Chương 62: Tiếng nói bất hòa

Đến giờ ăn, mọi người lần lượt ngồi vào vị trí của mình, nhưng quanh bàn vẫn chưa đủ người.

Vị trí thứ nhất là Igor, vị trí thứ hai Christopher, vị trí thứ ba Marguerite, vị trí thứ tám là Heiti, cùng với vị trí thứ chín là Tháp Thụy.

Dựa theo lời Igor, Serafina bọn họ đều có nhiệm vụ riêng, cho nên không thể cùng nhau ăn cơm, mà trong lòng Tháp Thụy nghĩ là, cái bàn này hình như từ khi hắn đến chưa từng đủ người bao giờ, kỳ thực hắn vẫn rất muốn làm quen với những người khác chứ.

Nào, hôm nay buổi trưa ăn chính là khoai tây hầm thập cẩm, à đúng rồi, Marguerite đây là túi máu của ngươi. Igor nói xong liền từ không gian bên cạnh lấy ra một túi máu đưa cho Marguerite, mà Marguerite cũng nói cảm ơn một tiếng rồi bắt đầu nhấm nháp cơm trưa của mình.

Lúc ăn cơm, Igor để ý tới ánh mắt Tháp Thụy luôn nhìn về phía Marguerite, hơn nữa trong ánh mắt tràn đầy sự bất thiện.

Còn Marguerite thì vẫn thảnh thơi uống cơm trưa của mình, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt Tháp Thụy ném sang.

Heiti ngồi cạnh Tháp Thụy cũng nhận ra ánh mắt Tháp Thụy có chút bất thường, liền dùng bả vai huých nhẹ Tháp Thụy một cái, rồi hạ giọng hỏi có chuyện gì vậy.

Nhưng Tháp Thụy không hề đáp lại Heiti, cuối cùng Igor không nhịn được nữa, bèn buông chiếc muỗng trong tay xuống, rồi vô cùng trịnh trọng nói với Tháp Thụy: Tháp Thụy, nếu em có ý kiến với Marguerite, có thể trực tiếp nói ra, đừng cứ dùng ánh mắt kỳ quái nhìn người khác như vậy, ảnh hưởng khẩu vị lắm.

Tháp Thụy ngẩn ra suy nghĩ một lúc, nhưng vẫn không kiềm chế được, bèn đứng dậy nói thẳng suy nghĩ của mình với Igor: Thủ lĩnh, em muốn hỏi một câu, tại sao trong tổ chức chúng ta lại có chủng tộc như ma cà rồng, thứ cho em không thể hiểu nổi.

Hừ, lại một tên ngốc theo chủ nghĩa thượng đẳng chủng tộc. Christopher ngồi một bên cũng không nhịn được bắt đầu phàn nàn.

Marguerite bên cạnh vẫn mặc kệ Tháp Thụy, tiếp tục cúi đầu im lặng, còn Heiti bên cạnh lại dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Tháp Thụy, tất cả những điều này khiến Tháp Thụy cảm thấy khó hiểu, rốt cuộc đây là chuyện gì xảy ra.

Đưa mắt nhìn lại phía Igor, anh chỉ thở dài một tiếng rồi nói: Tháp Thụy, trong lòng em, chẳng lẽ lại coi trọng chủng tộc đến vậy sao, thế còn Serafina, em có đối xử với chị ấy như vậy không?

Nghe Igor nói xong, Tháp Thụy đầy dấu chấm hỏi, chuyện này thì liên quan gì đến Serafina chứ?

Heiti ngồi cạnh vội vàng tiếp lời Igor: Chị Serafina không phải con người, mà là ác mộng.

Nghe đến đây Tháp Thụy hình như đã hiểu ra chút ít, thảo nào có thể giải thích vì sao Serafina trông nhỏ tuổi hơn Heiti mà Heiti lại gọi Serafina là chị, hơn nữa lúc trước Serafina có thể nhanh chóng xâm nhập vào thế giới tinh thần của Tháp Thụy cũng đã có lời giải đáp.

Lời của Igor khiến Tháp Thụy không biết đáp thế nào, nói vậy thì bản thân cậu ta quả thực đang đối xử khác biệt.

