Quyển 1 · Chương 865: Nợ cũ

“Bà ấy bị đông cứng trong cột đá rồi. Mảnh ý chí của ta không còn bao nhiêu sức lực, nhưng vẫn còn chút hơi ấm.” Giọng nói của ông lão giữ cửa vang lên từ mỗi mảnh vụn đá, tựa như một tiếng thì thầm cực nhỏ, bị gió thổi tan rồi lại tụ lại.

Lâm Dịch cởi áo khoác ngoài, đắp lên người Thanh dì. Sau đó đứng dậy, hướng về phía điện Chủ Tể mà bước bước chân đầu tiên.

Cánh cửa lớn của điện Chủ Tể tự động nổ tung khi anh đặt chân lên bậc thang dưới chân núi. Không phải do anh ra tay – là Thương Ngô đẩy từ bên trong ra. Chủ tể Thần tộc Thương Ngô, một trong ba chủ tể đứng đầu vũ trụ Cửu Thiên hiện nay. Dáng người ông ta hoàn toàn giống con người, cao hơn hai mét, mặc trường bào màu bạc trắng, gương mặt thanh tú, râu tóc bạc phơ, trông như một bậc trưởng thượng đức cao vọng trọng. Đôi mắt ông ta màu vàng kim, không có đồng tử, có ba phần giống với hình chiếu con mắt khổng lồ của Đạo Hằng, nhưng sáng hơn, lạnh lẽo hơn, như hai mặt trời nhỏ được khảm vào hốc mắt. Sau lưng ông ta đứng một hàng người – Chủ tể Ma tộc Ách Uyên, Chủ tể Titan Cự Nham, Chủ tể Tinh Không Hư Túc, Chủ tể Long tộc Ngao Hoàng, Chủ tể Phượng tộc Viêm Vũ. Chủ tể của mười đại chủng tộc đã đến sáu, bốn vị còn lại đang bế quan ở thiên vực xa xôi hơn, nhưng hình chiếu ý chí của họ đã treo trên đỉnh điện, như những đám mây với màu sắc khác nhau.

Sáu vị chủ tể, bốn đạo hình chiếu ý chí. Đội hình này đã không xuất hiện ở vũ trụ Cửu Thiên từ bao nhiêu vạn năm nay rồi. Lần cuối cùng họ xuất hiện cùng lúc, vẫn là khi “Đạo” tử trận.

“Ngươi chưa chết.” Thương Ngô đứng trên bậc thềm cửa điện, nhìn xuống Lâm Dịch từ trên cao. Giọng ông ta không giống Đạo Hằng – Đạo Hằng bình hòa, như đang đọc văn bản, còn Thương Ngô trang trọng, như đang đọc bài tế. Mỗi chữ đều tựa như tấm bia đá đổ ập từ trên cao xuống.

“Chưa.” Lâm Dịch nói.

“Thung lũng Táng Thần đi không trở lại, ngươi là người đầu tiên bước ra.”

“Không phải người đầu tiên. Quy Khư Tôn Thần vẫn còn ở bên trong.”

Đôi mắt vàng kim của Thương Ngô khẽ nheo lại. Quy Khư Tôn Thần là nhân vật cùng thế hệ với ông ta, năm đó Quy Khư Tôn Thần chọn ở lại thung lũng Táng Thần canh giữ kết giới, không một chủ tể nào của mười đại chủng tộc đứng ra giữ lại. Trong mắt họ, một chuẩn chủ tể từ bỏ cơ hội thăng tiến để canh giữ một cánh cửa mà căn bản chẳng có ai đến, là lãng phí. Giờ đây người “lãng phí” này vẫn còn sống, mà môn phái của ông ta vừa bị họ dọn sạch.

“Ngươi đến đòi lời giải thích?” Thương Ngô hỏi.

