Chương 61: Margaret

Trên đường trở về, Stathy đột nhiên có chút tò mò về những người khác trong tổ chức, vì thế liền hỏi Aist.

“Aist, tổ chức chúng ta, ngoài trừ ta và cậu, cùng với thủ lĩnh, Carina còn có Christopher ra thì còn có ai nữa vậy?”

Mà Aist suy nghĩ một hồi rồi nói: “Ngoài chúng ta ra, còn có Marguerite đại tỷ cùng với Ngải Thánh Khoa, Trương Tử Mặc và Tháp Duy Nhĩ.”

Nghe xong Aist nói, Stathy càng thêm tò mò về những người khác trong tổ chức, bởi vì trước không nói đến cái tên Tháp Duy Nhĩ rất quen thuộc kia, riêng cái tên Marguerite, liền cảm giác rất đặc biệt, đặc biệt đến mức không giống tên của một loài người.

“Được rồi, cậu đừng có nghĩ mấy chuyện linh tinh này nữa, chi bằng nghĩ nhiều hơn về công việc sau này đi.” Aist thấy Stathy ngẩn người, vì thế vội vàng kéo Stathy trở lại thực tế.

Hễ nghĩ đến công việc, Stathy liền cảm thấy có chút mất mát, bởi vì kể từ khi gia nhập Xã Hội Không Tưởng đến nay, ngoại trừ lúc trước tham gia nhiệm vụ ở Kỵ Sĩ Chi Đô, Igor chưa từng giao phó thêm nhiệm vụ nào cho cậu, ngược lại cứ bắt cậu không ngừng thích ứng năng lực của chính mình.

Stathy tuy biết đây là vì tốt cho mình, nhưng là một thành viên của tổ chức, cậu vẫn muốn có thể cống hiến một phần sức lực cho tổ chức này, đặc biệt là sau khi biết được mục đích cuối cùng của tổ chức, cho nên càng không được giao nhiệm vụ, cậu lại càng thấy mất mát.

Đột nhiên, tinh thể liên lạc của Aist vang lên, cô vội vàng tiếp máy và nghe tin nhắn do Igor gửi tới. Vừa thấy đến đây, Stathy liền lập tức kích động lên, bởi vì cậu vô cùng hy vọng có nhiệm vụ truyền tới, nhưng sự thật luôn phũ phàng giội gáo nước lạnh vào người.

“Ba ơi, tin nhắn vừa gửi tới bảo em ra thị trấn gần căn cứ mua một ít nguyên liệu nấu ăn trưa nay, cho nên anh cứ đi về một mình đi.” Aist giải thích nội dung cuộc gọi vừa nhận cho Stathy, rồi triệu hồi một trận pháp truyền tống để tách ra với cậu.

Gặp phải tình huống này, Stathy đành phải thở dài, sau đó đi về hướng căn cứ của tổ chức. Trên đường đi, Stathy cũng hơi phàn nàn: “Nhắc mới nhớ, vị trí căn cứ của tổ chức chẳng lẽ không nên càng bí mật càng tốt sao? Tại sao ngay gần đó lại có cả thị trấn cơ chứ.”

Stathy vừa phàn nàn, vừa phát hiện mình sắp đến cổng tổ chức. Ngay tại cửa, cậu thấy Igor đang ngủ gật trên chiếc ghế bập bênh với một chiếc chăn đắp trên người. Stathy đang định thắc mắc sao Igor lại có thể ngủ một cách không chút phòng bị như vậy, thì kết quả là, sự việc khiến cậu tam quan vỡ nát sắp sửa diễn ra.

Một nữ nhân tóc bạc với dáng người cao ráo bước đến bên cạnh Igor. Stathy nhìn đôi tai nhọn, đôi mắt đỏ rực cùng cặp răng nanh lộ ra ở khóe miệng của người nữ nhân đó, đây chẳng phải nói rõ là một tên ma cà rồng sao? Chỉ thấy tên ma cà rồng vén tóc Igor lên và chuẩn bị cắn xuống.

Stathy vội vàng vận dụng ma lực, triệu hoán một quả cầu lửa oanh tạc thẳng về phía tên ma cà rồng. Tên ma cà rồng kia dường như cũng chú ý tới đòn tấn công của Stathy, bèn vội vàng vận dụng Huyết Ma pháp, triệu hồi một bức tường phòng thủ để cản lại quả cầu lửa của Stathy.

Stathy vội chạy tới kiểm tra tình hình của Igor, chỉ thấy Igor vẫn nằm đó với vẻ mặt an tường, chìm trong giấc mộng đẹp của riêng mình. Sau đó, Stathy ngẩng đầu nhìn về phía ma cà rồng, kết quả phát hiện đối phương chẳng hề hấn gì, chỉ là trên quần áo có dính thêm một chút bụi bẩn.

