Chương 42: Lần đầu gặp gỡ

“Thụy Tháp, thật ra ta vẫn luôn có một câu muốn nói với ngươi, ta —— thích ——.” Khi Alisa thong thả thốt ra chữ thứ ba, đôi mắt Alisa cũng chầm chậm nhắm lại, hô hấp dần dần dừng hẳn.

“Alisa!” Thụy Tháp lập tức giật mình tỉnh giấc trên giường, nhìn quanh bốn phía, cảnh vật xung quanh có vẻ vô cùng xa lạ.

Một lát sau, Thụy Tháp mới định thần lại, rồi lẩm bẩm tự nói: “Đúng vậy, nơi này không còn là Kỵ Sĩ Chi Đô nữa, nói đi cũng phải nói lại, đây là đâu nhỉ?” Thụy Tháp nói xong liền bước xuống giường, đi ra ngoài phòng.

Kể từ lần cuối cùng ở Kỵ Sĩ Chi Đô nhận lời mời của Igor, hắn chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, sau đó liền bị truyền tống đến nơi này, đến khi mở mắt ra thì đã nằm trên chiếc giường này.

Thụy Tháp ra khỏi phòng rồi bước về phía hành lang, trên đường đi vẫn không quên quan sát xung quanh, rồi lại lẩm bẩm.

“Tên Igor này rốt cuộc đã đưa mình đến xó xỉnh nào thế?” Đột nhiên hắn thấy cửa căn phòng bên cạnh đang mở hé, bèn theo bản năng đẩy cửa bước vào.

Đập vào mắt Thụy Tháp là một nữ sinh có mái tóc màu bạc trắng đang nằm trên giường, nghe thấy tiếng mở cửa liền chậm rãi ngồi dậy. Vì vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, trong mắt thiếu nữ vẫn còn vẻ mơ màng, vạt áo bên trái cũng bị tuột xuống.

Một lát sau, khi nhìn kỹ người trước mặt mình là Thụy Tháp, rồi lại nhìn xuống bộ dạng y phục xộc xệch của bản thân, nữ sinh bỗng hét lên một tiếng, vội vàng dùng chăn trùm kín người, đoạn giơ một tay nhắm thẳng về phía Thụy Tháp, ngay lập tức một cột băng khổng lồ lao đến tấn công Thụy Tháp.

Thụy Tháp cuống quýt thốt lên một tiếng xin lỗi, rồi né tránh đòn tấn công của nữ sinh. Đòn đánh ấy nhanh chóng xuyên thủng bức tường và rơi xuống. Trong khi đó, Igor đang ngồi uống trà dưới hoa viên tầng một bỗng thấy đỉnh đầu có điều bất thường, ngẩng đầu lên liền thấy một cột băng khổng lồ đang lao thẳng vào mình, bèn vội vàng né người tránh đi.

“Cái quái gì thế này, định mở tiệm buôn đá à?” Igor lẩm bẩm sau khi nhìn đống băng lấp lánh trên đầu, rồi lập tức đi thẳng vào trong nhà.

Quay lại chỗ Thụy Tháp, hắn vẫn đang chật vật né tránh những đòn tấn công hệ băng của nữ sinh trong phòng, và đúng lúc này, Thụy Tháp đã bị dồn vào một góc tường.

Còn thiếu nữ thì đã chặn đứng con đường duy nhất mà Thụy Tháp phải đi qua.

“Ngươi còn trăn trối gì nữa không, tên lưu manh.” Dứt lời, thiếu nữ tóc bạc giơ tay lên, khi đang định ra tay độc ác với Thụy Tháp thì một bàn tay đã ngăn cô lại.

“Aishia, thế là được rồi đấy, nhà cửa sắp bị cô phá cho nát bét rồi kìa.” Igor đang đứng ngăn Aishia lại.

“Nhưng mà, anh ta chưa được phép của tôi đã xông vào phòng tôi cơ mà.” Aishia tỏ vẻ vô cùng ấm ức nhìn Igor.

“Không có nhưng nhú gì hết.” Igor nói xong liền bước đến đỡ Thụy Tháp dậy, đồng thời hỏi han xem hắn có gặp vấn đề gì không.

Lúc này trong lòng Thụy Tháp đang ngập tràn những thắc mắc rối bời, tỷ như nữ sinh này là ai, đây là đâu, vân vân và mây mây.

Một lát sau, tại sảnh lớn của ngôi nhà, Thụy Tháp và Igor ngồi đối mặt nhau, còn Aishia thì đứng cạnh Igor.

“Ta tin là bây giờ ngươi đang có rất nhiều câu hỏi, chúng ta hãy lần lượt giải đáp nhé.” Igor vừa nói vừa nhìn Thụy Tháp, và Thụy Tháp liền gật đầu thật mạnh.

“Đầu tiên xin được tự giới thiệu lại lần nữa, ta là Igor, một ‘thời gian quý tộc’, đồng thời cũng là thủ lĩnh của tổ chức ‘xã hội không tưởng’ mà ngươi sắp gia nhập, còn người đứng sau ta là Aishia, một thành viên trong tổ chức.” Igor giải thích như vậy.