“Không.” Lâm Dịch đặt chân phải lên bậc thang đầu tiên, “Ta đến để phá xiềng xích. Xiềng xích của nhân tộc – ba đạo. Hai đạo trước ta tự đập nát. Đạo thứ ba cần mảnh vỡ Thiên Đạo, ta biết mảnh vỡ ở đâu.”

“Ở đâu?”

“Trong tay sáu người các ngươi. Năm đó khi liên hợp Thiên Đạo thiết lập xiềng xích, để đề phòng có người đổi ý, các ngươi đã chia tàn tích của mảnh vỡ Thiên Đạo thành mười phần, mỗi chủ tể mười đại chủng tộc giữ một phần. Muốn giải đạo xiềng xích vận mệnh thứ ba, cần ít nhất sáu mảnh vỡ hợp lại.” Đôi mắt vàng kim của Thương Ngô đã hoàn toàn nheo lại. Đây là lần đầu tiên từ nãy đến giờ ông ta thực sự có biểu cảm – không phải phẫn nộ, không phải sợ hãi, mà là một sự tính toán cực kỳ bình tĩnh, cân nhắc lợi hại. Ông ta đang tính thực lực của Lâm Dịch, tính xem sau lưng Lâm Dịch còn có ai không, tính xem sáu vị chủ tể cộng bốn đạo hình chiếu ý chí bên mình có thể toàn thân rút lui nếu động thủ hay không.

“Dựa vào cái gì mà chúng ta phải giao mảnh vỡ ra?” Thương Ngô hỏi.

Lâm Dịch không trả lời. Anh giơ nắm đấm phải lên trước ngực, năm ngón tay xòe ra. Ánh sáng trắng của mảnh vỡ Đạo Lâm điên cuồng cháy trên nắm đấm anh, nhưng lần này anh không chỉ để ánh sáng trắng lên tiếng – anh để ý chí trong mảnh vỡ cũng lên tiếng. Ý chí đó phát ra một âm thanh cực cổ xưa cực trầm thấp từ sâu trong phong ấn, không phải lời nói, không phải văn tự, mà là một loại khí tức mà tất cả chủ tể đều nhận ra. Đó là khí tức của Đạo Lâm. Là uy áp của vị Đại đế nhân tộc duy nhất năm đó, dù bị mười chủ tể vây công vẫn có thể một mình tử chiến, đồng quy vu tận.

Sắc mặt sáu vị chủ tể thay đổi cùng lúc. Không phải vì ánh sáng trắng mạnh đến mức họ không đánh lại, mà vì họ nhận ra chủ nhân của khí tức này. Vị Đại đế đầu tiên của nhân tộc Đạo Lâm, chưa chết hẳn.

Tay phải của Thương Ngô vô thức run lên. Rất nhỏ, nhưng Lâm Dịch thấy, Ách Uyên thấy, Cự Nham thấy, Phệ Nguyệt Thiên Lang đang nằm dưới bậc thang cũng thấy – gai xương của nó nổ tung, ngọn lửa lạnh màu trăng bạc như một lá cờ cháy từ sườn núi đến tận mép bậc thang.

“Thứ nhất, chuyện của Vạn Lưu Tông.” Lâm Dịch giơ một ngón tay lên, “Ta quay lại sẽ tính sổ với các ngươi.” Giơ ngón tay thứ hai lên, “Thứ hai, ta đã đến Ý Chí Thiên Hoàn, muốn tìm mảnh vỡ ý chí của người canh cửa tầng chín. Có ai muốn chặn ta trước khi đến Ý Chí Thiên Hoàn không? Bây giờ đứng ra đi.”