“Ngươi rốt cuộc là kẻ nào?” Stathy chất vấn ma cà rồng trước mặt, và đối phương liền đáp lời.

“Kẻ nào ư? Vậy ngươi lại là kẻ nào, dám phá hỏng chuyện tốt của ta.” Nói xong, tên ma cà rồng ngưng tụ một quả cầu máu khổng lồ đánh về phía Stathy. Stathy cố hết sức mới đỡ được đòn này, nhưng điều cậu không ngờ tới là tên ma cà rồng chỉ siết chặt nắm tay, huyết khí xung quanh Stathy liền đột nhiên bị kích nổ.

Ngay khoảnh khắc những ngọn huyết hỏa ấy sắp thiêu rụi Stathy và Igor, Igor đột nhiên tỉnh giấc. Anh mơ màng nhìn biển lửa trước mặt, chỉ nhẹ nâng tay lên, ngọn huyết hỏa của ma cà rồng đã bị anh chấn diệt hoàn toàn.

“Thủ lĩnh, anh tỉnh rồi, tên ma cà rồng vừa rồi tính hút máu anh đấy.” Stathy vội vàng thông báo tình hình vừa xảy ra cho Igor. Igor liền nhìn theo hướng Stathy chỉ, chỉ thấy ma cà rồng đang mang vẻ mặt chột dạ nhìn mình.

Sau đó, chỉ thấy Igor khẽ nhíu mày, rồi “bốp bốp” giáng liền hai quyền, tẩn cho cả Stathy lẫn tên ma cà rồng một trận nhừ tử. Trong lúc Stathy hãy còn đang khó hiểu, Aist đúng lúc này quay trở về. Vừa bước đến và chứng kiến cảnh tượng trước mắt, cô khó hiểu lên tiếng hỏi:

“Stathy, Marguerite đại tỷ, hai người đang làm gì vậy?”

“Chờ chút, Marguerite đại tỷ? Chính là tên ma cà rồng này á?” Stathy kinh ngạc thốt lên.

“Chứ sao nữa? Tên nhãi ranh ngươi chính là ma pháp sư mới tới à?” Marguerite ôm đầu, trừng mắt nhìn Stathy nói.

“Bây giờ giới thiệu lại một chút, Stathy, người trước mặt cậu đây là thành viên thứ ba của tổ chức chúng ta, Marguerite. Marguerite, đây là ma pháp sư mới gia nhập tổ chức, Stathy.” Igor thản nhiên giới thiệu hai người với nhau.

“Được rồi, hai người không định giải thích chuyện này là thế nào sao?” Igor với vẻ mặt tức giận nhìn chằm chằm hai người, biểu cảm như đang viết rõ câu: Tốt nhất là hai người nên cho tôi một lý do hợp lý.

Theo sau đó, Stathy và Marguerite liền tường thuật lại toàn bộ sự việc. Nghe xong, Igor càng thêm đau đầu, một tay ôm trán nói: “Cho nên, chỉ vì lý do này mà hai người đã phá nát cái sân nhà chúng ta luôn à?”

Stathy và Marguerite chỉ biết cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Igor. Và kết quả không ngoài dự đoán, cả hai bị phạt dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ khu vườn.

Igor đứng giám sát một bên, cất lời nói với Marguerite: “Marguerite, tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi, tôi là ‘Thời Gian Quý Tộc’, máu của tôi có tính bất ổn định rất cao, một khi cô uống vào, rất có khả năng sẽ biến thành một bà lão hoặc một đứa trẻ đấy.”

“Hết cách rồi mà, ai bảo máu của thủ lĩnh lại mê hoặc như vậy chứ, cho em đúng một giọt thôi không được sao, thủ lĩnh.” Marguerite không ngừng nũng nịu oán trách.

Thế nhưng, câu trả lời nhận lại vẫn là sự từ chối kiên quyết từ Igor, khiến Marguerite đành phải sang một bên âm thầm thất vọng.

Về phía Stathy, cậu nhìn Marguerite với ánh mắt vô cùng kỳ quái, tựa như đang nhìn một con quái vật, và ánh mắt này đã lọt vào tầm ngắm của Igor lẫn Marguerite.

“Được rồi, dọn dẹp cũng gần xong rồi, đến giờ ăn cơm thôi.” Igor liếc nhìn chiếc đồng hồ quả quýt trên tay, nói xong liền cất bước rời đi.

Truyện liên quan