Khi Thụy Tháp nghe đến hai từ ‘thời gian quý tộc’, lập tức cảnh giác hẳn lên.

Bởi vì trong truyền thuyết, có một nhóm người đã nhận được ân huệ của Cronus để trở thành ‘thời gian quý tộc’. ‘Thời gian quý tộc’ có năng lực thao túng thời gian nhất định, tuy hiệu quả không quá bá đạo như Cronus, nhưng họ lại là những hồn ma trong dòng thời gian. Nghe nói một ‘thời gian quý tộc’ ít nhất có thể sống đến mấy trăm tuổi, nói cách khác, người trước mặt hắn đây ít ra cũng đã sống mấy trăm năm rồi.

Igor dường như cũng nhận ra sự biến đổi trong ánh mắt của Thụy Tháp, liền nói tiếp: “Về thân phận ‘thời gian quý tộc’ của ta, thật ra ngươi không cần phải cảnh giác thế đâu, bởi vì những người khác trong tổ chức đều biết cả.” Dứt lời, hắn chỉnh lại gọng kính.

“Vậy cô ta cũng là ‘thời gian quý tộc’ à?” Thụy Tháp chỉ tay về phía Aishia bên cạnh.

Không đợi Igor kịp giải thích, Aishia đã lên tiếng trước.

“Sao có thể chứ? Bọn ta làm gì có năng lực như thủ lĩnh, nếu ai cũng có năng lực thế thì bọn ta đã sớm đạt được mục tiêu rồi, đồ ngốc.”

Đối mặt với sự mỉa mai của Aishia, Thụy Tháp vừa định mở miệng cãi lại thì cả hai đã bị Igor ngăn chặn kịp thời.

“Hai người các ngươi đều bình tĩnh lại đi, và tiếp theo là hoan nghênh tiên sinh Thụy Tháp gia nhập đại gia đình của chúng ta.” Khi Thụy Tháp và Aishia nghe Igor nói vậy, cả hai đềuộ ra vẻ mặt kinh ngạc tột cùng.

“Igor, tôi còn chưa đồng ý gia nhập các người cơ mà.”

“Thủ lĩnh, sao có thể để một kẻ như hắn gia nhập chứ?”

Thụy Tháp và Aishia lần lượt lên tiếng, nói xong, cả hai liếc nhìn đối phương rồi cùng hừ lạnh một tiếng.

Igor nhìn hai người bọn họ, ngay sau đó tháo kính xuống, lau mồ hôi trên trán rồi tỏ vẻ:

“Cái này e là không được rồi, Thụy Tháp tiên sinh, bởi vì ngươi đã đồng ý gia nhập tổ chức của chúng ta từ trước, đây chính là khế ước.” Nói rồi Igor lấy từ trong ngực ra một tấm da dê. Trên tấm da dê viết rõ ràng những lời Thụy Tháp từng đồng ý gia nhập tổ chức, cảnh này khiến cả Thụy Tháp lẫn Aishia ngẩn người ra.

Một lát sau, Thụy Tháp mới nhớ ra, đây là thỏa thuận khi trò chuyện phiếm với Igor lúc trước. Điều này khiến Thụy Tháp hối hận vô cùng, bây giờ hắn hoàn toàn bước lên thuyền giặc và không thể nào xuống được nữa.

“Vậy ít nhất anh cũng phải nói cho tôi biết, tổ chức của các người rốt cuộc đang làm cái quái gì chứ?” Thụy Tháp đành thỏa hiệp trước tấm da dê vừa rồi, bèn bắt đầu dò hỏi về nội dung công việc cụ thể.

“Việc này không vội, hai người trước tiên hãy cùng nhau đi sửa chữa lại hiện trường ‘đùa giỡn’ ban nãy đi đã.” Nói xong, hắn đứng dậy bước ra ngoài, đồng thời gọi Aishia và Thụy Tháp theo cùng. Khi ra đến bên ngoài, họ bắt gặp một thiếu nữ tóc tím đang nằm thụ hưởng ánh nắng mặt trời trên bãi cỏ.

Nhìn thấy Aishia, thiếu nữ liền cất lời: “Aishia, cô lại gây ra rắc rối gì nữa à?”

“Chẳng phải tại tên này gây ra sao, mà nhắc mới nhớ, Carla, sao cậu cứ thích nằm đây phơi nắng thế hả.” Aishia bĩu môi đáp.

“Đúng vậy đấy, mà này thủ lĩnh, tài liệu mới đã được đặt trên bàn của anh rồi, nhớ xem qua nhé.” Nói xong, Carla tiếp tục nằm dài trên bãi cỏ tận hưởng việc tắm nắng.

Thụy Tháp ngẩng đầu nhìn bầu trời hôm nay, không khỏi cảm thán, hôm nay nắng to thật đấy.

Truyện liên quan