẩn vơ gì nữa, gần như phải đi thôi chứ.
Truyện liên quan
Ta Có Một Khối Táng Thiên Quan
Trấn ma trên bia chân ma rống, Táng Thiên Quan huyết sâu kín.. Trời xanh giận dữ phàm tu khổ, ...
Thiên Đạo Học Viện, Ta Chuyên Thu Tu Tiên Phế Tài!
Vô địch thu đồ đệ bàn tay vàng tu tiên + trả về. Vai chính Du Hâm từ Lam Tinh ...
Cái Này Tu Sĩ Có Điểm Tâm Kế
Chủ đạo mưu mô tính kế, huyền nghi, đảo ngược liên tục, yêu thích phong cách này thì yên tâm ...
Trường Sinh Gia Tộc, Từ 17 Tuổi Trở Thành Gia Chủ Bắt Đầu
【Văn phong hắc ám, thánh mẫu nhất định chớ nhập】+【Vững vàng】+【Người ở chính đạo, tâm hướng ma đạo】+【Sát phạt quyết ...
Mạt Thế Nơi Cầu Trùng Điệp
Đối mặt với các thế giới khác đột nhiên xuất hiện, thế giới của chúng ta sẽ đi theo tiến ...
Chín Biến Đồ Thần Quyết
Nuốt Huyền Vũ, nuốt Cửu Anh.. Đạt chín biến, bèn đồ thần!