Không ai đứng ra. Sáu đạo hình chiếu ý chí chậm rãi xoay chuyển trên đỉnh điện, màu sắc không ngừng thay đổi, nhưng không đạo nào dám hạ xuống. Sau cái run tay đó, Thương Ngô nắm chặt tay lại. Ông ta nhìn xuống Lâm Dịch, môi mấp máy, muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn không thốt nên lời. Ông ta chậm rãi đưa tay vào trong trường bào bạc trắng, lấy ra một mảnh vỡ cực nhỏ, tỏa ánh sáng vàng nhạt. Mảnh vỡ Thiên Đạo. Ông ta đặt mảnh vỡ vào lòng bàn tay, cúi đầu nhìn nó – đó là phần chia trang trọng mà ông ta đã hứa hẹn khi nhận lấy sức mạnh này năm đó, cũng là công cụ đắc lực nhất mà ông ta dùng để áp chế thiên tài nhân tộc đột phá suốt bao năm qua. Sau đó ông ta nhẹ nhàng búng mảnh vỡ ra khỏi lòng bàn tay, mảnh vỡ vạch một đường cung vàng kim, rơi xuống bậc thang trước chân Lâm Dịch, không vỡ, cắm sâu vào bậc đá ba tấc, lộ ra nửa trên.

Ách Uyên là người thứ hai giao mảnh vỡ. Cự Nham là người thứ ba. Ngao Hoàng là người thứ tư. Trước khi giao mảnh vỡ, Hư Túc trao đổi một ánh nhìn cực nhanh với Viêm Vũ – hắn không muốn giao, nhưng Viêm Vũ đã giao trước. Khi chủ tể Phượng tộc Viêm Vũ búng mảnh vỡ ra, bà ta nói một câu, giọng cực nhẹ, chỉ có Phượng tộc sau lưng bà ta mới nghe thấy: “Trong cơ thể hắn có ấn ký của Phượng tộc ta.” Hư Túc cuối cùng cũng giao. Ấn ký của Phượng hoàng từng khiến bà ta phản bội Lâm Dịch trong trận chiến ở giới Quy Khư, nay lại trở thành cái gai khiến Phượng tộc phải cúi đầu. Bốn đạo hình chiếu ý chí không đủ tư cách giữ mảnh vỡ, chúng chỉ là nhân chứng. Sáu mảnh vỡ Thiên Đạo xếp thành một hàng trên bậc thang, ánh vàng kim hô ứng lẫn nhau, bắt đầu tự động lại gần, mép mảnh vỡ phát ra tiếng cộng hưởng cực nhỏ khi đến gần, như một gia đình bị chia cắt quá lâu cuối cùng đã tìm thấy nhau.

Lâm Dịch cúi người nhặt từng mảnh vỡ lên. Khi nắm trong lòng bàn tay, nắm đấm phải của anh co giật rõ rệt – mảnh vỡ của Đạo Lâm cảm ứng được khí tức của mảnh vỡ Thiên Đạo, nó nhận ra những mảnh vỡ này, nó là tàn tích để lại khi Thiên Đạo vỡ vụn, cũng chính là hình thái vật chất cuối cùng của trật tự mà nó bảo vệ. Ánh sáng trắng dư thừa nhẹ nhàng bao bọc lấy ánh vàng kim của mảnh vỡ Thiên Đạo, hai loại ánh sáng quấn lấy nhau một vòng, hòa làm một.

Anh đứng thẳng người, nắm bảy mảnh vỡ trong lòng bàn tay, ngước nhìn sáu vị chủ tể trên đỉnh bậc thang.

“Còn bốn mảnh vỡ nữa trong tay bốn chủ tể khác. Bảo họ – hoặc là tự mang đến, hoặc là ta đi lấy. Khi ta đi lấy, thứ đặt trên bậc thang sẽ không chỉ là mảnh vỡ nữa.”

Thương Ngô im lặng vài nhịp, rồi chậm rãi gật đầu. Lâm Dịch quay người, bước xuống bậc thang. Hai bên bậc thang, tất cả bầy thú đồng loạt ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng hú dài – gai xương của Lang Vương dựng đứng, sừng đơn của Thâm Uyên Phệ Long Khuyển xoay chuyển, Minh Hà Độ Nha ngẩng đầu dưới cánh, đồng tử trắng xương không chớp lấy một cái. Sáu vị chủ tể đứng ở cửa điện tiễn đưa.