Cũng đúng lúc này, Marguerite đã uống xong túi máu, cô đứng dậy nói với Tháp Thụy: Nhìn thái độ vừa rồi của ngươi đối với ta, chắc là ngươi đã từng gặp đồng tộc của ta rồi, tuy không rõ các ngươi ở chung thế nào, nhưng ta muốn nói là, con người với nhau còn có sự khác biệt, ma cà rồng cũng vậy, nếu ngươi có ý kiến với ta như vậy, hay là hai chúng ta đánh một trận, ai thắng người đó có lý, thế nào?

Tháp Thụy lập tức siết chặt nắm đấm, suy nghĩ một lát rồi nhận lời đề nghị của Marguerite, và Tháp Thụy chẳng mấy chốc sẽ biết lựa chọn của mình ngây thơ đến mức nào.

Hai người các ngươi dây dưa không dứt, muốn đánh thì cũng ăn cơm xong rồi hẵng đánh, tất cả ngồi xuống cho ta. Igor thình lình lên tiếng, khiến bầu không khí không ai dám thốt thêm lời nào nữa, Igor và Marguerite cũng nhanh chóng ngồi xuống.

Igor nhìn đám trẻ chưa lớn trước mặt, bất đắc lực lắc đầu.

Chẳng mấy chốc bữa trưa đã xong xuôi, theo yêu cầu của Marguerite, Igor đứng ra làm trọng tài cho trận đấu lần này, sau khi dặn dò những điểm cần chú ý, Igor liền triển khai kết giới.

Đại ca Christopher, không ngờ anh lại đến xem trận đấu này, không cần đi làm nghiên cứu của anh sao? Heiti khó hiểu hỏi Christopher bên cạnh.

Christopher thản nhiên đáp: Không có gì, ta chẳng qua chỉ muốn xem tên nhóc kia bị Marguerite hành hạ ra sao thôi, hơn nữa nghe lời các ngươi nói lần trước, ta đột nhiên thấy có chút hứng thú với ma lực của tên này.

Thật sao? Nói đi cũng phải nói lại, trong thực lực mấy người chúng ta, hình như Tháp Thụy là yếu nhất, bây giờ em lại hơi lo đại tỷ Marguerite có nương tay không, đánh hắn thành trọng thương hay gì đó thì sao. Heiti nói xong liền lộ ra vẻ mặt lo lắng.

Heiti, hay là chúng ta cá cược một ván đi, cược xem tên Tháp Thụy đó có thể trụ được bao lâu trong tay Marguerite, thế nào? Christopher đột nhiên nổi hứng nói với Heiti.

Được chứ, cược cái gì?

Heiti tò mò nhìn Christopher, chỉ thấy Christopher đẩy gọng kính rồi nói: Nếu ta thắng, em phải đến phòng thí nghiệm bồi ta làm thí nghiệm một tuần, nếu ta thua, ta sẽ miễn phí nâng cấp trang phục lễ hội cho em, thế nào?

Được, quyết định vậy đi, em cược Tháp Thụy có thể chống đỡ năm hiệp. Heiti liền nhận lời cá cược của Christopher.

Được, vậy ta cược Tháp Thụy không chịu nổi năm hiệp. Christopher tự tin nói.

Christopher và Heiti đã lập xong ván cược, còn Igor nhìn hai kẻ lấy chuyện Tháp Thụy và Marguerite quyết đấu ra để cá cược phía sau, đến mức chẳng biết phải đánh giá thế nào, đành bất đắc dĩ thở dài.

Người dưới đài mở sới bạc, còn Marguerite trên đài cũng nghe thấy tiếng cá cược của Heiti và Christopher, trong lòng đang nghĩ làm sao để Tháp Thụy trụ qua nổi năm hiệp.

Trong khi đó, Tháp Thụy nghĩ thầm cái tên Heiti này dám lấy mình ra làm tiền cược, thật quá đáng giận, hơn nữa chẳng lẽ không có ai cược mình thắng sao? Coi thường người ta quá đáng.

Nghĩ đoạn, Tháp Thụy âm thầm lấy chiếc vòng cổ từ trong túi ra, truyền ma lực vào đó, ngay lập tức Ánh Sao xuất hiện trong tay Tháp Thụy.

Còn về phần Marguerite, cô mở một chiếc túi ra, xung quanh bắt đầu tràn ngập một làn sương mù màu máu, sau đó cô giơ tay lên, một ngọn giáo dài ngưng tụ từ huyết khí liền xuất hiện trong tay Marguerite.

Tiếp đó Tháp Thụy và Marguerite đều bước lên trước, trận chiến giữa hai người sắp sửa bắt đầu.

Truyện liên quan