Thanh dì tựa vào mảnh vỡ bia đá, ánh sáng ý chí tàn dư của ông lão giữ cửa vẫn nhẹ nhàng quấn quanh cổ tay bà. Thấy Lâm Dịch quay lại, bà dùng bàn tay đã hồi phục chút sức lực gom áo khoác lại, cười yếu ớt: “Họ tưởng ngươi chưa chết thì có thể bị ngươi dọa thêm lần nữa. Họ già rồi.”

“Không phải già.” Giọng ông lão giữ cửa bay ra từ những mảnh đá vụn, “Là sợ. Sợ quá nhiều năm rồi, đã quên mất cảm giác không sợ là thế nào.”

Lâm Dịch ngồi xổm xuống, nhét mảnh vỡ Thiên Đạo nhỏ nhất trong tay vào khe hở của mảnh đá nơi ông lão giữ cửa trú ngụ. Ánh vàng kim tràn vào ánh sáng ý chí tàn dư màu xám trắng, hai loại ánh sáng chậm rãi hòa quyện giữa nét chữ “Sinh”. Những mảnh đá bắt đầu tự động lại gần nhau, mép mảnh vỡ mềm ra trong ánh vàng kim, dính lại, tái tạo thành một thể thống nhất. Ý chí của ông lão giữ cửa phát ra một tiếng thở dài cực nhẹ cực dài trong bia đá – không phải đau đớn, mà là khoảnh khắc những bộ xương bị chia cắt quá lâu cuối cùng cũng khớp lại với nhau.

Bia đá tái tổ hợp, ba triệu chữ “Sinh” lại nối liền thành một mảnh. Ông lão giữ cửa chậm rãi nổi lên từ bề mặt bia đá, vẫn là dáng vẻ gầy gò, mặc áo bào xám cũ kỹ đó, hai hốc mắt đầy ánh sáng ý chí màu xám trắng, sáng hơn trước rất nhiều.

“Sau này ông định thế nào?” Lâm Dịch hỏi ông.

“Vẫn ở đây giữ cửa.” Ông lão giữ cửa vỗ vào chữ “Sinh” lớn nhất trên bia đá, “Trước kia giữ cổng núi Vạn Lưu Tông. Giờ cửa này không còn nữa – vậy thì giữ con đường của nhân tộc.”

Lâm Dịch đỡ Thanh dì dậy, nửa dìu nửa vác trên vai. Bà quá nhẹ, sinh lực bị rút đi hơn ba trăm ngày không phải một ngày là bù lại được. Sở Mộng Dao chạy tới đỡ lấy cánh tay bà từ phía bên kia, hai người chậm rãi dìu bà vào căn phòng đá cũ mà Quy Khư Tôn Thần để lại. Đồ đạc trong phòng vẫn như cũ, bát đá vẫn đặt trên bàn, trong bát còn nửa bát nước.

Trên bầu trời xám xịt của giới Quy Khư, cánh cửa điện Chủ Tể vẫn mở. Sáu vị chủ tể vẫn đứng ở cửa điện, bốn đạo hình chiếu ý chí vẫn treo trên đỉnh điện. Họ nhìn bóng lưng Lâm Dịch dìu người vào phòng đá, không một ai lên tiếng.

Vết lõm do mảnh vỡ Thiên Đạo cắm trên bậc thang vẫn còn đó, sáu dấu vết dài hẹp, như sáu cái lỗ đinh bị nhổ mất.

Trước di chỉ cổng núi Vạn Lưu Tông, bia đá đã đứng vững. Ba triệu chữ “Sinh” trên đỉnh bia đón lấy tia sáng duy nhất lọt qua khe mây xám, đồng loạt sáng bừng lên một thoáng. Sau đó yên tĩnh, đứng trước cổng núi như bất kỳ tấm bia đá bình thường nào, đối diện với bầu trời xám của giới Quy Khư.

Truyện liên quan